Chương 31

Anh liếc sang Quang Hồng, trong lòng thoáng dấy lên sự lưỡng lự. Dù ghét bọn người kia đến tận xương tủy, anh vẫn không muốn tự tay gϊếŧ chết đồng loại. Máu người, một khi đã vấy lên tay, sẽ chẳng bao giờ rửa sạch. Hơn nữa, anh biết Quang Hồng cũng không dễ gì chấp nhận chuyện đó. Nghĩ đến đây, ánh mắt Sở Thiên dần trở nên lạnh lẽo, lóe lên tia quyết đoán. Nếu không thể ra tay trực diện, vậy thì mượn dao gϊếŧ người.

Sở Thiên kéo Quang Hồng rời khỏi nơi đó, lặng lẽ dẫn anh tiến vào siêu thị ở ngay đầu ngõ, nơi mà trước đó anh từng thăm dò qua. Bằng kinh nghiệm đột nhập có được từ lần trước, Sở Thiên lựa chọn lối thoát hiểm phía sau. Hai người len lỏi qua bóng tối, từng bước khẽ khàng mà căng thẳng. Khi đã lọt vào trong, Sở Thiên lấy từ không gian ra một ổ khóa sắt nặng trịch, cẩn thận khóa chặt cửa thoát hiểm lại. Tiếng kim loại "cạch" vang khẽ, lạnh lùng nhưng dứt khoát. Anh không muốn bọn người kia có cơ hội chạy trốn bằng con đường này khi hỗn loạn ập tới.

Không dừng lại, Sở Thiên dẫn Quang Hồng leo dọc cầu thang , nhanh chóng tiến lên tầng cao. Cuối cùng, họ dừng lại ở tầng năm, nơi có thể bao quát toàn bộ con ngõ bên dưới. Từ vị trí này, ánh mắt sắc lạnh của Sở Thiên chiếu thẳng xuống những kẻ đang dồn sức phá cửa nhà anh. Chúng say sưa, không hề hay biết rằng tai họa đã treo lơ lửng ngay trên đầu.. Mí mắt Sở Thiên khẽ giật, trong lòng trào lên nỗi chán ghét. Anh lặng lẽ lôi từ không gian ra một quả pháo nổ, thứ vũ khí chỉ tạo ra âm thanh chói tai chứ không có sức sát thương. Nhưng trong thế giới hiện tại, chỉ cần tiếng động cũng đủ để trở thành mồi lửa cho thảm kịch.

Anh mở cửa sổ, hơi thở bình ổn lại. Cổ tay anh vung lên, ném quả pháo sang ngôi nhà bên cạnh lũ người đó. Động tác dứt khoát, chính xác đến lạnh người. Trong lòng anh bắt đầu đếm ngược.

Năm giây...

Bốn giây...

Ba giây...

Hai giây...

Một giây...

ẦM!

Tiếng nổ ầm vang, như thể một mảnh địa ngục bị xé toạc, dội khắp khu phố. Âm thanh kinh hoàng vọng vào màn đêm tĩnh mịch, rung rinh từng ô cửa kính, như tiếng gầm rít của quái vật khổng lồ đang bị giam cầm.

Đám người dưới sân lập tức giật bắn, như bầy thú hoảng loạn, dừng tay quay phắt đầu về phía ngôi nhà bên kia. Sự ngơ ngác, kinh hoàng in hằn trên từng khuôn mặt.

Nhưng đó mới chỉ là khúc dạo đầu. Từ xa, những tiếng lết bước nặng nề, khàn đυ.c vang lên. Âm thanh gầm gừ khát máu nối tiếp nhau vọng lại từ bốn phương tám hướng. Lũ xác sống trong bóng tối đồng loạt bị đánh thức, ánh mắt đỏ ngầu lập lòe trong đêm, thân hình xiêu vẹo lảo đảo lao về phía nguồn tiếng nổ. Chúng ùn ùn kéo đến, từng đợt từng đợt, như những con sóng chết chóc cuộn trào nhấn chìm mọi thứ.

Nhìn cảnh tượng đó, Quang Hồng bất giác nuốt khan, trong lòng trỗi lên một nỗi bất an. Anh liếc sang Sở Thiên, thấy người kia vẫn bình thản, thậm chí ánh mắt còn tàn nhẫn hơn cả màn đêm. Sự lạnh lùng của Sở Thiên khiến anh thoáng chột dạ. Dù vậy, Quang Hồng cũng hiểu rõ: trong tận thế, đôi khi khoan dung chính là tự sát.

Anh thấp giọng nói, giọng đầy kiềm chế:

"Anh... làm vậy sẽ kéo cả đàn zombies tới. Chúng ta không thể quay lại căn nhà kia nữa."

Sở Thiên không quay sang, chỉ dõi mắt xuống dưới. Đám người từng hung hăng kia nay đã rối loạn, kêu gào thất thanh. Tiếng hét vang vọng xen lẫn tiếng xương thịt bị xé rách, như một bản nhạc tang thương đầy ám ảnh. Khóe môi anh cong lên, hiện rõ một nụ cười lạnh buốt.

"Không cần. Đích đến của chúng ta là trung tâm sở cảnh sát."

Nghe vậy, Quang Hồng thoáng sững sờ. Anh chưa nắm rõ ý đồ của Sở Thiên, nhưng không hỏi thêm. Cái nhìn cuối cùng anh dành cho đám người kia chỉ còn lại sự thương hại. Rồi anh theo chân Sở Thiên rời đi. Hai người lén lút vòng lại lối thoát hiểm khác, né qua từng góc tối. Bên ngoài, zombies đã bắt đầu tràn ngập, chen lấn nhau thành một biển tử thần đặc quánh mùi tử khí.

Sở Thiên dẫn Quang Hồng khéo léo băng qua, vượt rào, lách qua cửa sổ, rồi men sang con đường khác. Động tác anh thuần thục như thể đã trải qua hàng trăm lần trong đời, giúp Quang Hồng theo kịp mà không quá chật vật.

Khi đã an toàn, Sở Thiên lấy từ không gian ra một chiếc ô tô đã được gia cố. Hai người lập tức lên xe. Anh xoay chìa khóa, động cơ gầm nhẹ, vang lên đầy chắc nịch giữa màn đêm chết chóc. Chiếc xe tăng tốc lao đi, bỏ lại sau lưng cả biển zombies cùng tiếng la hét vẫn còn vang vọng, kéo dài như một bản cáo phó cho những kẻ vừa sa chân vào địa ngục.