Chương 13

Sở Thiên nhấp một ngụm trà nóng vừa pha, nhưng vị đắng ngọt thường ngày chẳng còn lại gì trong cổ họng anh ngoài sự trống rỗng. Đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt anh hờ hững hướng ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố nào nhiệt ngày nào giờ đã biến thành một bức tranh tang thương: xác người la liệt, tiếng gào thét và tiếng kêu rền rĩ vang vọng xa xăm, máu nhuộm đỏ đường phố. Trong mắt anh ánh lên vẻ lạnh lẽo như băng, một sự điềm tĩnh đến rợn người giữa khung cảnh hủy diệt.

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, xé toang bầu không khí. Màn hình hiện tên giám đốc. Giọng nói đầu dây run rẩy, ngắt quãng, xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng vang lên sau khi Sở Thiên bắt máy:

“S…ở… Sở Thiên… thành p…hố… có chuyện rồi…”

Người bình thường nghe thôi cũng đủ tim đập loạn nhịp. Nhưng Sở Thiên chỉ khẽ nheo mắt, giọng anh lạnh lùng:

“Giám đốc, không chỉ thành phố đâu. E là đã lan ra cả nước… thậm chí cả thế giới.”

Âm điệu chắc nịch, không một chút hoài nghi. Ở đầu dây bên kia, giám đốc lặng đi vài giây, như bị câu nói ấy nghiền nát hy vọng cuối cùng. Không gian chìm trong tĩnh mịch nặng nề. Cả hai đều hiểu — thứ họ đang đối mặt không còn là biến cố cục bộ, mà là thảm họa hủy diệt toàn nhân loại.

Giọng giám đốc run lên:

“Giờ… tôi phải làm gì?!”

Sở Thiên dựa lưng vào ghế, bình thản đáp:

“Anh có ở một mình không?”

“Có… vốn dĩ tôi định tổ chức tiệc tối nay. Nhưng trời mưa, đối tác kẹt chuyến bay, nên tôi hoãn lại… giờ chỉ còn tôi ở đây.”

“Tốt. Nghe kỹ lời tôi. Từ giờ, trong thời tận thế này, đừng tin bất cứ ai. Kể cả tôi. Vật tư anh chuẩn bị chắc đủ cầm cự một thời gian. Nhưng thế chưa đủ.”

Anh ngừng lại một nhịp, rồi tiếp tục, giọng trầm thấp như lưỡi dao cứa vào tai:

“Nếu có cơ hội… hãy bắt vài con zombie, gϊếŧ chúng. Trong sọ chúng có kết tinh — hấp thụ được nó, anh sẽ có sức mạnh. Thứ đó sẽ là chìa khóa để sinh tồn.”

Đầu dây bên kia im lặng, rõ ràng giám đốc đang nuốt từng chữ như nuốt lưỡi dao. Một lúc sau, anh mới thốt lên, giọng đầy hoài nghi lẫn khao khát sống:

“Kết tinh… trong đầu zombie? Thông tin này… thật sự đáng tin sao? Hay chỉ là giả thuyết?”

Khóe môi Sở Thiên nhếch lên, nụ cười lạnh nhạt:

“Đợi khi anh có sức mạnh rồi… tôi sẽ tự đến tìm.”

Không chờ thêm, anh ngắt cuộc gọi. Thời gian này, hành động mới là quan trọng nhất.

Ngôi nhà của Sở Thiên nằm trong một con ngõ rộng, trên đỉnh đồi khá cao, nhưng vốn ít người qua lại. Ba tầng lầu không quá cao, song so với những căn nhà thấp tầng xung quanh, nơi đây đủ để anh nhìn rõ về phía trung tâm thành phố đang chìm trong biển lửa. Dưới con ngõ, xác người bị xé nát vương vãi, máu loang lổ thành vệt dài, thi thể chồng chất thành đống. Bầy zombie đang cắm đầu gặm nhấm, tiếng xé thịt và nhai nuốt vang vọng rợn người.

Trong hỗn loạn, con người chỉ biết ẩn trốn. Chính lúc này lại là cơ hội. Nếu anh ra tay, gϊếŧ từng con, lấy được kết tinh, sẽ không ai để ý.

Sở Thiên mở kho vũ khí, lấy ra chiếc nỏ và bao tên đã chuẩn bị từ trước. Những vũ khí cũ kỹ nhưng yên lặng — khác hẳn súng, không gây tiếng nổ thu hút lũ quái vật. Với nỏ, anh có thể hạ zombie từ xa mà không đánh động cả bầy.

Anh hiểu rõ: muốn sống sót, cần thức tỉnh sức mạnh càng sớm càng tốt. Kiếp trước, anh từng có được thứ mà thiên hạ không dám mơ tới — sức mạnh không gian. Nó cho phép anh mở ra một không gian lưu trữ nơi thời gian dừng lại, mọi vật phẩm cất vào đều không hư hỏng.

Không chỉ vậy, năng lực ấy còn cho phép anh xé toạc hư không, mở ra lối đi vượt qua tường thép, đất đá, hay bất kỳ rào cản nào, giúp anh không biết bao lần thoát khỏi cái chết trong gang tấc. Đối với anh, đó không chỉ là một sức mạnh, mà là chiếc chìa khóa sinh tồn tuyệt đối.

Nhưng anh hiểu rõ, không ai nắm chắc được quy luật thức tỉnh. Mỗi người có một năng lực khác nhau, có kẻ mạnh đến mức hủy thiên diệt địa, cũng có kẻ chỉ được thứ năng lực vô dụng. Kiếp này, anh không chắc liệu mình còn có thể sở hữu lại sức mạnh không gian hay không. Trong thâm tâm, anh còn mong mỏi một sức mạnh thiên về tấn công – thứ sẽ hữu ích hơn nhiều trong bối cảnh hiện tại, nơi con người và zombie đều là mối đe dọa.

Chính vì vậy, ngoài vũ khí, anh vẫn cẩn trọng tích trữ thêm lương thực, thuốc men và đồ bảo quản. Nếu may mắn tái thức tỉnh được không gian, anh sẽ có nơi cất giữ nguồn sống an toàn. Còn nếu không, thì ít nhất anh vẫn có đủ lương thực để cầm cự, cho tới khi tìm ra một lối đi khác trong thế giới tận thế này.