Thế giới 1 - Chương 9: Vườn trường - Hơn nữa hắn có thù với Dụ Từ (1)

Vào cái đêm hôm ấy, hai người mới quen biết nhau chưa đầy một ngày đã cùng thổi nến và ăn chung một chiếc bánh kem trong hầm gửi xe.

Kết thúc tiệc sinh nhật dã chiến, Phó Trình An còn giúp Dụ Từ lên tận nhà. Sau khi dìu cậu ngồi xuống, hắn lại như làm ảo thuật, lấy ra một lọ thuốc Vân Nam Bạch Dược mới tinh và một túi cao dán, đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh ghế sofa: "Lúc nãy tiện đường mua ở hiệu thuốc dưới lầu, sáng mai dậy nhớ thay thuốc nhé."

Dụ Từ im lặng không đáp. Cậu đưa mắt nhìn hộp bánh kem vừa được mang vào nhà. Có lẽ là trùng hợp, nhưng chiếc bánh mà Phó Trình An mua lại đúng là vị mà cậu thích nhất. Cốt bánh mềm mịn, kem tươi ngọt thanh, vừa vặn xoa dịu cái dạ dày trống rỗng cả ngày trời của cậu.

Khi cậu thu hồi tầm mắt, thì thấy Phó Trình An đã đi đến chỗ máy lọc nước âm tường để rót cho cậu một cốc nước. Dụ Từ cụp mắt nhìn động tác của Phó Trình An, buông một câu đầy ẩn ý: "Anh đối xử với ai cũng tốt thế à?"

Phó Trình An cầm một chiếc gối tựa, ra hiệu cho Dụ Từ kê chân lên. Nghe vậy, hắn bật cười. Hắn nhìn Dụ Từ: "Đương nhiên là không rồi."

...

"Anh bảo anh ta rốt cuộc là có ý gì?"

Tại quầy bar quán rượu, Dụ Từ nốc cạn một ly bia thủ công, nghiến răng nghiến lợi: "Nói năng chẳng rõ ràng gì cả."

Dụ Từ không muốn thừa nhận mình lại bị một câu nói làm cho tâm trạng cứ lơ lửng không yên, nhưng sự thật đúng là như vậy. Cậu hận không thể quay ngược thời gian về đêm sinh nhật hôm đó, túm chặt cổ áo Phó Trình An mà hỏi cho ra lẽ xem hắn có ý gì, còn hơn là phải chịu đựng cảm giác bứt rứt khó chịu mấy ngày nay.

"Thích cậu chứ còn gì nữa."

Người ngồi cạnh Dụ Từ tên là Đào Dã, lớn hơn cậu ba tuổi. Tuy gia thế không thể so bì với nhà họ Dụ, nhưng cũng được coi là một phú nhị đại có chút tiếng tăm. Anh ta học hành chẳng ra sao, lại chẳng có hứng thú với sách vở, nên tốt nghiệp cấp ba xong liền cầm tiền của gia đình mở vài quán bar, công việc làm ăn cũng khá khẩm. Quán bia thủ công này là một trong số đó.

Thú thật thì Đào Dã cảm thấy chuyện này khá mới mẻ. Dụ Từ mà anh ta quen biết có tính cách cô độc, kiêu ngạo, lúc nào cũng đi đi về về một mình và chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Anh ta chưa từng thấy Dụ Từ có cảm xúc dao động mạnh như thế này bao giờ. Trong lòng thầm tặc lưỡi, nhưng cũng không kìm được chút tâm lý muốn xem kịch hay. Anh ta nhướng mày, cầm ly bia trên bàn cụng nhẹ vào ly của Dụ Từ: "Kể nghe xem nào?"

Dụ Từ nhíu mày, uống một ngụm bia rồi im lặng. Đào Dã kêu lên một tiếng, huých vai cậu, nói giọng khoa trương: "Nói nghe chơi đi mà. Hôm sinh nhật cậu, tôi định ngồi máy bay hơn mười tiếng về đấy chứ, nhưng xui cái gặp bão nên chuyến bay bị hủy. Tuy không có công lao nhưng cũng có khổ lao chứ bộ."

Dụ Từ đáp giọng lạnh tanh: "Không cần."

Đào Dã bị chặn họng cũng không giận, tiếp tục nài nỉ: "Về mặt tình cảm thì kinh nghiệm của tôi phong phú hơn cậu nhiều, làm chuyên gia tư vấn tình cảm cho cậu là dư sức nhé."

Dụ Từ mím môi, phải thừa nhận là cậu có chút động lòng. Nhưng đừng nói là cậu với Phó Trình An mới quen nhau chưa được bao lâu, ngay cả xu hướng tính dục của hắn là nam hay nữ cậu còn chưa rõ.

Rất có khả năng mọi chuyện giống như lời Phó Trình An nói, tất cả chỉ vì cậu là khách VIP của quán bar, hoặc cùng lắm là vì họ cùng là sinh viên đại học A.

Nhỡ đâu tất cả chỉ là do cậu đa tình thì sao?

Nghĩ đến đây, trong lòng Dụ Từ dâng lên một nỗi phiền muộn. Cậu uống một ngụm bia, rồi nhăn mặt chê bai: "Cậu bán rượu dởm gì thế này, đắng nghét."

"Cậu đừng có phí phạm của giời thế chứ? Đây là bia Pilsner tôi nhập khẩu từ Séc về đấy, phải có chút vị đắng mới chuẩn!" Đào Dã trố mắt, giật phắt ly bia trên tay cậu, rồi gắt gỏng với nhân viên phục vụ: "Đổi cho cậu ấy một chai Oatmeal Stout."

Khi Phó Trình An bước ra khỏi văn phòng cố vấn học tập thì trời đã gần bảy giờ tối.

Về việc hắn định xin nghỉ công việc làm thêm do nhà trường sắp xếp, thầy cố vấn tỏ ra khá ngạc nhiên. Nhưng vì tôn trọng quyết định của hắn, thầy không hỏi nhiều mà ngược lại còn quan tâm hỏi han thêm vài câu, rồi cười cười đưa cho hắn một túi quýt người khác biếu: "Nhiều nước lắm, ngọt lịm luôn, mang về cho bạn gái ăn nhé."

Thầy cố vấn luôn đối xử rất tốt với hắn.

Phó Trình An vẫn còn nhớ kiếp trước, khoảng thời gian hắn chia tay Dụ Từ và quyết định bỏ học, thầy cố vấn đã lo sốt vó, đến tận nhà tìm hắn mấy lần. Cuối cùng, vì thái độ bất cần đời của hắn mà người thầy vốn hòa nhã, ôn tồn ấy đã tức đến mức mắng hắn té tát ngay tại chỗ.

Giờ nhớ lại chuyện cũ, quả thật như đã qua mấy kiếp người.

"Thiếu gia La, tôi nghe nói anh Cường mới tổ chức một hội đua xe, chúng ta có qua đó chơi chút không? Lái chiếc Ferrari mới tậu của cậu đi."

Đang đi bộ ra cổng trường, nghe thấy giọng nói quen thuộc, bước chân Phó Trình An chậm lại.

"Chơi bời cái gì, không thấy tao đang phải ở nội trú à?" La Hạo bực bội đáp. Thời gian này bố La quản gã rất chặt, không những tịch thu hết chìa khóa siêu xe mà còn khóa luôn thẻ phụ, ra lệnh cho gã phải an phận ở trường, bớt ra ngoài gây chuyện thị phi.

"Mẹ kiếp thằng Dụ Từ!"

Nhà họ Dụ thế lực lớn, gã với Dụ Từ ở trường vốn nước sông không phạm nước giếng, mãi cho đến khi đυ.ng độ ở quán bar hôm trước. Gã chỉ là gặp một em gái hợp gu, mời người ta qua uống vài ly, tán gẫu vài câu, tay chân còn chưa kịp sờ mó gì mấy, thế mà lại bị Dụ Từ bắt gặp rồi còn đòi ra mặt cho con nhỏ đó.

Cái vòng tròn giới thượng lưu ở Hoài Giang cũng chỉ bé thế thôi, đám đàn em đi theo gã phần lớn đều biết Dụ Từ. Hai người đánh nhau trong quán bar, mà bên phía La Hạo lại chẳng có lấy một đứa nào dám xông vào giúp. Gã cũng chẳng biết Dụ Từ lấy đâu ra sức lực trâu bò thế, đánh cho gã mặt mũi bầm dập, không còn chút sức lực nào để đánh trả.

Đã thế vì bị thương quá nặng nên chuyện đến tai bố La, cuối cùng mới ra nông nỗi này.

Tất nhiên La Hạo chẳng bao giờ thấy việc mình ép buộc con gái nhà người ta trong quán bar là sai trái. Gã đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Dụ Từ. Bị đánh một trận, mất hết mặt mũi thì thôi đi, giờ còn bị gia đình cấm túc kinh tế, gã nghiến răng: "Bố mày đợi đến ngày mày mất mặt."

"Thiếu gia La, nghe ý cậu thì có vẻ cậu đã có cách đối phó với Dụ Từ rồi à?"

Người bên cạnh tò mò hỏi.

"Đương nhiên." Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng La Hạo cuối cùng cũng nguôi ngoai đôi chút, ánh mắt lộ ra vẻ khinh bỉ và đắc ý: "Dụ Từ chẳng phải bảo nó thích đàn ông sao? Đợi tao lấy được ảnh với video nó thân mật với đàn ông rồi tung lên mạng xem."

"Đến lúc đó ai cũng sẽ thấy cái bản mặt xấu xí của nó."

Giọng La Hạo đầy ác độc: "Tao chống mắt lên xem cái thằng thiếu gia Dụ mắt cao hơn đầu kia còn mặt mũi nào mà nhìn người ta nữa."

Biết người mà La Hạo nhắc đến chính là mình, ánh mắt Phó Trình An trở nên lạnh nhạt.

Hai người đi phía trước hoàn toàn không để ý có người đi theo sau. Người kia nghe La Hạo nói vậy thì ngạc nhiên: "Nhưng tôi nghe nói thiếu gia Dụ tính tình lập dị, khó gần lắm mà..."

"Mấy thằng người mẫu nam trong hộp đêm đương nhiên là không có cửa." La Hạo cười khẩy: "Nhưng người tao chọn thì chắc chắn được."

"Sao lại thế? Thiếu gia La nói rõ hơn xem nào."