Vì phản kháng quá mạnh nên động đến dây chằng, Dụ Từ đau đến mức hít hà một tiếng.
Phó Trình An cau mày theo bản năng.
Da Dụ Từ rất trắng, đặc biệt là những chỗ quanh năm không thấy ánh mặt trời như bàn chân thì lại càng trắng đến chói mắt. Phó Trình An đặt tay lên đó, gần như chẳng tốn chút sức lực nào để nắm trọn cả mắt cá chân cậu trong lòng bàn tay. Tuy động tác rất nhẹ nhàng, nhưng Dụ Từ lại cảm nhận được một sự cứng rắn khó tả.
Cảm giác này khiến đầu ngón tay cậu khẽ siết lại, nhịp thở cũng dồn dập trong chốc lát. Gương mặt tinh xảo chậm chạp ửng hồng vì xấu hổ, cậu nghiến răng hỏi: "Anh đang làm cái gì đấy?!"
Thế này mà còn không rõ sao? Phó Trình An liếc nhìn cậu: "Không chườm lạnh và bôi thuốc, thì ngày mai cậu khỏi đi bộ luôn đấy."
Cổ chân vẫn đang bị người ta nắm lấy, Dụ Từ cử động cũng không được, mà ngồi im cũng không xong. Cậu cố nén cảm giác kỳ lạ trong lòng xuống, bực bội nói: "Thế đưa thuốc đây, tôi tự làm."
"Bị thương thì đừng có lộn xộn." Phó Trình An kiểm tra một lượt, xác định chân chưa bị sưng mới lấy túi chườm đá ra. Hắn nhìn Dụ Từ rồi nói: "Hơn nữa, ban nãy Tiểu Trần cũng nói rồi, thiếu gia Dụ là khách VIP của quán bar."
"Làm gì có đạo lý để khách VIP bị thương tự mình bôi thuốc bao giờ?"
Dụ Từ: "..."
Lời giải thích này rất hợp lý, nhưng nghe lại chẳng lọt tai chút nào. Cậu nhìn động tác của Phó Trình An, trong bụng có cả đống lời muốn nói: Ý anh là anh dìu tôi vào đây chỉ vì tôi là khách sao? Anh đối xử với khách nào cũng thế à? Anh đã bôi thuốc cho mấy người như thế này rồi?
Tuy nhiên, lời ra đến miệng lại nuốt ngược vào trong. Rõ ràng ngay cả Dụ Từ cũng tự biết cơn giận này đến rất vô duyên vô cớ. Cậu và Phó Trình An tính ra mới quen nhau được một tiếng đồng hồ, nói chuyện chưa được mấy câu. Với tư cách là người lạ, việc Phó Trình An chăm sóc cậu thế này đã là quá tốt rồi.
Dụ Từ cũng không phải kẻ không biết điều. Thế là cậu nhíu mày, lí nhí nói như thể bất cần đời: "Trước khi ra khỏi nhà tôi có tắm rồi."
Phó Trình An không nhịn được cười. Ở góc độ Dụ Từ không nhìn thấy, đầu ngón tay hắn khẽ động, phải cố gắng lắm mới kìm nén được xúc động muốn vuốt ve mắt cá chân cậu. Hắn buông một tiếng "ừ" tùy ý như để dỗ dành: "Không hôi."
"Thơm lắm."
Nghe lời nhận xét này, cả người Dụ Từ cứng đờ. Cậu ngước mắt chạm phải ánh nhìn của Phó Trình An, hai tai bỗng chốc đỏ bừng như lửa đốt, nhiệt độ làm cách nào cũng không hạ xuống được: "Mẹ kiếp, ai mướn anh khen tôi!"
May là Phó Trình An biết chừng mực, cười một cái rồi không trêu cậu nữa. Sau khi nặn túi chườm đá xong xuôi, hắn dùng mu bàn tay mình thử độ lạnh trước: "Sẽ hơi buốt đấy, chịu khó một chút."
Phó Trình An ngước mắt nhìn Dụ Từ. Môi cậu mím chặt thành một đường thẳng, đôi lông mày nhíu chặt vì đau, giữa ấn đường còn toát lên vẻ bực dọc và khó chịu.
Khoảnh khắc túi chườm đá chạm vào da, cậu giật mình hít sâu một hơi khí lạnh.
Nếu là kiếp trước, vào giai đoạn hai người đang yêu nhau, thì giờ này Dụ Từ đã sà vào lòng hắn đòi hôn đòi ôm để tìm sự an ủi rồi.
Nhưng hiện tại, họ chỉ vừa mới quen nhau.
Phó Trình An cúi đầu chườm đá cho Dụ Từ, mặt không cảm xúc nghĩ thầm: Bản thân mình kiếp trước đúng là một thằng ngu.
Sau hai mươi phút chườm lạnh, Phó Trình An xịt thuốc Vân Nam Bạch Dược cho Dụ Từ, rồi dùng băng thun y tế cố định lại. Cũng may là chân Dụ Từ bị trẹo không quá nghiêm trọng. Băng bó xong, tuy vẫn đau không chịu nổi, nhưng ít nhất cũng miễn cưỡng đứng một chân đi được vài bước.
Dụ Từ tự đứng dậy thử cử động hai cái: "Cảm ơn nhé."
Phó Trình An nhíu mày: "Đừng cử động lung tung, càng động càng nặng đấy, lát nữa chắc chắn sẽ đau hơn."
Dụ Từ từ nhỏ đến lớn chưa từng bị trẹo chân, nghe vậy thì ngớ người: "Hả?"
"Để mai quan sát xem sao đã, nếu đau tăng lên thì hãy cân nhắc đi bệnh viện." Phó Trình An xem đồng hồ, thấy đã hơn mười một giờ đêm, bèn hỏi: "Tôi đưa cậu về trước nhé?"
Dụ Từ khựng lại một chút, rồi thầm reo lên trong lòng: Thế thì tốt quá còn gì. Nếu nói ban đầu cậu ấn tượng với khuôn mặt Phó Trình An chỉ vì cái nhìn thoáng qua đầy kinh ngạc, thì sau khi tiếp xúc ở cự ly gần hôm nay, cậu càng ý thức rõ sự hứng thú của mình đối với hắn.
Người này bất kể là ngoại hình, vóc dáng hay khí chất, thế mà lại không có điểm nào không hợp ý cậu.
Hơn nữa chẳng hiểu vì sao, khi đối mặt với Phó Trình An, Dụ Từ lại có một cảm giác khó tả, cứ như thể bọn họ đã từng quen biết từ lâu...
Cúi đầu nhìn cái chân bị thương của mình, Dụ Từ bỏ qua cảm giác kỳ lạ chẳng đầu chẳng đuôi kia, rồi tự cười giễu trong lòng: Xem ra vào ngày sinh nhật, thỉnh thoảng vẫn có chuyện tốt xảy ra.
Đang mải suy nghĩ, cậu vô tình liếc mắt nhìn sang, lại thấy Phó Trình An đang quay lưng về phía mình cởi cúc áo sơ mi đen. Chỉ trong vài giây, hắn đã cởϊ áσ ra treo vào tủ. Cơ thể trẻ trung cường tráng lộ ra trong không khí, bờ vai rộng, eo thon gọn, rãnh lưng rõ ràng, các đường nét cơ bắp mượt mà nhưng không thô kệch. Căn phòng nghỉ đơn sơ bỗng chốc tràn ngập mùi vị hormone nam tính khiến người ta choáng váng.
Dụ Từ suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi: "Anh cởi đồ làm gì?!"
"Đây là đồng phục." Phó Trình An khẽ nhướng mày, quay đầu lại nhìn cậu, cực kỳ kiên nhẫn giải thích: "Tan làm rồi thì phải thay lại quần áo của mình chứ."
Dụ Từ: "...."
Cái giọng điệu này làm như cậu là người hay chuyện bé xé ra to lắm vậy.
Cố gắng giữ thể diện, Dụ Từ cứng nhắc chuyển chủ đề: "Bây giờ anh về thì tính là về sớm đấy, có sao không?"
Phó Trình An nhìn cậu, khẽ cười một tiếng, vẫn dùng cái lý do cũ rích kia: "Thiếu gia Dụ là khách VIP của quán bar mà, quản lý sẽ thông cảm thôi."
Đùa à. Hắn đến đây làm việc cốt là để chặn đường Dụ Từ. Giờ người đã ở ngay trước mặt rồi, cái nào nhẹ cái nào nặng Phó Trình An tự khắc biết rõ.
...