Nhấp một ngụm trà đắng, trở về với thực tại, Sở Thiên khẽ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài, ánh đèn leo lét lay động dưới bầu trời u ám. Từng hạt mưa rơi dồn dập xuống mái hiên, vỡ tan trên con đường lát đá, để lại những vệt sáng lấp loáng trong màn đêm. Tiếng mưa gõ đều như những tiếng thở dài trĩu nặng, kéo anh về với những ký ức kinh hoàng của những ngày đầu tận thế.
Hôm ấy, vào khoảng 16 giờ chiều, cơn ác mộng chính thức bắt đầu. Sở Thiên vẫn đang mải mê với công việc ở công ty, không hề hay biết thảm họa đang ập tới. Tiếng la hét thảm thiết đột ngột vang khắp văn phòng, khiến anh giật mình ngẩng lên. Những đồng nghiệp quen mặt, những người từng cười nói với anh mỗi ngày, bỗng chốc hóa thành quái vật gớm ghiếc, lao vào cắn xé bất cứ ai còn sống. Sự hỗn loạn bùng nổ như cơn bão: tiếng kêu cứu, tiếng vật lộn, tiếng chân đập rầm rập dọc hành lang hòa quyện thành một bản nhạc chết chóc khiến sống lưng anh lạnh buốt.
Từ cửa sổ nhìn xuống đường, cảnh tượng còn khủng khϊếp hơn. Người người hoảng loạn chạy tán loạn, từng bóng dáng gầy guộc của lũ zombie lắc lư, rêи ɾỉ rồi bất ngờ lao lên cắn xé những kẻ xấu số. Anh hiểu rõ chỉ cần hoảng loạn sẽ lập tức mất mạng. Giữ lại chút bình tĩnh quý giá, Sở Thiên vội dẫn vài đồng nghiệp vào một phòng họp, khóa chặt cửa, hy vọng mong manh rằng lực lượng cứu hộ sẽ tới.
Thế nhưng suốt một ngày đêm dài dằng dặc, bên ngoài tuyệt nhiên không có động tĩnh nào. Cơn đói khát bắt đầu gặm nhấm từng người, tinh thần họ nhanh chóng rơi vào tuyệt vọng. Không thể tiếp tục chờ chết, anh đề nghị ban đêm sẽ xuống tầng hai – nơi có căng tin – tìm chút lương thực và nước uống. Khi bóng tối buông xuống, Sở Thiên bẻ một chân bàn gỗ thành vũ khí thô sơ, kiên quyết đi đầu, gánh trách nhiệm dẫn dắt cả nhóm.
Nhưng ngay tại cầu thang thoát hiểm, tai họa lại ập đến. Một cô gái trong đoàn sơ ý trượt ngã, tiếng động vang dội trong hành lang yên ắng. Chỉ trong tích tắc, cả bầy zombie gần đó bị hấp dẫn, lao đến như bầy quỷ đói. Nỗi sợ hãi bóp nghẹt lý trí, một vài người vì sống sót mà đẩy Sở Thiên về phía trước, biến anh thành mồi nhử cho chúng.
Thoáng sững sờ, nhưng Sở Thiên nhanh chóng lấy lại tỉnh táo. Lũ quái vật gào rú lao lên từ tầng dưới, khoảng cách chỉ còn vài chục bậc thang. Phía sau anh là cửa sổ kính lớn – và không còn đường lùi. Không chần chừ, anh dồn hết sức lao thẳng vào cửa sổ. Tiếng kính vỡ rít chói tai, từng mảnh vỡ sắc lạnh lấp lánh dưới ánh trăng, cắt xước da thịt anh rát buốt.
Anh rơi xuống đống rác chất ngay sau tòa nhà. Toàn thân đau nhức, may mắn không gãy xương nào. Nhưng cú va chạm tạo ra động tĩnh quá lớn, lập tức kéo thêm đàn zombie cả trong lẫn ngoài công ty lững thững kéo đến. Không dám dừng lại dù chỉ một nhịp thở, Sở Thiên bật dậy, cắn răng lao đi trong cơn đau, vượt qua hàng rào sắt, chui vào một ngôi nhà nhỏ gần đó.
Căn nhà tối om, im lìm như đã bị bỏ hoang từ lâu. Có lẽ chủ nhân đã thành xác sống hoặc kịp chạy trốn trước khi mọi thứ sụp đổ. Sở Thiên tựa lưng vào tường, gắng điều hòa nhịp thở, lắng nghe tiếng bước chân lạo xạo, tiếng rêи ɾỉ quái dị mỗi lúc một gần bên ngoài. Cảm giác như bóng tối cũng thở cùng anh, đặc quánh và ngột ngạt.
Đau đớn từ cú ngã và những vết cắt rỉ máu khiến anh phải nghiến răng chịu đựng. Đôi mắt đảo khắp căn phòng, tìm kiếm bất cứ vật gì có thể dùng làm vũ khí. Trong bóng đêm nhập nhòa, anh phát hiện một chiếc tủ gỗ cũ kỹ nằm chỏng chơ nơi góc tường. Lặng lẽ, từng bước thận trọng để không gây ra tiếng động, anh tiến lại gần. Khi mở cánh tủ, ánh sáng từ màn hình điện thoại khẽ hắt vào bên trong – một cây gậy sắt han gỉ nằm lẫn với vài vật dụng linh tinh.