Đợi mọi người ngồi xuống hết, Cố Thụy An cho tiểu nhị lui ra.
Trong lòng Cận Mục thầm than một tiếng, cuối cùng cũng đến lúc ngửa bài.
“Cận huynh có thể không biết ta, nhưng ta lại biết Cận huynh. Ta từng là thiếu gia của nhà họ Cố.”
Trong ký ức của Cận Mục không hề có nhân vật này. Thẩm Minh Kê đang cắm cúi ăn cũng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Cố Thụy An.
“Minh Kê biết hắn sao?” Cận Mục hỏi.
Thẩm Minh Kê nhìn Cố Thụy An với ánh mắt phức tạp:
“Trước kia khi đến Sự Vụ Đường giao linh mễ, ta có nghe người ta nhắc tới. Họ nói thiếu gia nhà họ Cố thức tỉnh thiên phú khế ước cấp Hoàng Kim nhưng lại tự cam đọa lạc, đi ký kết khế ước với con chó Đại Hoàng trong nhà, lại vì ghen tị mà định hủy hoại tiểu thiếu gia.”
Lúc đó y còn nghĩ người này đúng là sướиɠ mà không biết hưởng. Y mang thiên phú hệ thủy cấp Hắc Thiết, muốn tăng dù chỉ một cấp cũng khó như lên trời, vậy mà có người thiên phú tốt như thế lại không biết trân trọng.
Nhưng bây giờ nhìn lại, hẳn là trong đó có nội tình gì đó.
Cố Thụy An cười khổ:
“Năm đó không phải ta tự nguyện. Mẹ ta là vợ trước của gia chủ nhà họ Cố nhưng qua đời sớm, cha cưới vợ kế. Chỉ có Đại Hoàng bầu bạn bên cạnh ta. Tuy Đại Hoàng có một tia huyết mạch chó Liệt Phong nhưng đến nay cũng chỉ là một con dã thú bình thường, chưa nhập phẩm cấp.
Sau này khi mười lăm tuổi thức tỉnh thiên phú khế ước, tuy ta nghĩ nhất định phải phụng dưỡng Đại Hoàng đến già nhưng chưa từng nghĩ sẽ trực tiếp khế ước với nó. Các ngươi biết đấy, thiên phú khế ước muốn phát triển thì phần lớn phải dựa vào thiên phú của linh thú.
Dù một bộ phận linh thú có thể thức tỉnh lần hai, nhưng Đại Hoàng một là đã già, hai là căn bản chưa nhập lưu. Tuy khế ước có thể giải trừ nhưng tổn hại rất lớn đối với cả chủ và thú, Đại Hoàng căn bản không chịu nổi tổn thương đó.”
“Năm đó, kế đệ Cố Thụy Kim ỷ được sủng ái đã đánh Đại Hoàng thừa sống thiếu chết, rồi áp giải nó đến trước mặt ta, bắt ta phải khế ước, nếu không sẽ đánh chết nó. Ta thực sự không còn cách nào khác đành phải chấp nhận.
Sau này ta cũng nhận mệnh, chỉ nghĩ ít nhất có thể kéo dài sự sống cho Đại Hoàng. Nào ngờ tên kế đệ kia lại chạy đến chỗ mẹ kế khóc lóc, thế là bọn họ quy chụp ta vì phế thiên phú nên có ý định trả thù gia tộc. Người cha tốt của ta đã sớm bị mẹ kế dỗ dành đến mụ mị đầu óc, thế mà định trực tiếp gϊếŧ ta.”
Nói đến đây, ngón tay Cố Thụy An siết chặt đến trắng bệch, suýt chút nữa bóp nát cái chén.
“Hổ dữ còn không ăn thịt con. Nếu không phải ta vô tình nghe được thì e rằng bọn họ đã thực hiện được âm mưu đó rồi.”
Thẩm Minh Kê buông đũa, chăm chú lắng nghe.
“Ta từng nghe đồn ở Tu Sĩ phường rằng ngươi có ý định hủy hoại thiên phú của đệ đệ, chuyện này là thế nào?”
“Ha! Đứa con ngoan của mẹ kế ta một lòng mưu đồ tài sản nhà họ Cố, chỉ mong con cái của gia chủ đều phế hết để gã độc chiếm quyền thừa kế. Cha ta tuy lạnh nhạt với ta nhưng lại thực sự tốt với gã.
Cố Thụy Kim sợ chuyện xấu bị bại lộ nên dứt khoát vu oan giá họa cho ta. Ta bị trọng thương, nửa đêm trốn ra ngoài và được một quản sự Tu Sĩ phường cứu giúp mới sống sót. Sau này ta mới biết bọn họ còn không quên tát nước bẩn lên người ta nữa.”
Cận Mục không ngờ lại nghe được chuyện động trời như vậy. Trước có gia chủ nhà họ Cận vì tài sản đệ đệ mà nhận cháu trai làm con thừa tự, sau lại có gia chủ nhà họ Cố vì con riêng mà muốn hại chết con ruột.
“Rõ ràng đều là đại gia tộc có máu mặt, vì sao nhà nào cũng làm ra mấy chuyện nát bét này thế nhỉ?”
Cố Thụy An cười lạnh:
“Mấy nhà ở cái trấn Viễn Tài này thì tính là đại gia tộc nỗi gì.”
Ngồi bên cạnh, Thẩm Minh Kê nghe thấy lời này, dường như nhớ lại điều gì đó, bèn gật đầu theo.
Cận Mục lúc này mới nhớ ra, Thẩm Minh Kê dù đã bị gia tộc ruồng bỏ, ở nhà ngày ngày bị nguyên chủ sai bảo như người hầu, nhưng y cũng đến từ thành Minh Cẩm, kiến thức chắc chắn rộng hơn nguyên chủ nhiều.
“Cố huynh nói vậy là ý gì?” Mặc dù hiểu rõ Cố Thụy An kết giao với mình chắc chắn là vì muốn đạt được thứ gì đó, nhưng hắn thật sự không kìm được tò mò, muốn biết thêm nhiều điều hơn.
Cố Thụy An cũng không úp mở:
“Trước đây ta cứ nghĩ Tu Sĩ Phường chỉ là nơi do huyện cấp trên phái xuống, sau này gia nhập Tu Sĩ Phường mới biết không phải như vậy.”
“Vậy Tu Sĩ Phường từ đâu mà có?”
“Cận huynh cứ nghe ta từ từ kể.” Cố Thụy An uống một ngụm rượu, bắt đầu kể cho Cận Mục nghe về một thế giới hoàn toàn khác biệt và rộng lớn hơn nhiều so với ký ức của nguyên chủ.