Nghe những lời kia vang lên, ánh mắt Sở Thiên khẽ chao động, sâu trong đáy mắt là sự hồi tưởng chẳng thể nào ngăn lại. Anh bỗng thấy hình bóng chính mình của kiếp trước, những ngày đầu tiên bước chân vào căn cứ nhỏ bé kia. Khi ấy, anh tự ti, không dám mở lời làm quen, chỉ muốn lặng lẽ sống sót một mình. Anh một mình chém gϊếŧ lũ thây ma, không kết nhóm, không dựa dẫm vào bất kỳ ai. Anh một mình đi cứu người, một mình chịu đựng thương tích, và cũng một mình chống chọi cái chết luôn cận kề. Thế nhưng, từng bước một, những bàn tay anh đưa ra đã dần nhận lại cái gật đầu, ánh mắt cảm kích. Dần dần, anh không còn cô độc. Nhóm nhỏ hình thành từ những con người anh cứu sống, lớn mạnh từng ngày, cuối cùng trở thành nền móng để anh vươn lên hàng ngũ lãnh đạo căn cứ, sánh vai với những kẻ mạnh nhất thời đó.
Hiện tại, Tạ Quang Hồng đang đứng ở ngã rẽ y hệt. Người giám đốc ấy, chẳng khác nào một tấm gương phản chiếu, đang ra sức chứng minh bản thân có thể tồn tại giữa thế giới khắc nghiệt này. Anh ta không sở hữu thân thể cường tráng hay kỹ năng gϊếŧ chóc, thế nhưng khát vọng sống, ham muốn bảo vệ chính mình lại hừng hực tuôn chảy trong từng nhịp tim, như dòng máu nóng thúc giục con người phải bước tiếp.
Sở Thiên khẽ thở dài. Trong lòng anh hiểu rõ, ai cũng có con đường riêng, giá trị riêng. Không một ai đáng để bị xem là gánh nặng. Anh không muốn Tạ Quang Hồng bị phủ lên cái bóng đó. Ngược lại, anh sẽ tìm cách bồi dưỡng, khiến anh ta mạnh mẽ hơn, đủ sức tự bước đi và đồng hành.
"Không, giám đốc," Sở Thiên cuối cùng cũng cất giọng, âm điệu điềm tĩnh, không lạnh lùng, cũng chẳng hờ hững. "Em không nghĩ thế. Em chỉ cần thêm chút thời gian... để tìm ra cách tốt nhất cho cả hai chúng ta."
Phải, việc quan trọng hiện giờ không phải là chán nản trước sự yếu kém của Tạ Quang Hồng. Điều anh cần là tính toán, làm sao khai thác triệt để thứ sức mạnh mới kia, hoặc chí ít tìm ra nguồn tài nguyên cần thiết để cả hai cùng bước đến một cấp độ cao hơn, nơi cơ hội sống sót rộng mở hơn.
Nếu giám đốc chính thức được kết nạp vào đội, Sở Thiên sẽ không chỉ nắm trong tay khả năng theo dõi tình hình và vị trí của anh ta, mà còn nắm chắc thông tin về năng lực thực tế. Khi đối mặt hiểm cảnh, biết rõ con bài trong tay luôn là một lợi thế. Đồng thời, việc trở thành đồng đội không có nghĩa lúc nào cũng phải đi kề vai sát cánh. Một khi Tạ Quang Hồng phát triển đủ mạnh, anh hoàn toàn có thể tách ra hành động theo kế hoạch Sở Thiên vạch sẵn.
"Hệ thống, kết nạp vào đội." Sở Thiên trầm giọng ra lệnh.
[Ting, ký chủ xác nhận kết nạp đồng đội, đang tiếp nhận dữ liệu...]
Âm thanh lạnh lẽo của hệ thống vang vọng, vang lên tựa lưỡi dao cắt ngang sự tĩnh lặng.
[Ting, tiếp nhận dữ liệu thành công.]
Một bảng dữ liệu sáng lên ngay trước mắt Sở Thiên:
[Đồng đội: Tạ Quang Hồng
Tuổi: 25
Sức mạnh thức tỉnh: Thủy linh
Exp thức tỉnh lưu trữ: 0
Cấp độ thủy linh: 1
Exp tăng cấp thủy linh: 0/50
Exp thức tỉnh: 0/500
Điểm thể chất lưu trữ: 0
Sức mạnh: 2
Sức bền: 2
Nhanh nhẹn: 2
Linh hoạt: 2]
Đôi mắt Sở Thiên khẽ nheo lại, hơi thở trầm xuống. Thể chất của Tạ Quang Hồng quả thực còn kém cả những gì anh dự đoán, chỉ số hầu hết đều ở mức sơ khai. Nhưng với Sở Thiên, đó không phải điểm chết. Chỉ cần hấp thụ kết tinh, thể chất sẽ dần được cải thiện. Trong tận thế này, sống còn không phụ thuộc riêng vào cơ bắp. Quan trọng hơn chính là cách vận dụng sức mạnh, kỹ năng chiến đấu, sự tinh tường khi sử dụng vũ khí và khả năng xoay chuyển tình thế.
Không nói thêm, Sở Thiên rút từ không gian ra một khẩu súng ngắn lạnh lẽo, đặt vào bàn tay Tạ Quang Hồng. Đôi mắt giám đốc khẽ giật, rõ ràng ngạc nhiên trước cảnh khẩu súng xuất hiện từ hư không. Nhưng anh không hỏi, chỉ thoáng liếc qua rồi lập tức dồn sự chú ý trở lại nơi Sở Thiên. Từ đầu đến giờ, những hành động của anh đã đủ để chứng minh rằng Sở Thiên chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức nào.
Khi nắm lấy khẩu súng, trong đầu Tạ Quang Hồng chợt lóe lên một ý nghĩ.