Cuối cùng, Thẩm Mạn Ngữ vẫn đồng ý cùng chơi vòng quay với Phó Tư Nam. Chỉ là cảnh tượng diễn ra khác hoàn toàn với những gì hắn dự đoán.
Phó Tư Nam vốn dự định sẽ hôn Thẩm Mạn Ngữ khi vòng quay lên đến điểm cao nhất giống như trong truyền thuyết.
Đó là một nụ hôn độc tài, triền miên và lãng mạn.
Nhưng trước khi vòng quay lên đến điểm cao nhất thì hắn đã phải thu ánh mắt lại.
Hắn không dám nhìn ra bên ngoài nhưng lại sợ bỏ lỡ điểm cao nhất cho nên thỉnh thoảng cứ phải liếc nhìn, xem vòng quay đã lên đến vị trí nào rồi sau đó lại vội vàng thu hồi ánh mắt lại.
Trong khi đó hai tay chặt lấy thanh lan can màu hồng bên cạnh.
Bộ dạng này khác xa với phong cách lạnh lùng thanh cao của Phó Tư Nam ngày thường.
Thẩm Mạn Ngữ ngồi đối diện hắn, thấy bộ dạng thập thò như vậy của hắn, trong lòng vừa buồn cười vừa xót xa.
Cô nhích người lại gần hắn hơn, hết sức quan tâm, đưa tay che mắt hắn lại.
Đồng thời cũng không thể khống chế được bản thân mà cười đến nỗi cả người run rẩy.
Lúc sắp lên đến đỉnh cao nhất, bên ngoài đột nhiên có pháo hoa nở rộ.
Từ trên cao xem pháo hoa qua một lớp kính thủy tinh, cảm giác khác biệt hoàn toàn so với đứng trên mặt đất mà nhìn pháo hoa trên bầu trời.
Ở đây lộng lẫy và rực rỡ hơn nhiều.
Nhưng cũng có một chút cảm giác tiếc nuối bởi vì ở trên cao, pháo hoa dễ bị lạnh và thời gian mỗi một đoá bùng cháy rực rỡ quá ngắn ngủi.
Nhưng nhiều nhất vẫn là những cảm xúc chấn động, dường như toàn bộ tinh thần bởi vì ảnh hưởng từ sự nở rộ ngắn ngủi của pháo hoa mà trở nên bồi hồi, dễ bị kí©h thí©ɧ.
Thẩm Mạn Ngữ thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Phó Tư Nam trước mặt.
Hắn sợ độ cao, nhưng lại vì một câu chuyện truyền thuyết không có căn cứ gì, mà đồng ý ngồi vòng quay lên đến tận trên cao nhất với cô.
Hắn không phải là loại người tin vào truyền thuyết, nhưng cũng không biết là vì khát vọng ở bên cạnh cô quá mãnh liệt, hay là bị sự việc 5 năm trước khi cô đề nghị chia tay, gây ra ám ảnh tâm lý đến tận bây giờ, cho nên mới chấp nhận để bản thân hoang đường một lần.
Thẩm Mạn Ngữ nghe thấy giọng nói hơi khàn của mình, vang lên trong không gian nhỏ hẹp, “Phó Tư Nam, là anh bảo em dạn dĩ to gan hơn một chút đấy.”
Sau đó cô hơi nhổm dậy, nửa ngồi nửa quỳ trước mặt Phó Tư Nam, ánh mắt dịu dàng nhìn đôi môi vẫn còn dấu vết cắn chặt do lo lắng vừa rồi.
Cô đặt môi mình lên đó.
Cũng không có thêm một động tác nào nữa, chỉ là môi dán vào môi.
Sau đó cô nghe thấy tiếng pháo hoa bên ngoài đã dần dần tắt hẳn, có lẽ vòng quay đã đi qua điểm cao nhất, Thẩm Mạn Ngữ liền lùi lại phía sau một bước, rời khỏi đôi môi hắn.
Nhưng bàn tay vẫn còn che trên mắt Phó Tư Nam.
Thậm chí cô còn nghĩ dù sao hắn cũng nhìn không thấy, cho nên không cần kiêng dè gì vẫn nhìn chằm chằm hắn thêm một lúc nữa.
Thấy khóe môi hắn cong lên nhè nhẹ, cô cũng cong cong môi.
Chờ đến khi vòng quay đã xuống đến một vị trí rất thấp, cô mới buông tay.
Đối diện với ánh mắt bỏng cháy của hắn, rốt cuộc cô cũng có chút xấu hổ.
Cũng không biết là vì sao, lúc trước bọn họ đã yêu nhau nhiều năm như vậy, tất cả những điều mà một đôi tình nhân nên làm bọn họ cũng đã làm, vậy mà sau 5 năm xa cách lại có vẻ ngại ngùng như thế.
Có lẽ là trong năm năm này, cả hai người đều có chút thay đổi, cuộc sống trong năm năm qua của đối phương đã là một chỗ trống của mình.
Cũng khó tránh khỏi có chút ngại ngùng và cảm giác xa lạ, không thể xem như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, mà ngay lập tức quay trở lại thân mật với nhau như trước.
Chỉ là thật ra… bây giờ bọn họ cũng giống hệt với thời điểm vừa mới bắt đầu yêu nhau.
Thẩm Mạn Ngữ nhìn đi nơi khác, giả vờ như không có việc gì, còn chỉ ra không trung, “Anh có biết không, pháo hoa lúc nãy thật sự rất đẹp, chỉ tiếc là anh không nhìn thấy.”
“Không tiếc chút nào.” Phó Tư Nam lẳng lặng nhìn cô.
“Hửm?” Thẩm Mạn Ngữ nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên, rồi lại vội vàng liếc ra cửa sổ.
“Bởi vì mục đích anh ngồi vòng quay này đã thực hiện được rồi.” Phó Tư Nam định nói như vậy.
Nhưng rồi khi nhìn thấy khóe môi Thẩm Mạn Ngữ cong cong, im lặng và không nhìn mình, Phó Tư Nam lại không nói gì thêm nữa.
Hắn phát hiện Thẩm Mạn Ngữ mỗi khi tiến thêm một bước với hắn, thì đều xuất hiện cảm giác không tự nhiên.
Hắn cũng không vội, kiên nhẫn mà mưu hoa từng bước, chẳng phải là nước ấm sẽ nấu được ếch xanh hay sao?
Thẩm Mạn Ngữ cuối cùng cũng được Phó Tư Nam nắm tay đi xuống vòng quay.
Hắn tỏ vẻ hết sức bình tĩnh tự nhiên, nhưng còn cô thì trong ánh mắt có chút dao động, tuy nhiên vẫn ngoan ngoãn để cho hắn dắt tay.
Giống như người sợ độ cao chính là cô vậy.
Sau khi chơi thêm trò ghế đu quay và đu quay tầm thấp cùng với ngồi một chiếc xe điện đυ.ng thì cuối cùng bọn họ cũng dẹp đường hồi phủ.
Lúc ngồi trên xe cô còn lo lắng một hồi, liệu Phó Tư Nam có đề nghị ở lại nhà mình vào buổi tối hôm nay không?
Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, liệu có xảy ra sự cố nào khiến mọi chuyện không thể kiểm soát được không?
Lúc về đến nhà, Thẩm Mạn Ngữ bỏ giày vào trong tủ, thay dép lê, thì liền nghe thấy Phó Tư Nam nói,
“Anh không vào trong đâu.”
Cô vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi vừa cảm thấy rất áy náy. Áy náy vì cảm giác xa cách và thái độ đề phòng của mình đối với hắn.
Cảm xúc rất phức tạp, lại còn có thêm một chút luyến tiếc.
Tóm lại, Thẩm Mạn Ngữ đã gọi hắn lại trong khoảnh khắc hắn vừa xoay lưng.
Cho đến khi ánh mắt hắn dừng lại trên người cô, thì cô lại không biết phải nói gì.
Hai người nhìn nhau im lặng một lúc, Thẩm Mạn Ngữ mới nghe thấy giọng mình vang lên, “Em muốn nghe chính miệng anh nói chúc ngủ ngon.”
Giọng nói nhẹ nhàng quyến rũ, còn có một chút nũng nịu khó diễn tả thành lời.
Phó Tư Nam nhấp môi cười, còn chưa nói chúc ngủ ngon thì đã cúi đầu thì thầm, “Thẩm Mạn Ngữ, cuối tuần có muốn anh đi với em đến tham dự buổi họp mặt bạn bè không?”
“Được”, Thẩm Mạn Ngữ trả lời không cần phải suy nghĩ.
Phó Tư Nam xoa xoa tóc cô, dịu dàng nói, “Thẩm Mạn Ngữ, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon”, Thẩm Mạn Ngữ nhìn theo bóng hắn đi về phía căn hộ đối diện, rồi đóng cửa lại.
Sau đó cô lập tức mở WeChat, bắt đầu phun trào với Lâm Thanh Thanh bằng một khí thế che trời lấp đất.
[ A Thanh mày nói xem, có phải phụ nữ khi yêu đương thì thường hay làm ra vẻ hay không. ]
[ Tao thấy mình rất giống như vậy! ]
[ Cứ ỏng à õng ẹo, dẹo chảy cả nước, không tự nhiên phóng khoáng chút nào. ]
[ Những thứ như mạnh mẽ kiên định, phong cách của một nữ cường nhân, thực sự không còn sót lại gì trước mặt Phó Tư Nam! ]
Sau khi đã tắm rửa xong nằm yên trên giường, Thẩm Mạn Ngữ mới nhận được tin nhắn trả lời của Lâm Thanh Thanh.
[ Mày cũng chỉ có ở trước mặt hắn mới đích thực là một phụ nữ. ]
Thẩm Mạn Ngữ: …
Hai ngày sau, Thẩm Mạn Ngữ và Phó Tư Nam đều tương đối bận rộn.
Bởi vì nghề nghiệp khác biệt, cho nên thời gian nghỉ ngơi cũng không giống nhau.
Phó Tư Nam nhớ những lời mà đêm đó cô nói, cho nên mỗi ngày chào buổi sáng và chúc ngủ ngon đều gọi điện thoại đến đúng giờ.
Ngoài ra, mỗi giờ cơm trưa hoặc là cơm tối cũng đều gọi điện thoại đến nói một vài thứ linh tinh, nội dung không nhiều lắm, chỉ ít ỏi vài câu nhưng cũng có thể cảm nhận được sự quan tâm và săn sóc của đối phương.
Để hoàn thiện các chi tiết trong bảng kế hoạch cùng với Đặng Bằng Huyên, Thẩm Mạn Ngữ vốn dự định cử một nhân viên có nhiều kinh nghiệm đến chỗ anh ta.
Nhưng không ngờ rằng sáng sớm hôm sau, anh ta đã đến chờ sẵn ở văn phòng của cô. Đặng Bằng Huyên kéo một cái ghế từ trong phòng họp ra ngoài, rồi cứ ngồi ở trước cửa phòng làm việc của cô mà nhìn chằm chằm về phía Du Tử Duyệt.
Sau khi anh chàng nhân viên nhiều kinh nghiệm kia của cô đã giải thích toàn bộ những chi tiết có trong bản kế hoạch xong xuôi, thì một lúc sau Đặng Bằng Huyên liền lập lại vấn đề y như thế thêm lần nữa.
Buổi trưa anh ta cũng chỉ đi ra ngoài ăn cơm một lát rồi lại quay trở về.
Cuối cùng, Du Tử Duyệt chủ động xin ra trận, nói rằng không muốn hành vi của anh ta ảnh hưởng đến các đồng nghiệp khác trong văn phòng, cho nên liền vào phòng họp tự mình thỏa thuận các chi tiết với anh ta thì mọi chuyện mới xem như được ấn định.
Sau khi bọn họ đã sửa chữa xong toàn bộ mọi kế hoạch hợp tác với Điền Việt Bân, thì nhận được phản hồi tốt đẹp, 10 giờ sáng thứ sáu ký hợp đồng.
Sáng hôm đó, lúc Thẩm Mạn Ngữ đến văn phòng Ryan, phát hiện Phó Tư Nam cũng ở đấy.
Điền Việt Bân đi pha trà rót nước, trong phòng họp chỉ có hai người Thẩm Mạn Ngữ và Phó Tư Nam. Hắn còn cố ý đổi vị trí, ngồi bên cạnh cô.
Thẩm Mạn Ngữ kéo ống tay áo của hắn, hỏi, “Sao anh lại tới đây?”
“Tới đối phó tình địch”, Phó Tư Nam nhấp môi.
Hôm nay ký hợp đồng, Đặng Bằng Huyên chắc chắn là phải có mặt.
Nhưng còn chưa đến 10:00, anh ta vẫn chưa xuất hiện.
“Tình địch cái gì cơ, ngay cả tình địch trong tưởng tượng cũng còn không phải. Có gì mà anh phải ghen chứ...”, Thẩm Mạn Ngữ cười tươi đẹp, “Không phải đã kể với anh mọi chuyện rồi sao?! Em và anh ta không có gì cả.”
Phó Tư Nam chỉ cười cười không mấy bận tâm, “Anh đây… là bênh vực cho đứa cháu gái yếu đuối của mình.”
Tình địch trong tưởng tượng thì cũng là tình địch.
Hắn vẫn còn chưa quên được hình ảnh Đặng Bằng Huyên ôm lấy Thẩm Mạn Ngữ trong bệnh viện 5 năm trước.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Phó Tư Nam trở nên lạnh đến thấu xương.
-----------
[ Hậu trường ]
Đặng Bằng Huyên: Ở vào một thời khắc vô tình nào đó, tôi đã đắc tội với phụ huynh tương lai rồi...