Chương 23

Rời khỏi kho xăng dầu, Sở Thiên quyết định không dùng xe mà đi bộ đến nơi ở của giám đốc. Trong thế giới đầy rẫy xác sống này, tiếng động cơ chẳng khác nào ngọn đuốc giữa đêm tối, thu hút đủ loại hiểm họa. Hơn nữa, giữ chiếc xe trong tình trạng tốt để dùng vào những lúc cần thiết quan trọng hơn là lạm dụng nó. Đi bộ cũng giúp anh có thêm cơ hội quan sát xung quanh, tiện tay thu thập vật tư vương vãi dọc đường.

Anh bước đi chậm rãi, cẩn trọng qua từng con phố ngổn ngang gạch đá và xe cộ bỏ lại từ ngày tận thế bắt đầu. Ánh mắt sắc bén quét liên tục qua những khung cửa tối om, những góc hẻm nứt nẻ. Mỗi bóng tối đều có thể che giấu hiểm nguy.

Một nhóm ba con lết ra từ ngã tư phía trước. Chúng loạng choạng, hàm răng lộ ra đầy máu khô, đôi mắt vô hồn chằm chằm nhìn anh. Sở Thiên siết chặt chuôi kiếm, cảm giác lạnh lẽo của kim loại làm anh thêm tỉnh táo. Anh tăng tốc, tiếp cận như cơn gió. Đường kiếm đầu tiên hất tung đầu một con, thứ chất lỏng đen đặc văng ra khắp nơi, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Lập tức, anh xoay người, dùng lực xoay của thân thể tạo ra một đường chém ngang, thân con thứ hai bị tách rời trong tiếng rít ghê rợn. Con cuối cùng gào lên, lao tới, nhưng mũi kiếm sắc bén đã xuyên thẳng vào trán nó, ghim nó xuống đất.

Âm thanh vô cảm vang trong đầu:

[+1 exp]

[+1 exp]

[+1 exp]

Không phí thêm hơi sức, Sở Thiên khom người nhặt những viên kết tinh lấp lánh trong não bọn chúng, từng viên một biến mất vào không gian chứa đồ.

Anh tiếp tục di chuyển, vừa đi vừa giữ sự cảnh giác. Không lâu sau, phía trước hiện ra một nhóm đông hơn, khoảng năm con zombie tụ lại quanh một chiếc xe hơi bỏ hoang, móng tay bấu cấu vào cửa sắt phát ra tiếng ken két. Sở Thiên hít sâu, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay khi siết chặt chuôi kiếm. Rồi anh lao tới như một mũi tên. Thanh kiếm trong tay vẽ nên những vệt sáng chết chóc, tựa tia chớp giữa trời đêm. Con đầu tiên bị chém thành hai mảnh, phần thân trên và dưới rơi xuống phát ra âm thanh khô khốc. Con thứ hai từ bên hông nhào ra, nhưng chưa kịp khép hàm thì lưỡi kiếm đã cắm xuyên qua sọ, ánh mắt vô hồn của nó vụt tắt ngay tức khắc.

[+1 exp]

[+1 exp]

Tiếng hệ thống dội lên nhưng anh đã bỏ ngoài tai. Ba con còn lại đồng loạt lao tới, máu me rỉ ra từ kẽ miệng, tiếng gào vang vọng cả con phố. Sở Thiên bật nhảy lùi, tránh cú vồ, rồi dồn lực từ trên cao bổ xuống, chẻ đôi đầu kẻ trước mặt. Hai con cuối chưa kịp phản ứng đã bị một đường chém ngang kết liễu, thân thể nát bấy đổ sập xuống mặt đường đầy bụi bặm.

Nhưng chưa kịp ổn định hơi thở, từ ngã rẽ phía trước, thêm năm con nữa bất ngờ lao ra, giống như lũ thú săn mồi đánh hơi thấy con mồi. Không chút do dự, Sở Thiên gồng mình, đạp mạnh xuống đất rồi xông lên. Kiếm trong tay xoay chuyển liên hồi, ánh thép lóe sáng trong ánh hoàng hôn ảm đạm. Một con bị chém ngang eo, cơ thể tách rời. Một nhát bổ dọc ngay sau đó chia đôi thân hình con thứ hai, rồi lợi dụng đà xoay, anh lia thêm một nhát ngang, kết thúc thêm hai tên. Tiếng rít man dại ngập tràn không gian.

Chỉ còn một con lao thẳng tới, tốc độ nhanh bất ngờ, như thể tiềm ẩn sức mạnh vượt trội hơn đồng loại. Sở Thiên không hề hoảng loạn, ánh mắt anh lắng xuống như mặt nước phẳng lặng. Anh nhún chân, đợi đúng khoảnh khắc nó lao tới gần, mũi kiếm lóe sáng xuyên thẳng qua hộp sọ, ghim sâu vào nền đường. Tiếng xương vỡ giòn tan, con quái gục xuống, bất động.

Anh rút kiếm, lau sạch máu đen trên lưỡi thép rồi tiếp tục công việc quen thuộc: thu nhặt kết tinh. Những viên sáng nhỏ bé ấy chính là chìa khóa cho sự tiến hóa, sức mạnh, và cũng là phần thưởng duy nhất còn lại trong thế giới này.

Đang cúi xuống, tai anh đột nhiên bắt được tiếng động khẽ phía sau, nhẹ như có ai giẫm lên sỏi vụn. Cơ bắp toàn thân căng cứng, phản xạ thuần thục lập tức khởi động, lưỡi kiếm xé gió vung ra phía âm thanh. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, anh dừng lại, mũi kiếm chỉ cách gương mặt đối phương vài tấc.

Trước mắt anh là một cô gái.

Cô có mái tóc dài đen nhánh xõa xuống bờ vai, gương mặt tinh khôi, đôi mắt tròn lấp lánh như hai viên ngọc sáng trong đêm. Làn da trắng muốt nổi bật trong khung cảnh rệu rã, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, cả người như một bông hoa yếu ớt nhưng lại rực rỡ lạ thường giữa bức tranh tăm tối này. Trên người cô là chiếc váy xanh nhạt đã dính bẩn, vương máu khô loang lổ, song vẫn không che giấu được nét thanh thoát của dáng hình.

Sở Thiên hạ kiếm xuống một chút, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm vang lên trong im lặng:

“Cô làm gì ở đây?”