Chương 25

Lúc Thẩm Mạn Ngữ rời giường thì đã sắp 9 giờ.

Cô vươn người, dự định lấy điện thoại di động ra gọi một phần cơm sáng, sau đó trong thời gian chờ người đưa cơm đến thì cô sẽ thay quần áo trang điểm, rồi đến nhà đối diện gọi Phó Tư Nam đến cùng ăn.

Nhưng chỉ vừa mới cầm lấy điện thoại di động, thì cô đã loáng thoáng ngửi được một mùi thơm thức ăn.

Ngửi kỹ hơn một chút, thì chính là mùi của món cháo thịt nạc với trứng vịt bắc thảo mà cô yêu thích nhất.

Hơn nữa mùi thơm này còn rất rõ ràng, dường như cách cô không xa lắm.

Thẩm Mạn Ngữ xuống giường mang dép lê, mở cửa đi ra khỏi phòng, theo hướng mùi hương kia phát ra.

Sau đó cô liền nhìn thấy một cái nồi hầm đang sôi sùng sục trên ngọn lửa nhỏ đặt trên bếp gas, trong nồi hầm kia là cháo thịt nạc và trứng vịt bắc thảo được ninh nhừ.

Còn Phó Tư Nam, thì đang nằm dựa vào bàn ăn bên ngoài phòng bếp mà ngủ thϊếp đi. Trên tay vẫn còn cầm điện thoại di động, đúng lúc này thì đồng hồ báo thức vang lên.

Phó Tư Nam ngẩng đầu đang chôn giữa hai cánh tay dậy, dự định đứng lên, thì đã thấy cô ở cách đó không xa, động tác liền dừng lại.

Hắn nhìn cô mỉm cười, nói với cô, “Tắt lửa là có thể ăn sáng rồi.”

Đôi mắt hơi đỏ và giọng nói cũng tương đối mệt nhọc.

Thẩm Mạn Ngữ nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Phó Tư Nam có cả sự cảm động và đau lòng.

Cô đi tới tắt bếp rồi quay về chỗ hắn, “Hay là anh lên giường ngủ một lát đi.”

Cô nhận thấy hắn đã rất mệt mỏi.

“Không cần, anh muốn ăn sáng với em.” Phó Tư Nam trả lời kiên quyết.

“Vậy được.”, Thẩm Mạn Ngữ cũng không khuyên nữa, cô quay trở lại bên bếp, múc ra hai chén cháo, đặt xuống trước mặt Phó Tư Nam.

Hai người ngồi đối diện nhau, cúi đầu chăm chú vào chén cháo trước mặt.

Không thể không nói, mùi vị cháo rất ngon, đậm đặc, trong từng muỗng cháo đều hòa quyện mùi thơm của trứng và thịt nạc.

Nhưng Thẩm Mạn Ngữ vẫn nhíu mày.

Chỉ mới ăn được mấy muỗng thì cô đã bỏ xuống.

Sau đó nhìn Phó Tư Nam, dùng một giọng điệu trách móc, “Trên đường về anh cứ tùy tiện mua một phần là được, hoặc là ngủ một giấc dậy rồi gọi cơm hộp cũng không sao, sao phải lao tâm lao lực tự mình nấu cháo để làm gì?!”

Sau khi nói một chút lại cảm thấy giọng điệu của mình có hơi không ổn, liền hạ giọng lẩm bẩm nói, “Ý của em là anh đã bận rộn cả đêm rất mệt mỏi, em chỉ hy vọng anh có thể ngủ nhiều hơn một chút.”

“Anh cũng muốn ngủ một lát, nhưng lại phát hiện mình không ngủ được”, Phó Tư Nam xoa xoa giữa hai chân mày, giương mắt nhìn về phía Thẩm Mạn Ngữ.

Ánh mắt chan chứa nhiều điều, tròng mắt đen trắng rõ ràng bởi vì buồn ngủ mà có chút hơi nước và vài sợi tơ máu, giọng nói nhẹ nhàng hơi kéo dài, “Hay là ăn sáng xong em ngủ cùng với anh một lát được không?”

“Em…” Thẩm Mạn Ngữ cắn môi, trái tim đột nhiên nhảy lên, giọng điệu ngập ngừng, “Em còn phải trang điểm và chọn quần áo để lát nữa mặc đi…”

“Chắc chắn là kịp”, Phó Tư Nam dịu dàng nói, “Có em ở bên cạnh, anh sẽ an tâm ngủ ngon hơn.”

Phó Tư Nam nhìn Thẩm Mạn Ngữ, ánh mắt chân thành, tầng hơi nước mông lung càng khiến cho đôi mắt đào hoa trở nên quyến rũ hút hồn, “Được không?”

Giọng nói nghe như một lời khẩn cầu, kèm theo cả sự biếng nhác vì mệt mỏi, và một chút nũng nịu khó từ chối.

Thẩm Mạn Ngữ cảm thấy mình giống như vừa bị điểm huyệt.

Hắn càng ngày càng thông thạo việc này.

Chuyện sợ độ cao lần trước, vẫn muốn ngồi bánh xe quay với cô cũng là cùng kịch bản với lần này. Sợ độ cao và mệt mỏi đều là một hình thức không dễ chịu, yếu đuối dễ khiến cho người khác phải thương cảm, đồng thời giọng điệu dịu dàng như có như không, khiến cho bất cứ ai cũng phải mềm lòng, không thể chống cự lại được.

Miệng Thẩm Mạn Ngữ thì lại phản ứng nhanh hơn so với đầu óc.

Cơ thể vẫn còn đang ở trong trạng thái hoảng hốt đờ đẫn giống như có một dòng điện chạy qua, thì cái miệng đã mở ra nói “được”.

Xem khi nhận thức được bản thân mình vừa mới nói gì, cô mới nhấp môi bổ sung thêm một câu, “Chỉ là anh ngủ còn em nằm bên cạnh mà thôi.”

Không làm bất cứ chuyện gì khác.

“Được”, Phó Tư Nam đã đạt được mục đích, cười khẽ.

Tiếng cười khẽ này chui vào trong lỗ tai Thẩm Mạn Ngữ, thành chất xúc tác cho cơn giận dữ âm thầm của cô. Nhưng cô chỉ có thể oán hận cắm mạnh chiếc muỗng vào trong chén cháo.

Mẹ kiếp, cái trò này hắn học được ở đâu.

Mà khiến cô dễ dàng thua cuộc như vậy, không có một chút sức chống trả nào.

Thời gian họp mặt bạn bè của bọn họ được ấn định vào lúc 11:30, địa điểm là một biệt thự bên bờ biển, cùng ăn hải sản và trò chuyện.

Từ nhà Thẩm Mạn Ngữ lái xe đến đó mất khoảng một tiếng rưỡi.

Cho nên, thời gian mà Phó Tư Nam có thể ngủ là khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Thẩm Mạn Ngữ vẫn muốn để Phó Tư Nam ngủ nhiều một lát, vì vậy đã trực tiếp nhắn tin cho Lâm Thanh Thanh, nhờ cô ấy nói với những người khác, cô và Phó Tư Nam sẽ đến trễ một chút cho nên không thể cùng bọn họ ăn trưa.

Cô đã xem lịch trình hoạt động mà ủy viên học tập thời cao trung của bọn họ gửi tới, sau giờ cơm trưa, thì tất cả mọi người đều sẽ về phòng nghỉ ngơi, các hoạt động tập thể sẽ diễn ra vào lúc 4 giờ 30 phút chiều.

Vì vậy cô liền điều chỉnh đồng hồ báo thức thành hai giờ.

Sau đó nằm xuống bên cạnh Phó Tư Nam.

Nằm được mấy phút, Thẩm Mạn Ngữ cảm thấy cả người mình cứng đờ, bởi vì không dám nhúc nhích, sợ làm quấy nhiễu đến hắn.

Nghe tiếng hít thở gần trong gang tấc của hắn, Thẩm Mạn Ngữ nhoẻn miệng mỉm cười.

Có một loại cảm giác năm tháng bình yên.

Nhưng nụ cười này không tồn tại được bao lâu/

Không khí yên tĩnh khiến cho trái tim cô dịu lại một chút và cô chợt tự hỏi có phải mối quan hệ của bọn họ đã phát triển quá nhanh không.

Nhanh hơn so với dự đoán của cô rất nhiều.

Quy trình cũng tiến triển từng bước một có trật tự, và cô nhận thấy đó là một sự phát triển tự nhiên.

Nhưng rồi khi nghĩ lại thì liền cảm thấy có gì đó không ổn.

Thẩm Mạn Ngữ đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía Phó Tư Nam.

Ánh mắt lộ ra một sự nghi ngờ.

Sau đó cô cho rằng Phó Tư Nam đã ngủ kia liền cử động một chút, hắn duỗi tay ôm lấy cô, đặt cô tựa đầu vào cánh tay mình, còn khuôn mặt thì dán vào l*иg ngực. Tiếp theo liền xoay người sang một bên rồi ôm lấy cả người cô vào lòng.

Cô còn nghe được một câu thì thầm bên tai, “Đau đầu quá.”

Bắt đầu kể từ thời điểm đó, Thẩm Mạn Ngữ càng không dám nhúc nhích, phạm vi tầm mắt của cô cũng không nhìn được khuôn mặt Phó Tư Nam.

Vì thế đã bỏ lỡ nụ cười ranh mãnh trên khóe môi hắn.

Cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Phó Tư Nam truyền tới xuyên qua hai lớp quần áo.

Lại nghĩ cho dù là mưu tính và khả năng diễn xuất của hắn đã đẩy nhanh tiến trình thì điều đó cũng không quan trọng.

Dù sao hắn cũng là người mà cô đã chọn.

Cứ ngoan ngoãn làm một con ếch xanh bị nước ấm nấu chín cũng không phải là không tốt.

Thẩm Mạn Ngữ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng hít thở đều đều của Phó Tư Nam, một lúc sau cũng thϊếp đi.

2 giờ chiều, chuông báo thức đã reo.

Khi âm thanh vang lên bên tai mình, Thẩm Mạn Ngữ nhanh chóng tỉnh dậy, sau đó vội vàng tắt đồng hồ báo thức.

Động tác nhẹ nhàng nhấc cánh tay Phó Tư Nam đang đặt trên người cô sang một bên.

Sau đó cẩn thận đứng dậy, rồi lại cúi đầu thăm dò nhìn Phó Tư Nam.

Hắn còn ngủ say, vẫn chưa bị ảnh hưởng bởi cử động của cô.

Thẩm Mạn Ngữ yên tâm xuống giường, đi đến bàn trang điểm bắt đầu chuẩn bị.

Bọn họ sẽ lên đường lúc 2 giờ 40 phút, Phó Tư Nam còn có thể ngủ thêm hai mươi phút.

2 giờ 20 phút, Thẩm Mạn Ngữ đã trang điểm xong, cô quay đầu lại dự định gọi Phó Tư Nam dậy. Nhưng lại thấy hắn tỉnh táo tự lúc nào, đang dựa đầu vào giường, ánh mắt say sưa nhìn ngắm cô giống như đã từ lâu không gặp.

Thấy cô quay lại hắn mím môi cười, khẽ nói, “Đẹp.”

Thẩm Mạn Ngữ hơi hất cằm, “Đương nhiên rồi”, giá trị nhan sắc của cô từ trước đến nay chưa bao giờ là khiêm tốn.

Sau khi cùng ngủ với nhau một giấc, Thẩm Mạn Ngữ cũng đã trở nên thân thiết và trò chuyện với hắn một cách hoà thuận hơn nhiều.

Cô đẩy hắn ra khỏi phòng từ phía sau, “Em muốn thay quần áo, anh không được nhìn.”

Sau khi cô đã trang dung chỉnh tề bước ra khỏi phòng, thì Phó Tư Nam cũng đã về nhà đối diện thay quần áo, sau đó quay lại, ngồi ngay ngắn trên sofa chờ cô.

Hai người sánh vai đi vào thang máy, đến bãi đỗ xe dưới hầm, lái xe ra cổng, mở định vị dẫn đường đến biệt thự nghỉ mát kia.

Hơn 4 giờ một chút, đám bạn bè tham gia buổi họp mặt lần này đều đã lục tục xuống lầu.

Hoạt động buổi tối diễn ra ở bãi cỏ bên ngoài, hướng mặt ra đại dương, đó là một buổi tiệc barbecue cùng nướng thức ăn.

Mọi người đều tụ tập ở nhà bếp và phòng ăn, cùng xử lý nguyên vật liệu được lớp trưởng mua tới, như rửa rau, cắt thịt, tẩm ướp và xiên vào que tre.

Tay bận việc, miệng cũng không nhàn rỗi, bọn họ lại được dịp tán gẫu với nhau.

Nói được một lúc thì đề tài lại chuyển đến chuyện của Thẩm Mạn Ngữ và Phó Tư Nam.

“Thật ra mình cảm thấy hai cậu ấy chia tay quả thật rất đáng tiếc, rõ ràng là xứng đôi như vậy, sao lại không thể ở bên nhau chứ...”

“Đúng vậy, còn nhớ lúc trước khi Thẩm Mạn Ngữ còn chưa đến với chúng ta, Phó Tư Nam hoàn toàn không muốn tham gia vào nhóm chúng ta, tính cách cậu ấy rõ ràng là quái gở. Có thể nói là chính Thẩm Mạn Ngữ là người tạo ra sức ảnh hưởng lớn khiến cậu ấy thay đổi.”

“Cũng không phải chỉ là sự ảnh hưởng một chiều, thành tích học tập lúc đó của Mạn Ngữ cũng không tốt, Phó Tư Nam tuy rằng bình thường không tỏ vẻ gì đối với cậu ấy, nhưng mỗi khi cậu ấy thi không tốt hoặc là không hiểu bài, thì Phó Tư Nam sẽ giảng giải từng bước một cách vô cùng chi tiết.”

“Chuyện này mình cũng biết, mình ngồi ngay phía sau hai người bọn họ, thật sự ngày nào cũng ghen tị muốn chết, ngày nào cũng bị cho ăn cơm chó.”

“Hơn nữa lúc đó bọn họ vẫn còn chưa chính thức yêu nhau, lúc học cao tam Thẩm Mạn Ngữ chỉ vì muốn cùng học chung một trường đại học với Phó Tư Nam, mà đã hết sức cố gắng.”

“Cuối cùng sự nỗ lực của Mạn Ngữ đã được đền đáp. Chỉ là rõ ràng lúc học đại học vẫn rất tốt đẹp, mỗi lần bạn bè tụ tập đều khoe khoang tình cảm với chúng ta, sau này chia tay thì cả hai đều không đến.”

Có ai đó thở dài, “Cũng không biết hôm nay, là Thẩm Mạn Ngữ tới hay là Phó Tư Nam tới.”

Sau đó mấy người đều nhìn về phía Lâm Thanh Thanh, Lâm Thanh Thanh chỉ cười không nói, cô muốn mọi người cũng phải giống mình, nếm thử cảm giác kinh ngạc “Mẹ kiếp hai cậu đã về bên nhau rồi!”.

Lớp trưởng của bọn họ đang xiên thịt ba chỉ vào thẻ tre ở bên cạnh, nghe vậy liền ngẩng đầu nói, “Phó Tư Nam sẽ tới.”

Anh ta chịu trách nhiệm thống kê số lượng các bạn nam và gia đình của họ đến tham dự họp mặt lần này.

Ủy viên học tập đang xiên tỏi tây đột nhiên ngẩng đầu, “Lúc mình thống kê thì Thẩm Mạn Ngữ cũng nói rằng cậu ấy sẽ đến…”

Cô ta là người chịu trách nhiệm đếm số lượng các bạn nữ và gia đình của họ đến tham gia lần này.

Những người trong phòng đều đồng loạt thốt lên, “Mẹ kiếp!”

Có người đã bắt đầu lo lắng rằng bầu không khí sẽ trở nên xấu hổ, thậm chí còn có người cho rằng bọn họ sẽ lập tức bỏ đi.

Lớp trưởng nhanh chóng quyết định, phân chia công tác điều phối cho bọn họ.

“Như vậy, Lâm Thanh Thanh cậu phụ trách giữ Thẩm Mạn Ngữ lại.”

“Đỗ Thạch Lỗi, cậu phụ trách giữ Phó Tư Nam.” Đỗ Thạch Lỗi chính là người có mối quan hệ thân thiết với Phó Tư Nam nhất sau Thẩm Mạn Ngữ.

“Lý Kỳ Dật và Viên Tiếu Sương, các cậu phụ trách điều tiết không khí.” Hai người này chính là hạt giống gây cười của cả bọn.

“Mục tiêu của chúng ta là hoàn thành buổi họp mặt bạn bè này một cách suôn sẻ! Đương nhiên, nếu có thể khiến hai người bọn họ nối lại tình xưa, thì lại càng tuyệt vời.”

Hiệu quả lãnh đạo và cổ động sĩ khí mọi người của lớp trưởng thực sự khiến cho Lâm Thanh Thanh phải ngưỡng mộ, cậu ta không hổ là người đạt giải nhất trong cuộc thi thuyết trình toàn trường.

Chỉ là khi anh ta vừa dứt lời, Thẩm Mạn Ngữ và Phó Tư Nam đã xuất hiện ở trước cửa phòng ăn, chào hỏi mọi người.

Hơn nữa bàn tay của hai người còn đan vào nhau thật chặt.