Chương 32

Sau hơn hai mươi phút phóng xe qua những con đường vắng, Sở Thiên và Quang Hồng đã tiêu diệt một số lượng đáng kể xác sống, kết tinh thu về cũng không ít. Mỗi đoạn đường họ đi qua đều để lại dấu vết máu đen đặc quánh cùng những cái xác co quắp bất động.

Khi chiếc xe dừng hẳn trước Trung Tâm Sở Cảnh Sát, khung cảnh trước mắt khiến cả hai khẽ trầm giọng. Xung quanh, vô số xác zombies nằm rải rác, một số đã khô cứng, số khác mới chết còn bốc mùi tanh nồng, tất cả đều là dấu tích của những trận chiến dai dẳng không hồi kết.

Tòa nhà trung tâm hiện ra sừng sững, cao năm tầng, khối bê tông cốt thép vững chắc như pháo đài, song không thể che giấu hết sự khốc liệt đã in dấu lên nó. Những vệt máu đen đặc loang lổ trên tường gạch xám, từng khung cửa sổ sắt được hàn kín bằng song chắn dày, tựa như một con thú đang nghiến răng cố thủ giữa bầy xác sống. Tầng trệt có cổng sắt lớn đóng im ỉm, ổ khóa còn sáng màu kim loại, chứng tỏ được dùng thường xuyên. Phía trên cao, tấm bảng "Sở Cảnh Sát Thành Phố" dù đã sờn bạc, vẫn phảng phất uy nghiêm của quyền lực cũ.

Sở Thiên mở cửa xe, bước xuống trước. Quang Hồng theo sau, còn anh khẽ phẩy tay, chiếc xe lập tức biến mất vào không gian riêng của mình. Đưa mắt quan sát quanh một vòng, xác nhận khu vực tạm yên, anh tiến đến trước cánh cửa lớn rồi gõ ba tiếng vang vọng. Bên trong thoáng chấn động, tiếng bước chân vội vã truyền lại, rồi im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió thổi qua khe cửa. Một giọng nói khàn khàn cất lên, đè nén căng thẳng:

"Nếu là người thì mau lên tiếng."

Sở Thiên không do dự, giọng chắc nịch:

"Là người sống sót, không phải zombies."

Ngay sau đó vang lên âm thanh lạch cạch, từng chốt sắt được mở. Cánh cửa nặng nề từ từ nhích ra, lộ ra một nhóm cảnh sát mặc đồng phục vẫn còn nguyên vẹn. Khuôn mặt họ nghiêm khắc, ánh mắt sắc như dao, vừa cảnh giác vừa mệt mỏi. Người đứng đầu nhóm nhấc súng trên tay, cảnh giác nhìn xung quanh, giọng trầm lạnh:

"Các anh đến từ đâu? Có bị lũ xác sống bám theo không?"

Vài cảnh sát khác cũng nâng súng, chĩa ra hai bên đường, sẵn sàng bắn bất cứ khi nào. Sát khí lan tràn, không khí đặc quánh lại.

Sở Thiên mỉm cười nhạt, ánh mắt bình thản:

"Không có. Trên đường tới đây, bọn chúng đã bị dọn sạch."

Câu trả lời khiến sự nghi ngờ trong mắt đối phương càng thêm đậm. Chỉ mới hơn một ngày kể từ khi thảm họa bùng phát, người bình thường đối diện zombies thường chỉ có kết cục bỏ mạng. Kẻ nào đủ sức nói ra câu ấy mà vẫn bình thản như không, ắt không đơn giản.

Đúng lúc bầu không khí căng thẳng gần như đóng băng, một toán cảnh sát khác từ phía sau tòa nhà trở về. Trên chiếc xe tải nhỏ của họ chất đầy bao tải lương thực và vật tư. Nhìn thấy cảnh tượng trước cổng, một người nhíu mày hỏi:

"Có chuyện gì ở đây?"

"Người sống sót tìm đến." Người trong nhóm trực cửa đáp gọn.

Người vừa trở về quan sát hai bóng dáng xa lạ rồi khẽ gật đầu, nở nụ cười:

"Đã vậy thì cho họ vào. Trong tình cảnh này, còn có thể giúp ai thì nên giúp."

Nghe vậy, Sở Thiên mới chậm rãi cất tiếng:

"Chúng tôi không đến để xin giúp đỡ."

Lời nói khiến mấy ánh mắt hướng về anh thêm phần cảnh giác. Vị cảnh sát dẫn đầu nhóm tìm vật tư bước đến gần, giọng nghi hoặc:

"Nếu vậy... anh đến đây vì điều gì?"

Sở Thiên điềm tĩnh nhìn thẳng vào đối phương, giọng dứt khoát:

"Tôi muốn cung cấp cho các anh một nơi trú ẩn an toàn hơn."

Câu nói như một cú ném đá vào mặt hồ tĩnh lặng, không khí bỗng khựng lại. Vị cảnh sát thoáng sững người, không tin vào tai mình, phải mất vài giây mới lấy lại bình tĩnh. Sau cùng, anh ta khẽ gật đầu, hạ thấp giọng:

"Chuyện này không thể nói ngoài cửa. Vào trong đã, đứng ở đây quá lâu chỉ thu hút rắc rối."

Sở Thiên gật đầu, ra hiệu cho Quang Hồng đi theo. Cánh cổng nặng nề lập tức khép lại phía sau họ, tách biệt cái chết rình rập bên ngoài và sự an toàn tạm bợ bên trong.

Vừa đặt chân vào đại sảnh, một nhóm cảnh sát khác lao đến phụ giúp khuân vác vật tư. Không gian vẫn sáng đèn, rõ ràng tòa nhà còn duy trì được nguồn điện từ máy phát dự phòng. Trong khi Sở Thiên quan sát xung quanh, một người trong nhóm cảnh sát bất ngờ nhận ra anh, đôi mắt sáng lên vẻ ngạc nhiên

"Anh... chẳng phải là...!"

Sở Thiên hơi cau mày, chưa kịp nhớ ra thì hỏi lại:

"Anh biết tôi sao?"

Người cảnh sát nọ mỉm cười, vẻ mặt vừa bất ngờ vừa chua chát:

"Mấy hôm trước tôi còn đi kiểm tra nhà anh vì bị nghi buôn lậu. Không ngờ mới mấy ngày, mọi thứ đã thành thế này. Ha... thật đúng là số phận trêu ngươi. Nhưng... anh tìm đến đây để làm gì?"

Nghe thế, người chỉ huy nhóm tìm vật tư chen vào:

"Anh ta nói sẽ cho chúng ta một nơi trú ẩn."

Vị cảnh sát kia thoáng giật mình, ánh mắt đầy kinh ngạc:

"Đừng nói... là cái nhà kho chất đầy đồ hôm đó?"

Sở Thiên không phủ nhận, chỉ gật đầu khẽ, ánh mắt kiên định.