Năm mười bốn sắp sang mười lăm tuổi, cuối cùng nguyên chủ cũng thức tỉnh thiên phú.
Nhưng vì chưa đến thời gian kiểm tra định kỳ, theo lời nguyên chủ kể thì người trong gia tộc suy đoán đó là một không gian trồng trọt cấp Hắc Thiết, có thể trồng một số thứ mang linh khí.
Hơn nữa, xét về kích thước không gian thì dù ở cấp Hắc Thiết, thiên phú này cũng bị liệt vào dạng nhỏ.
Thiên phú này cần phải đến Sự Vụ Đường ở Tu Sĩ Phường để kiểm tra. Nghe nói vì mâm kiểm tra tiêu tốn năng lượng rất lớn nên một người cả đời cũng chỉ được đến Sự Vụ Đường đo ba lần mà thôi: năm tuổi, mười tuổi và mười lăm tuổi.
Càng thức tỉnh sớm tiềm lực càng lớn, nếu mười lăm tuổi vẫn không thức tỉnh thì coi như cả đời làm người bình thường.
Vậy thiên phú không gian được phân cấp thế nào? Người ta dựa vào độ rộng của không gian cũng như sản lượng để đánh giá. Không gian của nguyên chủ một tháng chỉ có thể sản xuất khoảng mười cân linh mễ. Phải biết rằng, một tu luyện giả bình thường chỉ trong một ngày đã có thể ngốn hết hơn mười cân linh mễ rồi.
Thiên phú như nguyên chủ cũng chỉ nhỉnh hơn người bình thường không có thiên phú chút đỉnh mà thôi.
Nhưng nguyên chủ lại không cảm thấy vậy.
Tuy chỉ thức tỉnh thiên phú cấp Hắc Thiết, nguyên chủ vẫn cứ lâng lâng, tự cho mình cao quý hơn đám hạ đẳng vô năng. Trong một lần yến tiệc, hắn đã to gan quấy rối Thẩm Minh Kê - con riêng của vợ lẽ nhà đại đường tẩu (vợ của đại đường ca hắn).
Vợ của đại đường ca là con gái dòng chính một gia tộc lớn ở thành Minh Cẩm, còn Thẩm Minh Kê là con dòng thứ mà cha nàng ta bế từ bên ngoài về. Từ nhỏ y bị mẹ nàng ta đày đọa, không ngờ càng lớn lại càng xinh đẹp, thành cái gai trong mắt bà ta.
Lần này bà ta đưa y tới là định gả bán làm vợ lẽ cho người khác, dù sao tuy là nam nhưng luôn có những kẻ thích khẩu vị này.
Không ngờ món hời này lại rơi trúng đầu nguyên chủ.
Nhà vợ đại đường ca nhân cơ hội tìm nhà họ Cận đòi bồi thường làm “sính lễ”, sau đó tống cổ vị “con riêng” này tay trắng đến nhà họ Cận. Rõ ràng là người của đại gia tộc thành Minh Cẩm mà hành xử chẳng khác nào đám thất thế.
Khoản tiền bồi thường kia đối với nhà họ Cận cũng là một nguồn tài nguyên không nhỏ.
Bọn họ không dám không đưa. Nguyên chủ có bạn đời hay không bọn họ chẳng quan tâm, nhưng nhà họ Thẩm ở thành Minh Cẩm thì tuyệt đối không dám đắc tội.
Lúc hôn sự của nguyên chủ vừa chốt xong, còn có người hâm mộ hắn vì tìm được bạn đời xuất thân đại gia tộc. Trước kia khi đại đường ca nhà họ Cận kết hôn, chỉ riêng một phần của hồi môn mang về đã khiến nhà họ Cận vượt trội hẳn so với ba gia tộc còn lại ở trấn Viễn Tài. Đến bây giờ, ba gia tộc kia phải liên thủ mới giành được chút chỗ đứng trước nhà họ Cận.
Nhưng ảo mộng đó đã tan vỡ khi Thẩm Minh Kê tay trắng bước qua cửa.
Đặc biệt là vị tỷ tỷ dòng chính kia - hiện là đại đường tẩu của Thẩm Minh Kê - còn đứng ra tuyên bố:
[Thẩm Minh Kê không biết là đứa con hoang từ xó nào chui ra, số tiền nhà họ Thẩm nhận của nhà họ Cận coi như là chi phí nuôi Thẩm Minh Kê từ khi còn bé đến bây giờ, từ nay về sau Thẩm Minh Kê và nhà họ Thẩm không còn bất cứ quan hệ nào nữa.]
Nhà họ Cận không dám nổi giận với nhà họ Thẩm và đại đường tẩu, bèn trút hết lửa giận lên đầu nguyên chủ.
Sau khi bàn bạc, bọn họ tống cổ hắn ra ở riêng, gần như là tay trắng ra đi.
Lúc mới ra ngoài, nguyên chủ quen thói tiêu xài hoang phí, số tiền mang theo rất nhanh đã cạn sạch. Hắn bèn bắt Thẩm Minh Kê ra ngoài kiếm tiền. Gương mặt Thẩm Minh Kê quả thực quá đẹp, không ngoài dự đoán bị trêu ghẹo, sự việc vừa khéo bị đại ca ruột của nguyên chủ nhìn thấy.
Thấy nguyên chủ sống dặt dẹo không ra hình người, người ca ca này bèn áp giải hắn đi tìm công việc trồng linh mễ ở Sự Vụ Đường trên trấn.
Dù là người có thiên phú cũng cần phải ăn cơm, mà linh mễ chính là nguồn bổ sung năng lượng đơn giản nhất.
Công việc này thường được giao cho những người bình thường ở địa phương. Họ tìm những người có thiên phú không gian trồng trọt trong dân chúng, ký kết khế ước và mua lại quyền thu mua trong bao nhiêu năm.
Thực chất những người này cũng chính là “nông dân” có thiên phú không gian.