Mảnh đất dưới chân bọn họ có tên là đại lục Thanh Tâm. Tu Sĩ Phường vốn do các tông môn trên đại lục liên hợp mở ra, trải rộng khắp các thành trấn.
Thế lực chính đạo chủ yếu có mười lăm nhà, gồm ba tông, năm giáo, bảy phái, khoanh vùng các động thiên phúc địa mà cai quản, lần lượt là Minh Đạo Tông, Lạc Vân Tông, Bách Dược Đan Tông, Thiên Cơ Giáo, Tiền Môn Giáo, Liệp Ma Giáo, Hồi Luân Giáo, Chiếu Thần Giáo, vân vân... không kể xiết.
Ngoài ra còn có năm môn phái thuộc Ma đạo giáo tông là Tập Hiền Điện, Hợp Hoan Điện, Thần Chí Cung, phái Huyết Đạo và sơn trang Chiêu Hồn.
Trong các thế lực tông môn này, người ta có thể tu luyện đến cấp bậc linh lực cao hơn cả Ngưng Mạch Cảnh.
Nơi bọn họ đang sống chính là một thị trấn nhỏ hẻo lánh dưới sự cai trị của Minh Đạo Tông.
Nhỏ đến mức nào ư? Thậm chí ngay cả cái tên Minh Đạo Tông cũng chưa từng được truyền đến đây.
Tu Sĩ Phường đều được xây dựng xung quanh Sự Vụ Đường, còn quản sự của Tu Sĩ Phường chính là những đệ tử nhận nhiệm vụ tông môn đến đây công tác.
“Người cứu ta, Phổ quản sự Hàn Âm, chính là đệ tử nội môn của Thiên Đạo Tông. Lẽ ra ông ấy phải đến Thượng Thành, nhưng bị người ta gài bẫy nên mới tới chốn này.”
“Nói về gia tộc, ngoài các động thiên phúc địa, trên đại lục còn có mười hai vực. Một vực do thế lực đứng đầu là thế gia đỉnh lưu cai quản, chiến lực cao nhất của gia tộc đạt Ngưng Mạch Cảnh thập giai.
Dưới mỗi vực có từ ba đến chín Thượng Thành, hàng chục Hạ Thành. Cai quản Thượng Thành là thế gia hạng nhất, chiến lực đỉnh cao là Thông Mạch Cảnh thập giai. Cai quản Hạ Thành là thế gia hạng hai, chiến lực đỉnh cao từ Thông Mạch Cảnh thất giai trở lên. Ở các vùng huyện là thế gia hạng ba, phải có thực lực trên Thông Mạch Cảnh và dốc lòng kiếm tài nguyên cho gia tộc mới giữ vững được địa vị.
Còn ở chốn trấn quê là các thế lực không được xếp hạng, trong đó tuy không thiếu người có thiên phú, nhưng thường vì tài nguyên ít ỏi mà bỏ mạng trên con đường thăng cấp, số còn lại đa phần đều bị thế lực cấp trên chiêu mộ.”
Lời này nghe có vẻ giống trường hợp cha mẹ nguyên chủ, những người có thiên phú không tệ, ở trấn Viễn Tài rõ ràng không có tiền đồ nên mới liên tục ra ngoài tìm kiếm cơ hội, kết quả một đi không trở lại, sống chết không rõ.
Cố Thụy An dường như ý thức được chuyện cha mẹ Cận Mục, đột nhiên im bặt, không nói thêm nữa.
Cận Mục không phải nguyên chủ nên cũng chẳng đau lòng, chỉ thầm nghĩ, đã biết những chuyện này rồi thì ít nhiều mình cũng phải dấn thân vào con đường đó thôi.
“Cảm ơn Cố huynh đã cho biết. Không rõ ta có thể giúp được gì cho Cố huynh không, nếu nằm trong khả năng, ta nhất định không từ chối.” Cận Mục đứng dậy chắp tay hành lễ.
Cố Thụy An vội vàng ngăn Cận Mục lại:
“Cận huynh, ta vốn không muốn nhắc đến, chỉ là thực sự quá nóng lòng, nếu có mạo phạm, mong Cận huynh bao dung.”
“Bên cạnh ta có một người, hôm qua từng gặp Cận huynh.” Cố Thụy An vẫy tay, một ông lão râu tóc bạc phơ từ trong bóng tối bước ra.
Trước khi ông ta xuất hiện, Cận Mục hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của người này!
“Ông ấy nói với ta, hôm qua Cận huynh mới chỉ là Đoán Khí cảnh nhị giai, hôm nay đã lên tứ giai rồi.”
Cận Mục lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát, không ngờ chỉ vì mình thăng cấp quá nhanh mà gặp phải rắc rối này.
Thẩm Minh Kê nghe vậy, mắt mở to kinh ngạc, chỉ cảm thấy thế giới trước mắt thật hoang đường. Cái gì gọi là hôm qua Cận Mục mới nhị giai, hôm nay đã tứ giai?
Ở nhà họ Thẩm tại thành Minh Cẩm, cho dù là dòng chính, y cũng chưa từng nghe nói có ai tiến bộ thần tốc như vậy.
Y cũng vội vàng đứng dậy, nép sát vào bên cạnh Cận Mục. Dù sao bọn họ cũng đi cùng nhau, tình cảnh lúc này, nếu Cố Thụy An muốn gϊếŧ Cận Mục, y cũng chẳng chạy thoát được.
Chi bằng đánh cược một phen, Cố Thụy An tốn nhiều công sức như vậy, chắc không đơn thuần chỉ muốn gϊếŧ Cận Mục.
Cố Thụy An thấy cả Cận Mục và Thẩm Minh Kê đều nhìn mình đầy cảnh giác thì cười khổ một tiếng, ra hiệu cho ông lão kia lui ra ngoài. Đợi ông lão đi khuất, cửa đóng chặt, hắn mới chắp tay thi lễ:
“Ta biết mình quá đường đột, nhưng không hề có ý gây bất lợi cho Cận huynh. Ta chỉ mong Cận huynh có thể chỉ giáo đôi điều, nếu Cận huynh đã dùng thiên tài địa bảo gì, mong ngươi cho biết tên, ta sẽ tự mình đi tìm.”
Hắn lại bổ sung:
“Cận huynh đừng lo, Phổ quản sự từng nói với ta, thiên phú cấp Hắc Thiết chỉ bị hạn chế ở nơi này do linh khí không đủ, còn ở nơi linh khí dồi dào, thiên phú chỉ ảnh hưởng đến tốc độ thăng cấp mà thôi.”
Cận Mục nghe đến đây cũng chưa dám thả lỏng. Tuy hắn có thăng cấp thật, nhưng phải nói thế nào đây? Chẳng lẽ bảo là vì có bàn tay vàng nên mới thăng cấp?
Chưa nói đến việc giải thích bàn tay vàng là cái gì, một thứ có thể giúp người ta thăng cấp, ai mà không động lòng tham?