Chương 24

Đặng Bằng Huyên đến vào lúc 9 giờ 55 phút.

Lúc đi vào phòng họp, anh ta liếc mắt một cái đã chú ý tới Phó Tư Nam đang ngồi bên cạnh Thẩm Mạn Ngữ.

Chính là anh chàng mà anh ta đã nhìn thấy ở nhà Thẩm Mạn Ngữ đêm hôm đó.

Lập tức quay sang nhìn Thẩm Mạn Ngữ bằng một cái nháy mắt trêu cợt, sau đó vô cùng lịch sự tự giới thiệu và bắt tay Điền Việt Bân.

Tiếp theo nhìn về phía Phó Tư Nam, sử dụng một giọng điệu ôn hòa nhã nhặn hỏi Điền Việt Bân, “Vị này là...?”

Phó Tư Nam đứng lên, giơ bàn tay ra trước mặt anh ta, “Tôi là người phát minh ra hạng mục này, Phó Tư Nam.”

Phó Tư Nam?

Khuôn mặt Đặng Bằng Huyên lộ vẻ kinh ngạc.

Vốn tưởng rằng Thẩm Mạn Ngữ cuối cùng cũng đã tìm được niềm vui mới, không ngờ một lần nữa lại thua trên tay anh chàng bạn trai cũ làm cô nhớ mãi không quên kia.

Khác với Trịnh Ỷ Ngọc, Đặng Bằng Huyên biết tên Phó Tư Nam. Thậm chí có một hôm anh ta đến nhà Thẩm Mạn Ngữ, suýt chút nữa đã nhìn thấy ảnh chụp Phó Tư Nam.

Chỉ là lúc ấy Thẩm Mạn Ngữ phản ứng quá nhanh, ngay khi anh ta chỉ vừa mới dự định áp sát vào khe cửa thì cô đã lập tức úp tấm ảnh xuống. Những lần sau đó khi anh ta đến nhà cô, cô đã thu dọn hết tất cả các sự vật có liên quan đến Phó Tư Nam.

Giống như chỉ cần trong nhà không còn bất cứ đồ vật nào có liên quan đến người này, thì cô sẽ thật sự có thể buông bỏ được hắn.

Đặng Bằng Huyên bắt tay Phó Tư Nam, ánh mắt nhìn hắn có chút phức tạp.

Hơn nữa cho dù Phó Tư Nam chỉ ngồi yên lặng một bên, thì Đặng Bằng Huyên cũng không thể không dè chừng.

Anh ta ngồi xuống phía bên kia của Thẩm Mạn Ngữ, nhỏ giọng cợt nhã nói một câu, “Mạn Ngữ, lát nữa cùng đi ăn cơm trưa đi, tôi muốn giải thích chuyện lần trước.”

Bất kể là giọng điệu triều mến thân mật gọi “Mạn Ngữ”, hay là nụ cười tự nhiên trên khóe môi, thì ở trong mắt Phó Tư Nam đều trở nên cực kỳ chướng mắt.

Tuy rằng hắn không biết Đặng Bằng Huyên vì sao sau này lại không theo đuổi Thẩm Mạn Ngữ, cũng nói rõ sẽ không tán tỉnh cô, nhưng tình cảm trong mắt anh ta năm đó không phải là giả.

Bọn họ đều là đàn ông, ánh mắt khi Đặng Bằng Huyên nhìn cô, rốt cuộc chỉ là quan hệ hợp tác và lợi dụng nhau, hay là có ý tứ sâu xa khác, anh ta có động lòng với Thẩm Mạn Ngữ hay không, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng.

Thậm chí Phó Tư Nam cũng đã từng nghi ngờ, hiện tại Đặng Bằng Huyên đã có thể buông bỏ được tình cảm với Thẩm Mạn Ngữ hay chưa, anh ta đối với Du Tử Duyệt là thật lòng hay chỉ là ong bướm qua đường?

Sự ghen tuông quay cuồng trong lòng, Phó Tư Nam cũng không muốn phải nhẫn nhịn nữa.

Sau khi nháy mắt với Điền Việt Bân một cái, bọn họ cũng đã nhanh chóng ký hợp đồng, Điền Việt Bân liền nói mình còn có chút việc bận, bảo những người trong phòng cứ tiếp tục trò chuyện với nhau, còn anh ta thì lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Phó Tư Nam lúc này mới bắt đầu triển khai kế hoạch “đối phó tình địch” của mình.

Tuy rằng trong lòng tức tối nhưng vẫn dùng một giọng điệu ung dung hỏi Đặng Bằng Huyên, “Hạng mục này cũng đã bàn bạc lâu như vậy, tôi cũng là lần đầu mới gặp anh Đặng đây. Có phải là hai người đã thỏa thuận cô ấy phụ trách các công việc trước khi ký hợp đồng, còn những thứ kế tiếp là trách nhiệm của anh hay không?”

Đặng Bằng Huyên mỉm cười, đang dự định trả lời câu hỏi của hắn dựa theo đúng sự thật.

Thì lại nghe Phó Tư Nam nói tiếp: “Tôi có nghe anh Điền nói rằng các công việc tiếp theo của dự án này rất buồn chán và phức tạp, khó khăn cũng rất lớn. Mạn Ngữ có một người cộng tác như anh, cũng là may mắn của cô ấy.”

Động tác sắp xếp thu dọn giấy tờ của Đặng Bằng Huyên chợt khựng lại, anh ta có thể trả lời rằng bản thân mình còn chưa chuẩn bị làm bất kỳ điều gì không?

Hình như là không thể.

Anh ta cũng rất ngại phải nói như thế.

Rõ ràng anh ta và Thẩm Mạn Ngữ cũng đã thỏa thuận từ sớm, anh ta chỉ sử dụng tên tuổi của tập đoàn Miwei để lấy một phần lợi nhuận.

Tình huống này thì cứ luôn có cảm giác rằng anh ta đã chèn ép Thẩm Mạn Ngữ vậy...

Đặng Bằng Huyên xấu hổ cười gượng, “Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức để mang lại lợi nhuận cho hai bên.”

Phó Tư Nam cong môi cười.

Hiệp 1: thắng lợi.

“Tổng giám đốc Đặng một mình có thể quản lý tập đoàn Miwei lớn như vậy, năng lực quả thật là phi thường. Nếu nói ra thì trong năm nay tôi đã không ở bên cạnh Mạn Ngữ, vì vậy tôi cũng phải cảm tạ anh đã hết lòng chăm sóc cô ấy.”

Đặng Bằng Huyên: … Sao lại có cảm giác mình bị người ta châm chọc là thế nào? Khả năng phi thường gì chứ?

Thẩm Mạn Ngữ đã giúp anh ta giành lại quyền lực và đứng vững ở Miwei, đồng thời cũng giúp anh ta cải tổ hệ thống quản lý và cấu trúc nội bộ của công ty, để anh ta có thể quản lý một cách hiệu quả và ít tốn công sức hơn.

Người có năng lực phi thường chính là Thẩm Mạn Ngữ, người chăm sóc cũng là Thẩm Mạn Ngữ.

Anh ta chỉ là một chú chim non ẩn nấp dưới đôi cánh dài rộng của cô.

Đặng Bằng Huyên càng cảm thấy bối rối và xấu hổ, cố gắng nặn ra một nụ cười, “Làm gì có chứ, là Mạn Ngữ chăm sóc cho tôi mới đúng.”

Hiệp 2: thắng lợi.

“Không sao, mọi người đều là bạn bè, cũng không cần phải so đo xem ai bỏ ra nhiều hơn.” Trên khuôn mặt Phó Tư Nam vẫn là nụ cười nhẹ nhàng ôn hòa, nhưng ánh mắt lạnh lẽo thì chưa từng giảm sút.

Thẩm Mạn Ngữ lúc này liền mở miệng, nói rằng cô muốn đi vệ sinh, sau đó đứng dậy rời khỏi chiến trường đầy khói thuốc súng này.

Cô vừa đi, Đặng Bằng Huyên lập tức thẳng thắn: “Anh Phó, tôi hiểu vì sao anh lại muốn công kích tôi, đúng là lúc trước tôi đã từng thích Mạn Ngữ.”

Phó Tư Nam nghe vậy, hai mắt híp lại, ánh mắt càng rét lạnh hơn.

Đặng Bằng Huyên cười khổ, “Nhưng thời gian 5 năm qua đã làm cho tôi sớm hiểu được, tôi không thể thay thế được địa vị của anh trong lòng cô ấy. Hơn nữa nếu cô ấy biết được suy nghĩ của tôi, thì ngay cả làm bạn cũng không được.”

“Thực ra, nếu hôm nay người ngồi trước mặt tôi là người khác, thì có thể trong lòng tôi sẽ không thoải mái được như vậy.”

“Nhưng bây giờ người ngồi trước mặt tôi là anh, tôi chỉ có thể nói là tôi đã bình thản trở lại, mà nói một câu rằng, người làm cho cô ấy động lòng từ đầu đến cuối cũng chỉ có một mình anh.”

Đặng Bằng Huyên vốn cho rằng, sau khi anh ta thành thật giải thích, Phó Tư Nam sẽ giải trừ sự cảnh giác đối với mình. Ít nhất là sự lạnh lẽo trong đôi mắt kia cũng có thể giảm đi được một nửa. Nhưng không ngờ cái giá rét kia không hề suy giảm, mà khoé môi còn có thêm mấy phần châm chọc.

Đặng Bằng Huyên nhíu mày, sau đó liền nghe thấy một câu hỏi, “Vậy còn Du Tử Duyệt thì sao?”

“Du Tử Duyệt đối với anh mà nói, thì là gì?”

“Du Tử Duyệt?” Đặng Bằng Huyên sửng sốt một chút, sau đó chân mày càng nhíu chặt, “Anh và cô ấy có quan hệ gì?”

Không phải Du Tử Duyệt cũng là bạn gái của hắn đó chứ?

“Tôi là chú họ của nó.” Ngón tay Phó Tư Nam gõ nhịp nhàng lên trên mặt bàn.

Phòng hội nghị yên tĩnh mất mười mấy giây.

Mười mấy giây sau, thái độ Đặng Bằng Huyên lập tức trở nên vô cùng cung kính, cao giọng mở miệng, “Xin chào chú họ.”

Phó Tư Nam: …

Đúng lúc này thì Thẩm Mạn Ngữ đẩy cửa đi vào:???

Đương nhiên là buổi cơm trưa hôm đó Đặng Bằng Huyên không thể đi theo, chỉ có Thẩm Mạn Ngữ và Phó Tư Nam cùng ăn chung với nhau.

Sau khi gọi món xong, Thẩm Mạn Ngữ nhịn không được, cảm khái một câu, “Phó Tư Nam, không thể tin được là anh cũng có lúc lòng dạ hẹp hòi như vậy.”

Ấu trĩ đến mức không giống hành vi của hắn, nhưng lại cực kỳ đáng yêu.

Phó Tư Nam đã nói trước với cô lần này hắn tới là để đối phó với tình địch.

Cô đương nhiên hiểu rõ hắn điên cuồng công kích Đặng Bằng Huyên, hoàn toàn xuất phát từ sự ghen tuông quá độ của hắn.

Vì vậy không ngăn cản, cũng không hoà giải.

Dù sao cô cũng muốn khiến tên công tử phong lưu, ăn chơi đàng điếm Đặng Bằng Huyên kia khó thở một chút, ai bảo dám ức hϊếp nàng người của cô.

Thẩm Mạn Ngữ có một đặc điểm, chính là vô cùng bênh vực người mình. Lại nhớ tới tình cảnh khi mình vừa mới quay lại phòng họp lúc nãy, Thẩm Mạn Ngữ cắn cắn môi.

“Nhưng mà nghe anh ta gọi anh là chú họ, em cảm thấy Đặng Bằng Huyên lần này rất có thể là nghiêm túc đấy, anh cảm thấy thế nào?” Thẩm Mạn Ngữ quay đầu lại, nhìn vào mắt Phó Tư Nam, hỏi.

“Mạn Ngữ.” Phó Tư Nam gọi cô một tiếng cực kỳ dịu dàng.

Khuôn mặt Thẩm Mạn Ngữ liền ửng đỏ. Từ khi quen biết cho đến bây giờ, hắn luôn gọi tên đầy đủ của cô. Đây mới là lần thứ hai hắn gọi cô như vậy.

Lần đầu tiên chính là vừa rồi lúc đối đáp với Đặng Bằng Huyên.

Chỉ là… cảm giác này cũng rất dễ chịu.

Nó không giống với cảm giác khi những người khác gọi cô như vậy, dường như tim cô đập nhanh hơn.

Thẩm Mạn Ngữ mím môi, sau khi bình ổn tâm thần một lát, mới nghi ngờ hỏi, “Hửm?”

“Lúc đang ăn cơm, chúng ta đừng nói về anh ta.” Phó Tư Nam sờ sờ đầu cô, giọng điệu giống như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Thẩm Mạn Ngữ cũng nhẹ nhàng đáp “Được”. Sau đó cô liền dời tầm mắt về phía những món ăn vừa mới được mang lên, nụ cười trên môi càng rạng rỡ.

Bình dấm chua này vẫn còn đang lên men.

Sau khi ăn xong, Phó Tư Nam dẫn Thẩm Mạn Ngữ ra xe, đưa cô về công ty.

Lúc xe dừng lại ở dưới lầu toà nhà công ty, Thẩm Mạn Ngữ cởi đai an toàn, đang định xuống xe, thì cánh tay liền bị Phó Tư Nam kéo lại.

Cô quay đầu nhìn về phía hắn, thấy đôi mắt sâu thẳm của hắn đang nhìn chằm chằm vào mình, một đôi mắt đào hoa tươi cười rạng rỡ.

Điểm đặc biệt của một đôi mắt đào hoa, chính là khi đối diện với họ, đối phương luôn sẽ luôn nhìn thấy tình cảm sâu đậm trong ánh mắt người này.

Ánh mắt lạnh lùng và xa cách ngày thường của Phó Tư Nam, đã ngăn cản hoàn toàn những ảo giác được tạo ra bởi người đối diện.

Nhưng giờ phút này nụ cười trìu mến của hắn, ở trong mắt Thẩm Mạn Ngữ, chính là tràn đầy thâm tình.

“Hửm?” Giọng điệu Thẩm Mạn Ngữ cũng dịu dàng đến mức không thể dịu dàng hơn nữa.

“Chuyện của Đặng Bằng Huyên và Du Tử Duyệt, em cũng đừng quá lo lắng nữa.”

Thẩm Mạn Ngữ đã gần như thốt ra “Mẹ kiếp”, hắn khiến cô dịu dàng như vậy chỉ để nghe hắn nói câu này thôi sao.

“À, được”, Thẩm Mạn Ngữ hơi cúi đầu.

“Nếu Đặng Bằng Huyên lần này chỉ là ong bướm qua đường, Du Tử Duyệt nhất định sẽ không ở bên cạnh anh ta. Tuy rằng tính tình nó rất phóng khoáng, nhưng luôn có sự thanh cao và kiêu ngạo từ trong xương cốt.”

“À, được”, Thẩm Mạn Ngữ gật đầu.

“Hơn nữa”, Phó Tư Nam đưa bàn tay phải ra, nâng cằm Thẩm Mạn Ngữ lên, buộc cô nhìn thẳng vào mắt hắn, “Họ hàng nhà anh, đều có con mắt nhìn người rất tốt.”

Giờ phút này, Thẩm Mạn Ngữ càng muốn nói “Mẹ kiếp”.

Mẹ kiếp, Phó Tư Nam hắn lại còn biết dỗ dành người khác! Còn là vừa dỗ dành vừa tán tỉnh!

Một câu nói ngon ngọt này, đã khiến cho cõi lòng cô xuân về hoa nở, khoé môi Thẩm Mạn Ngữ liền không tự chủ được mà cong lên.

“Biết rồi.”, Thẩm Mạn Ngữ xoay người xuống xe, sau khi đóng cửa liền bị hắn gọi lại.

Phó Tư Nam cũng xuống xe, khóa cửa xe rồi đưa chìa khóa cho cô.

“Hôm nay anh phải trực đêm, lúc em tan sở sẽ không đến đón em được.”

“Vậy anh về bệnh viện bằng cách nào?” Thẩm Mạn Ngữ thấy hắn không lái xe, còn tưởng rằng hắn sẽ lái xe cô về bệnh viện, rồi đến buổi tối sẽ quay lại đón cô.

“Anh gọi taxi qua đó, dù sao khoảng cách cũng không xa.” Phó Tư Nam đáp.

Sau đó lải nhải một cách hiếm thấy.

“Sáng mai em cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, anh vừa xuống ca sẽ đến tìm em, đón em cùng đến chỗ họp mặt bạn bè.”

Lại còn vừa nói vừa chỉ chỉ vào tai mình, “Nói cho anh biết mật mã mở cửa nhà em, nếu anh xuống ca sớm, đến nhà không cần phải gõ cửa, em có thể ngủ nhiều hơn một chút.”

Thẩm Mạn Ngữ cong cong môi, nhón chân kề sát vào lỗ tai hắn.

“Mật mã, là sinh nhật anh.”

Sau đó cô nhìn thấy lỗ tai Phó Tư Nam lập tức ửng đỏ nhanh chóng.

Lùi về sau một bước, thấy hắn vẫn hết sức nghiêm trang, không có chút dao động nào.

Bộ dạng trong lòng sóng gió cuồn cuộn, ngoài mặt lại ra vẻ bình thản kia, quả nhiên không khác biệt so với những gì mà cô đã biết về hắn.

Thẩm Mạn Ngữ nhấp môi cười khẽ, chìa khóa lúc lắc trên ngón tay, tâm trạng vô cùng tốt đẹp, cô xoay người, quay trở về công ty làm việc.

----------

[ Lời tác giả ]

Chương sau, chúng ta cùng xem hai người bọn họ cùng chung chăn gối hihi!