Thế giới 1 - Chương 8: Vườn trường - Sinh nhật hai mươi tuổi vui vẻ (2)

Kể ra cũng kỳ lạ.

Kiếp trước hắn dốc hết tâm huyết gầy dựng tập đoàn Trình An, cuối cùng quyên góp hết tài sản rồi chết đi một lần. Sống lại đời này, hắn chợt nhận ra tiền bạc hình như cũng chẳng quan trọng đến thế. Chấp niệm của con người dù sâu sắc đến đâu cũng chỉ đến thế mà thôi, gió thổi một cái là tan biến.

Dụ Từ đương nhiên không ở ký túc xá trường mà tự mua nhà ở gần đó. Một căn hộ chung cư cao cấp rộng hơn hai trăm mét vuông, nằm cách trường không xa và chỉ mất mười mấy phút lái xe từ quán bar.

Tuy nhiên, sau khi được Phó Trình An dìu ngồi vào ghế phụ, Dụ Từ đột nhiên nghĩ đến điều gì, ngập ngừng hỏi: "Anh định đưa tôi về trước rồi mới quay lại trường à?"

"Giờ này ký túc xá chắc đóng cửa rồi nhỉ?"

"Tôi cũng ở trọ bên ngoài, thuê chung với người khác cho tiện đi làm thêm." Phó Trình An thắt dây an toàn, nổ máy rồi vào số: "Yên tâm, hồi nghỉ hè tôi từng làm ở tiệm rửa xe, tay lái cũng ổn lắm. Lát nữa đưa cậu về đến nơi, tôi gọi xe về là được."

"Ồ..." Dụ Từ mấp máy môi, bỗng nhiên muốn nói không cần phiền phức thế, cậu gọi tài xế thay thế là được. Cậu từng nghe nói điều kiện nhà Phó Trình An không tốt. Vị thiếu gia chưa từng phải lo lắng chuyện tiền bạc thầm nghĩ: Muộn thế này rồi, tiền taxi chắc không rẻ đâu nhỉ? Nhưng liếc nhìn thời gian hiển thị trên màn hình xe, Dụ Từ ma xui quỷ khiến thế nào lại không nói ra câu đó.

Dụ Từ có chút ích kỷ nghĩ: Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật cậu. Tuy chỉ còn 27 phút nữa là hết ngày, nhưng ở một mình thì vẫn thấy cô đơn lắm.

Cùng lắm thì lát nữa để Phó Trình An đưa về xong, cậu cho hắn mượn xe lái về, hoặc dứt khoát trả tiền taxi gấp mười lần cho hắn là được.

Như thế chắc là hòa nhau rồi nhỉ?

Có điều đường phố đêm khuya vô cùng thông thoáng. Quãng đường vốn mất mười mấy phút, nay chưa đến mười phút đã tới nơi. Khi Phó Trình An đỗ xe trong hầm gửi xe khu căn hộ nhà Dụ Từ, lần đầu tiên cậu cảm thấy thời gian trôi nhanh đến thế.

Cậu lại nhìn lên màn hình xe, thời gian hiển thị: 11:43. Dụ Từ bỗng thấy hơi hụt hẫng.

"Đến nơi rồi."

Phó Trình An đỗ xe vững vàng vào vị trí riêng đối diện ngay cửa thang máy, tắt máy rồi tháo dây an toàn.

Chân Dụ Từ đau không chạm đất được, lẽ ra phải về nhà nằm nghỉ sớm mới đúng, nhưng cậu cứ lề mề không chịu xuống xe. Cậu đang định tìm bừa một lý do để Phó Trình An ở lại thêm mười mấy phút nữa, thì điện thoại trong túi Phó Trình An đột ngột reo vang.

Trong hầm gửi xe vắng lặng, tiếng chuông điện thoại nghe rõ mồn một.

Dụ Từ im bặt, nuốt ngược những lời định nói vào trong, trân mắt nhìn Phó Trình An lấy điện thoại ra nghe.

Không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ nghe Phó Trình An "ừ" một tiếng rồi đáp lại: "Được, đợi một chút, tôi qua ngay đây."

Dụ Từ mím môi: "Anh có việc gấp à?"

"Nếu lát nữa có hẹn thì anh cứ lái xe của tôi đi đi, mai trả..."

Lời còn chưa dứt, Phó Trình An đã quay sang nhìn cậu cười cười: "Không phải, tôi đi lấy đồ chút thôi. Cậu đừng lên nhà vội, ngồi đây đợi tôi một chút được không? Lấy đồ xong tôi sẽ dìu cậu lên."

Dụ Từ ngẩn người. Cậu vô thức gật đầu.

Sau đó cậu thấy Phó Trình An mở cửa xuống xe, đi nhanh như một cơn gió rồi biến mất khỏi tầm mắt cậu.

11 giờ 45.

11 giờ 50.

11 giờ 55.

Dụ Từ cảm thấy Phó Trình An đúng là miệng quạ đen, cái chân bị trẹo quả nhiên ngày càng đau, đau đến mức cậu muốn phát hỏa.

Nửa đêm nửa hôm rồi. Rốt cuộc là thứ gì quan trọng đến mức ném cậu bơ vơ trong hầm gửi xe này, đợi nửa ngày trời cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.

Đừng nói là đại học A, ngay cả cái thành phố Hoài Giang này làm gì có ai dám đối xử với cậu như thế?

Nhìn kim giây trên màn hình xe quay từng vòng, Dụ Từ nhíu mày thật chặt. Cậu nghiến răng di chuyển cái chân trái đau đến tê dại, đẩy cửa xe, cố chấp muốn xuống xem Phó Trình An rốt cuộc đang làm cái trò gì.

Nhưng cậu đã đánh giá quá cao bản thân mình. Và cũng đánh giá quá thấp mức độ nghiêm trọng của vết thương lần này.

Ngay khoảnh khắc chân vừa chạm đất, cậu đau đến mức hít sâu một hơi, theo bản năng bám chặt vào thân xe. Khi cậu định thử nhích thêm hai bước nữa, thì phía sau lưng bỗng vang lên giọng nói bất đắc dĩ của Phó Trình An: "Đã bảo cậu ngồi trong xe đợi, đừng cử động lung tung rồi mà?"

Dụ Từ ngoảnh đầu nhìn lại theo hướng phát ra tiếng nói.

Rồi cậu thấy Phó Trình An đang đứng cách mình hai bước chân. Hắn đang bưng một chiếc bánh kem, trên bánh cắm nến, ánh nến tỏa ra vầng sáng ấm áp, lung linh giữa hầm gửi xe vắng vẻ không một bóng người.

Dụ Từ sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Cậu nhìn Phó Trình An, thốt lên đầy khó hiểu: "Sao anh biết hôm nay là sinh nhật tôi?"

"Đã bảo cậu là khách VIP của quán bar mà." Phó Trình An bưng bánh kem bước đến trước mặt Dụ Từ, nhìn cậu mỉm cười: "Cả cái quán bar ấy, chắc chẳng có nhân viên nào là không biết hôm nay là sinh nhật thiếu gia Dụ cả."

"Biết tôi phụ trách đưa cậu về, cho nên..." Phó Trình An tìm một lý do nghe có vẻ hợp lý: "Cho nên quản lý dặn tôi tuyệt đối không được thất lễ với cậu."

"Bánh kem này là lúc nãy trước khi lên xe tôi mới đặt, phải trả thêm phí giao hàng hỏa tốc đấy."

Hắn nâng cổ tay xem đồng hồ: "May mà vẫn còn kịp."

11 giờ 59.

Phó Trình An nhìn khuôn mặt Dụ Từ. Hắn im lặng một lát rồi bật cười, nói: "Sinh nhật hai mươi tuổi vui vẻ."