- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Sổ Tay Tu Luyện Của Phế Vật
- Chương 6: Nghi ngờ
Sổ Tay Tu Luyện Của Phế Vật
Chương 6: Nghi ngờ
Khoan đã, linh mễ!
[Linh mễ ta trồng đâu rồi hệ thống?] Cận Mục vội vàng hỏi, hắn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Hóa ra là linh mễ nguyên chủ trồng lúc đầu, khi hắn mới vào Vườn Gieo Trồng vẫn còn thấy, vậy mà sau khi nghe hệ thống lải nhải vài câu, lúc vào lại thì chẳng thấy tăm hơi đâu nữa!
Chắc chắn là hệ thống đã tự tiện thu hoạch rồi.
Theo ký ức, một đợt linh mễ như vậy phải mất khoảng 25 ngày mới chín. Nếu hệ thống không giúp thu lại thì hắn đoán chừng sẽ thật sự không giao kịp yêu cầu của Sự Vụ Đường.
Mới xuyên qua được một ngày, hắn chưa có ý định phá vỡ cuộc sống ban đầu của nguyên chủ.
[Hệ thống khởi động lại làm mới rồi.] Giọng hệ thống lạnh băng vang lên.
Cận Mục nghẹn lời, đến nước này thì hắn đào đâu ra linh mễ cho Sự Vụ Đường đây.
Thẩm Minh Kê vẫn còn đang đợi câu trả lời của hắn. Cận Mục thở dài một hơi:
“Không có, chỉ là hôm qua ra ngoài gặp vài người, nghe họ nói mấy câu nên ta suy nghĩ cả đêm. Ta cảm thấy mình đã không còn là thiếu gia nhà họ Cận nữa thì nên sống cuộc sống thực tế mà ta nên sống.”
Nguyên chủ đã làm lỡ dở Thẩm Minh Kê rất lâu. Tuy hắn cảm thấy gương mặt Thẩm Minh Kê thực sự rất đẹp, nhưng nếu y thực sự muốn đi thì hắn cũng chẳng có tư cách gì để ngăn cản.
Trong lòng nghĩ ngợi lung tung nhưng miệng hắn vẫn nói tiếp:
“Chuyện lúc trước là ta không đúng. Nếu ngươi muốn đi, ta cũng sẽ không cản trở.”
Thẩm Minh Kê ngẩng đầu nhìn hắn đầy kinh ngạc, trong mắt thoáng qua vẻ suy tư, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, ánh mắt y dừng lại ở suy nghĩ “tên này không biết lại nảy sinh ý đồ xấu xa gì”, nước mắt nhanh chóng ầng ậc nơi khóe mi rồi lăn dài.
Cận Mục nhìn phản ứng của Thẩm Minh Kê cũng có chút bất đắc dĩ. Tuy tính cách y không giống như trong ký ức nguyên chủ là một bình hoa di động vô dụng, điều này khiến hắn khá an ủi, nhưng ảnh hưởng của nguyên chủ đối với y quả thực quá sâu đậm rồi.
“Cửu thiếu, ngài đừng nói vậy, đều là ta cam tâm tình nguyện.”
Thẩm Minh Kê không thể ngờ người trước mắt chỉ qua một đêm đã thay đổi hẳn. Lỡ như vị thiếu gia này ra ngoài nghe được điều gì đó rồi về nói như vậy để thử lòng y, nếu trả lời không vừa ý thì không biết sẽ bị hành hạ thế nào nữa.
Y thân cô thế cô tới nơi này, tuy có một tỷ tỷ dòng chính gả vào nhà họ Cận nhưng y thà không có còn hơn. Người tỷ tỷ kia đoán chừng cũng chẳng muốn nhận người đệ đệ này.
Bản thân y tu vi cũng không cao. Cận Mục tuy mang tiếng là phế vật của gia tộc, tu vi cũng mới vừa đạt Đoán Khí cảnh nhị giai, nhưng thiên phú như vậy thực ra nếu đặt ở gia đình bình thường, chỉ cần chịu khó làm lụng thì cũng đủ nuôi sống cả nhà no ấm.
Trong lòng y cũng hiểu rõ, nhà họ Thẩm là nơi không thể về và cũng không muốn về. Nếu không muốn lưu lạc đến chốn lầu xanh kỹ viện thì trước khi có năng lực tự bảo vệ mình, và trước khi Cận Mục chưa động ý xấu, việc ở lại bên cạnh hắn cũng coi như là một lựa chọn không tồi.
“Ta nói thật lòng đấy, ngươi đừng nghi ngờ. Lúc nào muốn đi thì cứ nói với ta một tiếng.”
“Ừm, ta sẽ không rời khỏi Cửu thiếu đâu.” Thẩm Minh Kê vội giật lấy chậu nước, dường như sợ nếu không làm gì sẽ bị Cận Mục đuổi đi ngay lập tức.
Đợi Cận Mục rửa mặt xong, y lại định đứng hầu hắn ăn cơm, cuối cùng bị Cận Mục ấn xuống ghế mới chịu ngồi ăn cùng.
Nhìn Thẩm Minh Kê cụp mắt khép nép ngồi bên bàn, ăn từng miếng nhỏ nhẹ, mới ăn một chút đã vội đặt bát xuống, Cận Mục thở dài thườn thượt, muốn khuyên bảo mà chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Hắn chợt nhớ lại chuyện cũ.
Lúc đầu hai người cũng ăn chung một bàn, Thẩm Minh Kê lỡ ăn nhiều hơn một chút liền bị nguyên chủ mắng cho một trận té tát, đồng thời cấm tiệt việc ăn chung, bảo là nhìn mặt y nuốt không trôi. Từ đó về sau Thẩm Minh Kê chưa từng dám ăn uống gì trước mặt hắn nữa.
Không phải chứ, ăn cơm cùng đại mỹ nhân như vậy mà nuốt không trôi?
Hắn bắt đầu nghi ngờ thẩm mỹ của nguyên chủ có vấn đề nghiêm trọng.
Mà khoan, cũng không đúng. Nếu thẩm mỹ tên kia có vấn đề thì lúc đầu chắc cũng chẳng dây dưa với Thẩm Minh Kê làm gì.
Thật khiến người ta khó hiểu.
Có lẽ cách giải thích duy nhất chính là nguyên chủ vẫn còn trẻ người non dạ, chưa đến tuổi trưởng thành nên chưa có tâm tư về phương diện này.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Sổ Tay Tu Luyện Của Phế Vật
- Chương 6: Nghi ngờ