Chương 18

Cuộc chiến tạm kết thúc. Anh thở phào, mồ hôi rịn trên thái dương. Xác của bốn con zombie nằm vương vãi, mùi tanh hôi đặc quánh trong không khí. Không dừng lại quá lâu, anh lập tức tìm một góc khuất để ẩn mình. Động tĩnh vừa rồi chắc chắn đã gây chú ý, và anh chẳng thể biết trên tầng trên hay dưới lầu còn bao nhiêu con khác đang mò đến.

Anh kiểm tra lại nỏ, lắp sẵn một mũi tên, ngón tay đặt hờ lên cò. Cả cơ thể căng như dây đàn, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất – tiếng gió lọt qua khe cửa, tiếng vật thể rơi đâu đó, hay thậm chí là tiếng chân lê lết đặc trưng của lũ xác sống. Thời gian trôi chậm chạp, năm phút dài như cả một giờ. Nhưng siêu thị vẫn im ắng đến rợn người. Có lẽ hệ thống cách âm của nơi này hoạt động tốt, khiến anh yên tâm phần nào.

Khi chắc chắn an toàn, anh mới rời chỗ ẩn nấp, tiến lại gần xác zombie. Bằng sức mạnh không gian, anh nhanh chóng lấy ra từng viên kết tinh từ sọ chúng. Đó là nguồn tài nguyên không thể bỏ lỡ.

Xong việc, anh bắt đầu thu thập vật tư trên tầng hai. Không gian nơi đây tĩnh lặng, nhưng sự u ám của những kệ hàng đổ nát khiến lòng anh nặng trĩu. Bóng tối len lỏi trong từng ngóc ngách, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể có một bàn tay thối rữa chộp lấy anh từ phía sau. Anh di chuyển nhanh nhẹn, gom sạch những gì còn hữu ích vào không gian lưu trữ.

Khi đã vét sạch tầng hai, anh thận trọng tiến đến cầu thang. Mỗi bước đều nhẹ như mèo, tránh phát ra âm thanh. Anh từ từ leo lên tầng ba.

Vừa đặt chân lên, ánh mắt anh lập tức quét khắp căn phòng. Ở một góc, vài con zombie đang chập chững bước, đôi mắt đυ.c ngầu đảo loạn, miệng phát ra những tiếng gầm gừ khàn khàn. Anh không cho chúng cơ hội. Thanh kiếm lập tức được rút ra khỏi bao, ánh thép lạnh lóe lên trong bóng tối.

Anh chọn vị trí thích hợp, áp sát trong im lặng như bóng ma. Kiếm vung lên, lưỡi thép xé toạc không khí, cắm phập vào đầu con đầu tiên. Nó đổ gục xuống trước khi kịp kêu. Anh không dừng lại, lao ngay sang con tiếp theo. Một nhát đâm gọn gàng, chuẩn xác. Xác sống ngã xuống bất động.

[Phát hiện ký chủ tiêu diệt zombie cấp độ 1: +1 exp]

[+1 exp]

Tiếng hệ thống lạnh lùng vang trong đầu, nhưng anh chẳng để tâm. Những con còn lại lập tức lao đến. Anh trượt người qua kệ hàng đổ, né cú vồ, rồi phản đòn bằng một nhát kiếm xuyên sọ. Mỗi động tác đều mượt mà, chuẩn xác đến mức gần như bản năng – kinh nghiệm ba năm sinh tồn ở kiếp trước vẫn còn in hằn trong máu thịt.

[+1 exp]

[+1 exp]



[Đạt 20/20 exp hệ thống. Chúc mừng thăng lên cấp độ 1]

[Nhận nhiệm vụ: Săn 200 zombie]

Thanh âm máy móc vang lên liên tục, nhưng anh vẫn tiếp tục chém gϊếŧ cho đến khi con cuối cùng ngã xuống. Không gian tầng ba lại rơi vào tĩnh lặng. Anh thu kiếm, cẩn trọng kiểm tra xung quanh, sau đó thu hoạch kết tinh từ đầu từng xác.

Tiếp đó, anh không chần chừ, bắt tay thu dọn toàn bộ vật tư còn sót lại trên tầng. Những hộp đồ hộp, bình nước, dao kéo… tất cả đều biến mất vào không gian lưu trữ. Sau khi chắc chắn không bỏ sót gì, anh lặng lẽ tiến lên tầng bốn, rồi tầng năm.

Ở đâu cũng chỉ còn lại vài con zombie lẻ tẻ. Chúng đều bị anh xử lý nhanh gọn. Mỗi góc kệ, mỗi tủ lạnh, mỗi thùng hàng… tất cả đều bị anh vét sạch. Không thứ gì có thể lọt khỏi mắt anh.

Đến khi siêu thị đã hoàn toàn sạch sẽ, anh không tiến lên nữa. Các tầng trên vốn là khu chung cư. Nơi đó khả năng cao còn người sống sót, mà anh thì không muốn rước thêm phiền phức. Hơn nữa, số zombie ở bốn tầng siêu thị ít bất thường – có lẽ chúng đã tản đi săn mồi ở những nơi khác. Nghĩ đến đó, anh càng chắc rằng không cần mạo hiểm thêm.