Khi hoàn tất danh sách cần chuẩn bị, Sở Thiên đứng dậy, bước về phía cửa. Tay vừa chạm vào tay nắm, anh dừng lại. Ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở, một ý nghĩ bất ngờ lóe lên trong đầu: liệu tất cả những ký ức kia... chỉ là một giấc mơ?
Anh khựng lại, đôi mắt trầm ngâm.
"Không thể nào!" - anh tự nhủ, lòng dấy lên một cơn sóng ngầm dữ dội. "Những gì đã xảy ra mấy năm đó... quá thật, quá tàn khốc. Làm sao chỉ là mơ được?"
Thế nhưng sự hoài nghi vẫn gặm nhấm từng góc tâm trí, tựa như một con dao cùn nhưng ngoan cố cào xé bên trong. Cuối cùng, anh hít sâu một hơi, khẽ khép cửa lại, lặng lẽ quay vào nhà. Bước chân anh nặng trĩu, chẳng khác gì mang theo cả một núi phân vân chưa thể có lời giải.
Để kiểm chứng, Sở Thiên quyết định chờ đợi. Theo ký ức khắc sâu trong anh, vào đúng ngày hôm nay, tại một ngôi làng nhỏ ven ngoại ô, toàn bộ dân cư sẽ biến mất không dấu vết. Vài tiếng sau, cảnh sát sẽ phát hiện ra và tin tức sẽ lan truyền khắp nơi. Sự kiện này – trong trí nhớ tận thế của anh – chính là dấu hiệu đầu tiên báo hiệu màn dạo đầu của cơn ác mộng nhân loại. Anh không biết nguyên nhân là do thế lực con người hay một điềm gở từ bóng tối, nhưng chắc chắn đó là minh chứng rõ rệt nhất. Nếu sự kiện ấy xuất hiện trên bản tin tối nay, anh sẽ biết... ký ức kia không hề giả dối.
Anh bật tivi, ngồi xuống, mắt dán chặt vào màn hình như chờ phán quyết số phận. Từng giây trôi qua nặng nề, tim anh đập dồn dập. Nếu bản tin tối nay xác nhận một ngôi làng mất tích, thì đồng nghĩa những ký ức tận thế là thật. Và anh phải bắt đầu chuẩn bị, không còn đường lùi. Ngược lại, nếu chẳng có tin tức nào, thì anh sẽ thở phào – nghĩa là tất cả chỉ là một cơn ác mộng đã qua.
Dù vậy, trong sâu thẳm, anh cũng hy vọng... rằng mọi chuyện chỉ là mơ. Bởi một xã hội bình thường, nơi con người vẫn có thể ăn cơm, uống nước, cười nói, vẫn còn tốt gấp trăm lần so với địa ngục xác sống và cái chết rình rập từng giây.
Ngoài trời, cơn mưa đầu hạ bất ngờ ập xuống. Giọt mưa nặng nề nện xuống mặt đường loang loáng ánh đèn, vang lên thứ âm thanh đơn điệu nhưng nặng trĩu, như từng nhát gõ vào quá khứ trong lòng Sở Thiên. Anh cũng đã từng bị bỏ rơi trong một ngày mưa như thế. Một đứa trẻ không cha mẹ, bị vứt lại giữa góc tối thành phố phồn hoa, lặng lẽ lớn lên cùng tiếng mưa rả rích.
Tuổi thơ của anh là những chuỗi ngày sinh tồn khốc liệt. Ban đầu là ăn cắp vặt, lẩn vào những khu chợ đông người, thó vội một ổ bánh, một quả táo. Khi lớn hơn, anh liều lĩnh hơn: cướp giật trên phố, mồ hôi hòa cùng nhịp tim thình thịch mỗi lần tháo chạy trong tiếng chửi rủa phía sau. Rồi anh học cách buôn bán thông tin, liên hệ với đủ hạng người trong bóng tối, đổi lấy tiền bạc và đồ ăn bằng tin mật.
Bước ngoặt đến khi một ông lão tốt bụng đưa anh vào làm việc tay chân trong xưởng. Công việc tuy nặng nhọc nhưng sạch sẽ. Ông lão dạy anh rằng chỉ có sống lương thiện mới mong có một tương lai bền vững. Sở Thiên biết ơn, bỏ lại những trò bẩn thỉu sau lưng, cố gắng làm việc quên mệt mỏi.
Rồi ông lão qua đời. Nhưng nhờ trí óc nhanh nhạy và bản năng sắp xếp gọn ghẽ, anh lọt vào mắt xanh một công ty lớn, được đào tạo thành trợ lý giám đốc. Cuộc sống tưởng như bước sang trang mới, êm đềm, ổn định, một lần nữa cho anh hy vọng về một tương lai sáng sủa.
Thế nhưng, hạnh phúc chẳng kéo dài. Chỉ sau ba năm, địa ngục thực sự mở ra: tận thế bùng nổ. Thành phố sụp đổ trong biển máu, zombie tràn lan như lũ cào cào đói khát. Bao nỗ lực, bao thành quả anh gây dựng bỗng chốc hóa tro bụi. Nếu không nhờ kỹ năng sinh tồn thuở nhỏ, cùng chút gan lì rèn luyện từ đường phố, có lẽ anh đã chết ngay trong những ngày đầu hỗn loạn. Chính những bản năng hoang dã ấy đã giúp anh lách qua khe cửa hẹp của tử thần, kéo dài sự sống giữa thế giới đang lụi tàn.