Chương 7

Sở Thiên không để mất thời gian cho những việc ngoài kế hoạch. Anh lập tức tìm đến một công ty xây dựng có uy tín nhất trong ngành, đưa ra yêu cầu rõ ràng và đầy áp lực: căn nhà phải được gia cố bằng thép và sắt dày, có khả năng chống chịu va đập mạnh. Khu sân vườn cần được cải tạo, tạo ra một lối vào kín đáo dẫn xuống căn hầm ngầm – nơi dự trữ vật tư, lương thực và vũ khí. Tất cả phải hoàn thành trong vòng hai mươi ngày, không được chậm trễ. Anh nhấn mạnh, chỉ cần công ty hoàn thành đúng tiến độ và giữ chất lượng chắc chắn, tiền công sẽ được trả hậu hĩnh, gấp ba hay gấp năm lần cũng không thành vấn đề.

Ban đầu, nhóm đại diện công ty xây dựng thoáng kinh hãi trước yêu cầu khác thường của anh. Họ lập tức gọi cho giám đốc để trực tiếp thương lượng. Vị giám đốc, sau khi nghe xong, trầm ngâm rồi nói thẳng: để kịp tiến độ, họ phải huy động nhân công tăng ca liên tục, thậm chí có thể làm việc ngày đêm. Nhưng ông cũng cảnh báo, tốc độ gấp gáp như vậy khó tránh khỏi việc xuất hiện vài sai sót nhỏ. Ông muốn Sở Thiên phải chấp nhận rủi ro ấy.

Sở Thiên nghe hết, đôi mắt ánh lên sự quyết đoán. Anh chỉ cần bên ngoài ngôi nhà và khu hầm ngầm được kiên cố tuyệt đối, có thể cầm cự được trước những biến cố khủng khϊếp sắp tới. Còn những lỗi nhỏ bên trong thì không đáng kể. Anh yêu cầu công ty bằng mọi giá phải đảm bảo chất lượng ở mức cao nhất, dù thời gian ngắn ngủi. Sau đó, anh thẳng thắn đặt bút ký hợp đồng, cam kết trả trước ba mươi phần trăm số tiền ngay lập tức. Phần còn lại sẽ được thanh toán trong vòng mười ngày sau khi công trình bàn giao.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty xây dựng, điện thoại anh rung lên. Màn hình hiện cái tên quen thuộc: Tạ Quang Hồng – giám đốc công ty nơi anh đang làm việc. Anh vừa mở cửa xe vừa nhấn nghe.

“Sở Thiên à, sao kỳ nghỉ kết thúc rồi mà anh vẫn chưa đến làm?” – giọng giám đốc vang lên, có chút trách móc xen lẫn lo lắng.

Sở Thiên siết chặt vô-lăng, tim khẽ chùng xuống. Trong ký ức, anh nhớ rõ những ngày đầu tiên tận thế ập đến: không biết vị giám đốc này khi ấy đang ở đâu, còn sống sót nổi hay không, hay đã trở thành một trong số vô vàn cái bóng biến mất. Lại nghĩ đến những phản bội và mất mát sau này, cổ họng anh nghẹn lại, chẳng thốt nên lời.

Thấy giọng anh im lặng khác thường, giám đốc Tạ Quang Hồng liền dịu giọng:

“Anh sao vậy? Có chuyện gì khó nói không, hay là bị bệnh? Nếu có việc gì cần tôi giúp, tôi nhất định sẽ giúp.”

Sự quan tâm bất ngờ ấy khiến khóe mắt Sở Thiên cay xè. Anh nhớ lại bao năm được người đàn ông này dìu dắt, đào tạo, nâng đỡ để có được vị trí ngày hôm nay. Nếu không phải tận thế đã cướp đi tất cả, có lẽ sự nghiệp của anh giờ đã thăng hoa, không cần phải lo nghĩ đến chuyện sống còn. Đối với anh, ân nghĩa ấy không bao giờ phai nhạt, nhất là từ một người lãnh đạo chân thành và ấm áp. Hít một hơi thật sâu, anh lên tiếng, giọng nặng trĩu:

“Anh à… nếu tôi nói với anh rằng tôi vừa nhận được một nguồn tin tuyệt mật, đáng tin cậy từ trong nội bộ nhà nước, anh có tin tôi không?”

Giám đốc thoáng khựng lại, giọng ngập ngừng:

“Tin gì?”

Sở Thiên nhấn từng chữ, nghiêm giọng:

“Trong một phòng thí nghiệm quân sự, đã có rò rỉ một loại chất cấm. Nó biến con người thành những sinh vật điên loạn, hung ác như quái vật. Trong vòng chưa đầy một tháng, loại chất độc này sẽ lan ra các thành phố lớn, các thị trấn. Vụ mất tích ở làng quê hôm qua chính là dấu hiệu đầu tiên… Anh có tin hay không tùy anh. Nhưng tôi khuyên anh hãy chuẩn bị vật tư, lương thực, thuốc men trong vòng hai mươi lăm ngày tới. Sau ngày thứ hai mươi bảy, tốt nhất đừng ra đường, đừng đến công ty nữa. Tôi… từ hôm nay sẽ nghỉ làm. Nếu có thêm thông tin mới, tôi sẽ lập tức báo lại.”