Chương 5: Người đồng hành

“Thẩm Minh Kê...”

Không ngờ vị bạn đời này lại là người tùy tùng duy nhất của nguyên chủ. Dù phía sau có chữ “tạm thời” cũng đủ khiến người ta kinh ngạc rồi.

Trong ký ức của nguyên chủ về Thẩm Minh Kê, y chỉ là một bạn đời có tu vi thấp kém, tướng mạo xinh đẹp, tính tình dịu dàng lại dễ bắt nạt, cho dù bị mắng nhiếc cũng chỉ biết yên lặng rơi lệ.

Thế nhưng nhìn vào thẻ thân phận, lai lịch của người bạn đời này xem ra không chỉ đơn giản là con riêng nhà họ Thẩm.

Nhưng mà, Thẩm Minh Kê sao có thể là người tùy tùng của nguyên chủ được chứ? Trong ký ức, tên kia đối xử với Thẩm Minh Kê có thể nói là cực kỳ tệ bạc.

“[Người tùy tùng] trong hệ thống của các ngươi được phán định thế nào?”

[Hệ thống phán định: Trong ba năm tới, Thẩm Minh Kê sẽ không rời khỏi ký chủ. Sau khi ký chủ có hệ thống, có xác suất khiến Thẩm Minh Kê vĩnh viễn đi theo ký chủ.]

[Mời ký chủ mở du lịch và chọn người tùy tùng.]

Cận Mục mở tính năng du lịch và chọn Thẩm Minh Kê làm người tùy tùng đồng hành.

[Du lịch đã mở. Hệ thống sẽ thống kê tích lũy sự kiện du lịch trong vòng 24 giờ và phát phần thưởng. Mời ký chủ kết thúc du lịch và mở lại trong vòng 24 giờ.]

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ cửa:

“Cửu thiếu, anh không ăn cơm là nguội mất đấy.”

Cận Mục thoát khỏi trạng thái chìm sâu trong ý thức, sực nhớ tới Vườn Gieo Trồng vừa thu hoạch xong vẫn chưa gieo lứa mới:

“Hệ thống các bạn có bán hạt giống không?”

[Hệ thống không cung cấp dịch vụ này, hạt giống hệ thống chỉ có thể nhận qua hình thức phần thưởng.]

“Vậy hạt giống tôi mua về đều có thể trồng ở đây sao?”

[Hiện tại chỉ có thể trồng thực vật cấp một. Thực vật cấp một trở lên cần sử dụng điểm du lịch để nâng cấp Vườn Gieo Trồng. Thời gian sinh trưởng của thực vật cao cấp trồng không phù hợp cấp độ sẽ giống như bên ngoài, thời gian trồng thực vật cấp thấp sẽ giống nhau.]

“Được.”

Đã hiểu rõ cơ chế, Cận Mục quay trở về thực tại, đáp lại Thẩm Minh Kê ngoài cửa một tiếng rồi định bụng lục tìm xem trong phòng nguyên chủ còn đồng bạc nào không.

Lục lọi khắp nơi hồi lâu, Cận Mục nhìn số bạc vụn chưa đến một lượng trong tay mà thở dài.

Mỗi tháng bán linh mễ cũng kiếm được ít nhất mười lượng bạc, nguyên chủ bán hơn hai năm trời thế mà chỉ còn lại chút bạc vụn này. Chỗ này có khi là do tên kia bỏ quên nên mới còn sót lại.

Nhét tiền vào túi, Cận Mục mở cửa định đi ra ngoài.

Hắn tìm đồ mất không ít thời gian, vốn tưởng Thẩm Minh Kê đã rời đi, nào ngờ y vẫn đứng chờ bên ngoài, tay bưng chậu nước cúi đầu định mang vào phòng cho hắn rửa mặt.

Lục lại ký ức của nguyên chủ, quả nhiên đây cũng là yêu cầu của tên kia. Người được nuông chiều sinh hư này rõ ràng đã bị đuổi ra khỏi nhà rồi mà vẫn còn giữ cái thói hạch sách. Thẩm Minh Kê tới là để làm bạn đời chứ đâu phải để làm osin không công cho hắn ta.

Cách xưng hô “Cửu thiếu” này cũng vậy. Lúc trước ở nhà họ Cận, hắn xếp thứ chín nên được người hầu gọi là Cửu thiếu gia.

Nghĩ thông suốt điểm này, Cận Mục đón lấy chậu nước từ tay Thẩm Minh Kê, hạ giọng:

“Sau này sáng sớm đừng đến cửa phòng ta chờ nữa, làm cơm xong thì ngươi cứ nghỉ ngơi đi.”

“Cửu thiếu muốn đuổi ta đi sao?” Thẩm Minh Kê ngẩng phắt lên nhìn Cận Mục, nhưng ngay sau đó lại cúi gằm xuống, giọng trầm thấp cất lên.

Trong khoảnh khắc đó, Cận Mục cảm giác như hô hấp của mình ngưng trệ.

Chẳng trách trong ký ức, tuy gần như tất cả mọi người đều coi thường Thẩm Minh Kê nhưng lại chẳng ai phủ nhận y là một tuyệt sắc giai nhân, đều cho rằng Thẩm Minh Kê làm bạn đời cho nguyên chủ chẳng khác nào bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Người trước mắt da trắng như tuyết, mày ngài mắt phượng, mái tóc đen như mây trôi buông xõa. Dù chỉ mặc bộ đồ vải thô sơ sài cũng toát lên vẻ đẹp mê hồn.

Rõ ràng một nam nhân mà có dung mạo thế này thường sẽ khiến người ta cảm thấy có chút quái dị. Nhưng nhìn Thẩm Minh Kê, người ta chỉ cảm thấy y sinh ra là phải như vậy, thêm một phần hay thiếu một phần đều không ổn.

Phong thái toát ra trong khoảnh khắc y ngẩng đầu kia khiến ngay cả Cận Mục cũng cảm thấy hơi choáng ngợp, cảm giác như bất kể người trước mắt đưa ra yêu cầu gì hắn đều có thể gật đầu đồng ý.

Chẳng trách mỗi lần được Thẩm Minh Kê dỗ dành, nguyên chủ lại chịu khó đi trồng linh mễ, vẻ đẹp này thực sự không ai có thể cưỡng lại được.