Ngày nọ, một tin tức chấn động bất ngờ xuất hiện ở thế giới chủ, ban đầu, không mấy ai quan tâm, nhưng sự diễn biến tiếp theo lại khiến thiên hạ há hốc mồm kinh ngạc. "Này, cậu nghe nói chưa? Gần đây …
Ngày nọ, một tin tức chấn động bất ngờ xuất hiện ở thế giới chủ, ban đầu, không mấy ai quan tâm, nhưng sự diễn biến tiếp theo lại khiến thiên hạ há hốc mồm kinh ngạc.
"Này, cậu nghe nói chưa? Gần đây Viện Nghiên cứu mới ra mắt một bộ phận mới, nghe nói chỉ cần vào đó là được phát vợ."
"Thật hay giả vậy? Sao tôi chưa từng nghe nói? Bộ phận đó tên là gì?"
"Có thể... có thể là bộ phận Hôn Nhân chăng?"
Bộ Phận Cứu Vớt - Phân Bộ Nam Phụ - Hệ Thống 520: [...]
Tôi có thể nói là ban đầu tôi chỉ định dụ dỗ vài lão đại tới để giúp mấy nam phụ đáng thương thôi không?
Ai mà ngờ làm xong nhiệm vụ thì cũng xong thật đấy, nhưng mấy lão đại đó không biết bị gì, cứ thích gom góp đủ thứ, không những bám trụ sống lâu ở thế giới nhỏ, mà còn tiện tay bắt cóc luôn cả mục tiêu nhiệm vụ đem về nuôi...
Thế thì tôi biết đi méc ai đây?!
520: [Hủy diệt đi, tôi mệt rồi.]
...
Thế giới đầu tiên:
Uất Bắc, người đứng đầu bộ phận nam chính, sau khi về hưu chỉ muốn nằm dài ra lười biếng, đối với hệ thống nhỏ thúc giục hắn hoàn thành thế giới nhiệm vụ cuối cùng, câu hắn nói nhiều nhất là...
[Thôi, nằm dài ra cho xong. Nhiệm vụ gì đó, làm hay không làm cũng chẳng khác gì mà.]
Việc đầu tiên sau khi xuyên không là nằm dài ra, trồng những thứ ngon để cải thiện cuộc sống.
Ngay khi hệ thống nhỏ cũng sắp mất hết ý chí và chọn buông xuôi nằm dài cùng, Uất Bắc lại không biết từ lúc nào đã đứng dậy.
520: [? Anh không phải là sống chết cũng không muốn làm nhiệm vụ sao? Thế bây giờ anh đang làm cái quái gì vậy?!!!]
Cậu ấy ngất xỉu rồi! Anh mau dừng tay lại đi!
[À? Tôi có nói vậy hồi nào?]
Nghe thấy câu hỏi, Uất Bắc chậm rãi rút tay đang đặt lên đôi tai lông xù mềm mại của nam phụ ra, nói với vẻ chột dạ.
Không phải, cậu cũng đâu có nói cho tôi biết, nam phụ là một chú hổ nhỏ lông xù đâu, thế này thì ai mà chịu nổi chứ?
Chột dạ.jpg
Cậu ấy ngất xỉu rồi, hắn biết gì đâu, chỉ sờ nhẹ một chút... chắc không sao đâu nhỉ?
Còn có đuôi nữa, hì hì, đuôi, cũng sờ một chút.
Chú hổ nhỏ vẫn còn ý thức: “...” Toàn thân run rẩy.
...
Không lâu sau, 520 nhìn vào bảng hệ thống với độ hoàn thành 100% đang sáng chói mà ngơ ngác chìm vào suy tư.
520: [Anh không phải nói là anh không làm nhiệm vụ nữa sao? Tôi đã nằm dài ra rồi, kết quả anh lại nói với tôi là anh đã hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?]
Uất Bắc ngạc nhiên ngẩng đầu: [À? Hoàn thành nhiệm vụ rồi sao? Tôi cũng không biết nữa, chỉ sờ nhẹ một chút xíu thì nó hoàn thành thôi à.]
Chú hổ nhỏ nhẹ nhàng dụi vào lòng bàn tay Uất Bắc, nghiêng đầu khó hiểu: [Meow~?]
...
Thế giới thứ hai:
Mạc Ngôn, lão đại của tổ Trảm Sát, quen chém gϊếŧ, mặt lạnh vô cảm đối mặt với các loại máu me và cái chết, trong mắt hắn, con người chỉ chia làm hai loại: một loại là phải gϊếŧ, một loại là không cần gϊếŧ.
Vì vậy, vào ngày đầu tiên đến thế giới mới, Mạc Ngôn nhận nhiệm vụ và định trực tiếp gϊếŧ chết mục tiêu nhiệm vụ.
520: [...]
520 phát ra tiếng kêu chói tai.
[Không phải, người này không thể gϊếŧ được đâu!!!]
Mạc Ngôn nghi hoặc: [Tại sao? Cậu ta trông rất dễ gϊếŧ mà.]
Mạc Ngôn đang nói đến người kia, hắn vừa bước vào thế giới nhỏ đã nhìn thấy nhân vật mục tiêu cởi hết quần áo quỳ xuống trước mặt hắn cầu xin trừng phạt.
Sau này, nghe 520 giới thiệu, Mạc Ngôn mới hiểu ra, hóa ra thật sự không thể gϊếŧ sao?
Hiểu ra xong, Mạc Ngôn im lặng.
Không ai biết rằng, thực ra lão đại của tổ Trảm Sát, sở dĩ hắn mặt vô cảm, ít nói với nhiều người như vậy, là vì hắn bị chứng sợ xã hội mà!
Bảo một người sợ xã hội đi hoàn thành nhiệm vụ cứu vớt, chẳng phải hơi cưỡng ép rồi sao?
Nhưng khi đối mặt với cái người thảm thương đó, hắn dường như cũng không còn quá sợ xã hội nữa.
Mạc Ngôn: “...” (Im lặng) (Ấp a ấp úng)
Tiểu Thư Trùng: “Hùng chủ, ngài cần tôi làm gì sao?”
Mạc Ngôn (vẫy tay về phía nhân vật mục tiêu): "Cậu lại đây một chút."
Tiểu Thư Trùng: “???” (Không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.)
Mạc Ngôn: "Đưa xúc tu và cánh trùng của cậu ra, tôi sờ thử."
...
520: [...!!!]
520: [Không phải, anh đang làm gì vậy!!!]
Mạc Ngôn quay đầu lại, dùng hành động thực tế cho hệ thống biết mình đang làm gì.
520: [...]
520 nghe thấy những tiếng rêи ɾỉ không kiểm soát được từ Tiểu Thư Trùng dưới thân Mạc Ngôn khi mục tiêu nhiệm vụ bị sợ trúng chỗ nhạy cảm và xúc động, rồi chỉ biết im lặng nhìn trời.
Nhìn thấy độ hoàn thành liên tục tăng lên, lại một lần nữa chìm vào suy nghĩ.
Các lão đại đúng là biết chơi thật đấy!...
Thế giới thứ ba:
Lê Hà, lão đại của tổ Cứu Vớt, đã đối mặt với đủ loại phản diện quái gở, thực sự đã "thấy sự đa dạng của các loài", nhưng thực ra, hắn mồm độc và không thích tiếp xúc với người khác, giả vờ dịu dàng nhưng lại không có nhiều kiên nhẫn.
Không chỉ vậy, hắn còn có một vấn đề chí mạng, đó là chính là nhan khống.
Ngày đầu tiên đến thế giới nhỏ, suýt chút nữa đã bỏ mạng vì lỗi hệ thống (√)
Ngày đầu tiên ở thế giới nhỏ, bị đồng đội đâm sau lưng, suýt chút nữa lại bỏ mạng (√)
Nhiệm vụ công lược gấp bốn lần người khác (√)
Lê Hà: "Không phải chứ, bị điên hết rồi à!"
Đối với người khác:
Hướng dẫn tinh thần có thể từ xa.
Liên kết tinh thần có thể từ xa.
Bắt tay thể hiện lịch sự có thể im lặng tránh né...
Nhưng đối mặt với mỹ nhân:
Tay? Đã nắm.
Hôn? Đã hôn.
Đánh dấu tạm thời? Đã cho.
Tỏ tình?
Emmmm...
Về nhà sẽ tính!
Còn về tiến độ nhiệm vụ thì cứ tắng vọt như nhảy disco vậy.
520: [...]
520: [Không phải, tôi cũng không thấy ký chủ hoàn thành nhiệm vụ mà, sao tự dưng lại đầy rồi chứ?]
520: (Gãi đầu) [Không hiểu.]
...
Thế giới thứ tư:
Lời tác giả: Không biết nữa, không có đại cương, đợi tôi viết xong rồi nói sau.
Truyện đã hoàn và setcombo nhé mn, hy vọng mn sẽ yêu thích, có gì đó sai sót thì xin hãy bao hàm và cmt để tui sửa lại nhé. 🥰🥰🥰🎉