“Quản sự đại nhân, xin hỏi có chuyện gì không?” Cận Mục kéo Thẩm Minh Kê ra sau lưng, ôm quyền hành lễ với vị quản sự.
“Vị tu sĩ họ Diêu này đến Sự Vụ Đường giao linh mễ tháng này thì phát hiện linh mễ và không gian trữ vật đều bị mất. Theo phản ánh của gã, trên đường đi chỉ gặp một mình ngươi.”
Cận Mục nhíu mày, làm ra vẻ khó hiểu:
“Vậy ý của vị tu sĩ này là?”
“Ý của hắn là muốn soát người ngươi một chút, nếu thuận tiện thì xin hãy phối hợp.” Vị quản sự này nói năng tỉnh bơ, chẳng hề để ý lời mình nói ra có vấn đề gì.
Tu Sĩ phường ở trấn Viễn Tài tuy không lớn, nhưng với tư cách là nơi nắm giữ tài nguyên cấp trên, dù là những đệ tử ngoại môn được phái xuống như bọn họ thì thân phận cũng tôn quý hơn con em gia tộc ở địa phương, huống chi đối mặt với lão chỉ là một tu sĩ bình thường vô danh tiểu tốt.
Cận Mục suýt bật cười. Dù không phải tu sĩ thì giữa ban ngày ban mặt bị soát người cũng là một nỗi nhục nhã, hành vi ném danh dự người ta xuống đất mà giẫm đạp thế này, vị quản sự này rốt cuộc lấy đâu ra tự tin nghĩ rằng hắn sẽ đồng ý?
Kẻ đứng sau màn kịch này đoán chừng muốn nhìn thấy nhất chính là cảnh tượng này đây.
Cận Mục chưa kịp lên tiếng, gã ria mép đã bắt đầu gào lên:
“Ngươi mau giao không gian trữ vật và linh mễ của ta ra đây! Chắc chắn trên đường ngươi nhìn thấy ta có không gian trữ vật nên động lòng tham, nhân lúc ta không để ý đã trộm đi. Ta đã nói rồi, ta đang đi đàng hoàng trên đường thì tự dưng có người va vào ta một cái. Tên trộm vặt nhà ngươi có dám để cho ta soát người hay không?”
Hắn chẳng buồn đôi co với gã ria mép này, chỉ chắp tay nói với quản sự:
“Đại nhân, nếu ngài đang đi lại bình thường trong Tu Sĩ phường, đột nhiên có người đến vu cho ngài trộm đồ rồi vô cớ đòi soát người ngài, ngài có chịu để cho người ta soát không?”
Quản sự dĩ nhiên sẽ không cho soát, nhưng lão cũng không thể trực tiếp phản bác, dù sao lão vừa mới yêu cầu soát người khác.
Nếu không phải Tu Sĩ phường có quy định cấm động thủ, lão bây giờ chỉ muốn tát chết tên nhãi ranh không có mắt trước mặt này rồi trực tiếp định tội cho xong.
Ngay khi quản sự đang cứng họng, gã ria mép lại chửi Cận Mục:
“Ngươi là kẻ thất thế không biết từ đâu chui ra, cũng xứng so sánh với quản sự đại nhân sao? Mau giao ra đây, không giao thì ta soát người!”
“Ta...” Cận Mục chưa kịp trả lời thì đột nhiên, một giọng nam từ trong đám đông vây xem truyền đến. Mọi người dạt ra nhường đường cho một vị công tử áo xanh bước vào.
“Không biết chó ở đâu sủa bậy. Ngươi tự nhìn lại cách ăn mặc của mình xem, nếu ngươi mà mua nổi không gian trữ vật thì e rằng mọi người ngồi đây ai cũng có một cái rồi.”
Đám người vây xem hóng chuyện theo bản năng nhìn về phía gã ria mép. Gã mặc bộ quần áo ngắn, tuy không phải vải thô nhưng cũng chẳng đáng giá bao nhiêu, trên người không có đồ trang sức gì, dù cố gắng đứng thẳng lưng nhưng vẫn toát lên vẻ khúm núm nịnh nọt quanh năm.
Người như vậy nếu thật sự mua nổi không gian trữ vật thì đúng như vị công tử kia nói, ai ở đây cũng có thể sắm một cái.
“Tên ria mép này nếu có không gian trữ vật, e rằng đến ta cũng mua nổi rồi ấy chứ.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
“Hay là sủa vài câu vui tai nên được chủ nhân thưởng cho chăng?”
“Chủ nhà ai lại đi thưởng cho nô tài không gian trữ vật? Chuyện bại gia như vậy sợ là phụ thân hắn sẽ đánh chết hắn mất.”
Vị quản sự và đám hộ vệ nhìn thấy người tới, gần như theo bản năng muốn lùi lại vài bước, sau đó sực nhớ ra điều gì nên cố kìm chân lại.
Gã ria mép nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao, vừa thẹn vừa giận. Việc này do chủ tử sắp xếp, gã xung phong nhận việc cướp lại đồ, không ngờ Cận Cửu thiếu gia này không biết từ lúc nào đã mọc não, lại còn có kẻ nửa đường nhảy ra phá đám.
Chuyện vu oan giá họa tính sau, nhưng nếu không lấy lại được không gian trữ vật thì chủ tử sẽ lột da gã mất.