Chương 8

Giám đốc im lặng lắng nghe toàn bộ những gì Sở Thiên chia sẻ. Anh không hề ngắt lời, chỉ trầm mặc để nghiền ngẫm từng chi tiết. Sở Thiên vốn nổi tiếng là người làm việc nguyên tắc, nhất là khi đứng trước anh – cẩn trọng, điềm tĩnh, và chỉ nói ra những điều đã được kiểm chứng. Nhưng giữa thời đại văn minh, hiện đại và ngập tràn thông tin giả, thật khó để một giám đốc trẻ tuổi lại đặt trọn niềm tin vào một lời cảnh báo chưa có bằng chứng cụ thể. Câu chuyện về “chất cấm” kia nghe ra vừa hoang đường vừa quá khó tin.

"Được rồi, có lẽ dạo này anh cũng đã quá mệt mỏi. Cứ nghỉ việc một thời gian đi, khi nào muốn quay lại thì báo với tôi. Còn về chuyện tích trữ vật tư..." – giám đốc ngập ngừng, mắt khẽ nhíu lại – "...được, tôi sẽ nghe theo. Tôi sẽ chuẩn bị một ít, sau ngày 27 cũng hạn chế ra ngoài. Dù sao tháng tới tôi cũng dự định tổ chức một buổi tiệc lớn tại gia, khi ấy nhớ tới tham dự. Giờ thì nghỉ ngơi đi." – nói xong, anh dứt khoát cúp máy.

Sở Thiên hạ điện thoại xuống, ánh mắt u tối. Anh biết rõ giám đốc không thật sự tin lời mình, chỉ miễn cưỡng làm theo cho qua chuyện. Nhưng điều ấy cũng phần nào đủ để Sở Thiên cảm nhận lại sự ấm áp quen thuộc: vị giám đốc kia, từ trước đến nay vẫn đối xử công bằng và tử tế với mọi người.

Anh ta quả thật là một thiên tài. Sinh trưởng trong một gia tộc giàu có và danh giá, từ nhỏ đã được rèn luyện cả kiến thức lẫn kỹ năng sống sót nơi thương trường. Mới mười lăm tuổi, anh đã bắt đầu phụ trách quản lý một số giấy tờ nội bộ. Đến mười bảy tuổi, cả một tập đoàn đồ sộ đã đặt trên vai anh. Và giờ đây, ở tuổi hai mươi lăm, giám đốc đã trở thành một biểu tượng trẻ tuổi mà ít ai dám coi thường. Nếu anh ta thực sự không có tà tâm, thì ở kiếp trước, rất có thể anh đã sớm bị những thế lực trong bóng tối lợi dụng làm mồi nhử ngay khi tận thế bùng nổ.

Sở Thiên không để bản thân suy tư thêm nữa. Anh khởi động xe, thẳng hướng tới chợ đen. Mục tiêu duy nhất: vũ khí. Tất cả những gì có thể dùng để chiến đấu, anh đều cần. Dao găm, kiếm, bình xịt hơi cay, nỏ… nhưng quan trọng nhất vẫn là súng và đạn. Dù có phải vét sạch số tiền còn lại trong thẻ, anh cũng phải mua cho bằng được.

Chợ đen luôn là nơi nguy hiểm, nhưng với Sở Thiên thì quen thuộc đến lạ. Anh liên lạc lại với một gian hàng buôn bán vũ khí cấm, nơi anh từng biết từ thuở nhỏ. Nhờ mối quan hệ đó, anh chẳng cần chứng minh thân phận hay qua trung gian để tránh cảnh sát – bước vào là giao dịch trực tiếp. Anh đặt cọc một khoản tiền mặt dày cộp, yêu cầu họ cho xem toàn bộ hàng tồn.

Chủ gian hàng nở nụ cười chào đón, dẫn Sở Thiên vào căn phòng ẩn sau lớp cửa thép. Kho vũ khí mở ra trước mắt anh tựa như một bảo tàng của chết chóc: súng trường, súng ngắn, súng bắn tỉa, tiểu liên, súng máy, lục, săn, thậm chí cả những loại súng tự động hạng nặng. Xen lẫn đó là bom tự chế, mìn áp suất, và lựu đạn sát thương ở cự li gần. Từng kệ hàng rực sáng ánh thép lạnh. Nhìn khung cảnh ấy, Sở Thiên cảm thấy tim mình đập mạnh, niềm hưng phấn cùng sự quyết tâm trào dâng. Đây chính là sức mạnh anh cần cho tương lai.

Không do dự, anh nói thẳng: anh muốn tất cả. Kiếm, dao, nỏ, súng, đạn, cả bom mìn – không bỏ sót thứ gì. Chủ gian hàng thoáng ngạc nhiên, nhưng khi ánh mắt chạm vào số tiền mặt mà Sở Thiên mang đến, nụ cười hắn liền nở rộng. Thỏa thuận được chốt: chỉ cần trả trước 25% tổng giá trị, phần còn lại có thể thanh toán trong vòng một tháng, miễn là việc giao hàng diễn ra trót lọt.

Giao dịch thuận lợi hơn cả mong đợi. Sở Thiên hẹn giao hàng vào rạng sáng ngày hai mươi sáu, tại địa chỉ nhà anh. Kế hoạch đã sẵn: vũ khí sẽ được đưa vào kho bí mật ngầm dưới lòng nhà – nơi anh chuẩn bị từ nhiều tháng trước. Khi giao hàng xong, anh sẽ lập tức tiễn người của gian hàng đi, không cho ai có cơ hội nấn ná. Trong trường hợp cảnh sát can thiệp, anh đã chuẩn bị kịch bản đối phó: những xe tải lương thực và hàng tiêu hao được ký hợp đồng trước sẽ ập tới, che mắt mọi nghi ngờ. Chỉ cần viện cớ “từ thiện quy mô lớn” hoặc “chuẩn bị kinh doanh”, anh có thể khiến bất cứ kẻ nào cũng phải lùi bước.

Rời khỏi chợ đen, Sở Thiên ngồi trong xe, cảm giác nhẹ nhõm lan khắp người. Anh biết mình vừa hoàn thành một bước quan trọng trong hành trình chuẩn bị cho tận thế. Đống vũ khí ấy sẽ là bức tường sinh mệnh, thứ giúp anh đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào ập đến. Một tia tự tin lóe lên trong ánh mắt anh – ngọn lửa quyết tâm bảo vệ chính mình, và cả tương lai.