Thế giới 1 - Chương 6: Vườn trường - "Sưng lên rồi, đừng động đậy." (2)

Cậu đang định nói gì đó, thì bộ đàm cài trên người Phó Trình An đột nhiên vang lên tiếng quản lý. Nghe giọng thì hình như khách ở một lô ghế nào đó xảy ra xô xát, nên bảo hắn qua xem sao.

Phó Trình An cầm bộ đàm đáp lại một tiếng. Thấy người sắp rời đi, Dụ Từ theo bản năng vươn tay kéo hắn lại: "Này..."

Phó Trình An quay đầu nhìn cậu, vẻ mặt như đang thắc mắc: "Sao vậy?"

Thật ra cũng chẳng có gì. Người ta phải đi làm việc, tự nhiên mình lại vô cớ kéo người ta lại thì chẳng ra làm sao cả. Thế nhưng Dụ Từ cũng không hiểu mình bị làm sao nữa, cậu chỉ là không muốn để Phó Trình An rời đi như vậy.

Cảm giác này rất mơ hồ. Giống như cậu đã từng liều mạng muốn nắm bắt người đàn ông trước mặt, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể giữ được.

"Chán quá, uống rượu mãi cũng nhạt nhẽo." Dụ Từ quay mặt đi, buột miệng tìm bừa một lý do, rồi nói với giọng điệu không mấy thiện chí: "Tôi muốn đi cùng xem náo nhiệt không được sao?"

Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Phó Trình An vốn đang suy nghĩ xem nên viện cớ gì để giữ người lại bên cạnh mình thêm một lúc, thì lời đề nghị của Dụ Từ lại trúng ngay ý muốn của hắn.

Nhưng thấy Phó Trình An không trả lời ngay, nên Dụ Từ lầm tưởng hắn định từ chối. Cậu vô thức bước lên một bước, định chắn trước mặt hắn.

Nhưng có lẽ do dồn hết sự chú ý vào Phó Trình An, nên Dụ Từ vừa nhấc chân lên thì xui xẻo đâm sầm vào người phục vụ đang bê xô đá. Đá lạnh vương vãi đầy đất. Cậu không kịp trở tay, định lùi lại thì giẫm phải đá nên vô tình bị trẹo chân. Cơn đau dữ dội truyền từ mắt cá chân lên, khiến mặt cậu trắng bệch.

Mẹ kiếp.

Nhận ra mình bị trẹo chân, Dụ Từ không nhịn được mà chửi thầm một câu.

Hôm nay cậu gặp vận chó má gì thế này, sao chẳng có chuyện nào suôn sẻ cả!

Phó Trình An nhíu mày, lập tức giữ lấy vai Dụ Từ, để cậu có thể dựa vào sức mình mà đứng vững.

"Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý, quý khách có sao..."

Va phải khách trong lúc phục vụ lại còn khiến khách bị thương, phản ứng đầu tiên của người phục vụ là hoảng loạn. Thế nhưng khi ngẩng đầu lên, thấy Phó Trình An và Dụ Từ đang đứng cùng nhau, thì người nọ lại ngẩn ra.

"Ơ... anh Phó?"

Nhìn rõ mặt Tiểu Trần, Phó Trình An cũng thoáng sững sờ, nhưng không có thời gian giải thích: "Tiểu Trần, phiền cậu báo với quản lý một tiếng là tôi đưa khách vào phòng nghỉ xem chân thế nào đã nhé."

"Ồ, được, em nói với quản lý ngay."

Tiểu Trần vẫn đang hoang mang vì người mình đυ.ng trúng dường như không phải khách thường mà là một phú nhị đại không thể đắc tội, lại càng khó hiểu tại sao Phó Trình An lại ở cùng vị thiếu gia này. Cậu ta vô thức nói thêm: "Anh Phó, hay để em đi cùng anh nhé? Dù sao cũng là do em đυ.ng phải, em đi theo còn đỡ đần được..."

"Không cần."

"Không cần."

Hai giọng nói vang lên cùng lúc. Phó Trình An cúi đầu nhìn Dụ Từ, còn Dụ Từ thì quay mặt đi, nhíu mày tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Trẹo chân thôi mà, tôi chưa đến mức yếu ớt phải cần hai người đi theo hầu hạ đâu."

Phó Trình An nghe vậy thì khẽ nhếch môi. Kiếp trước khi hai người bên nhau, Dụ Từ chỉ cần ngón tay lên vết chai thôi cũng than thở với hắn cả buổi. Rõ ràng là người chịu đau kém vô cùng, vậy mà sao bây giờ có thể mặt không đổi sắc mà nói ra những lời này được chứ?

Chỉ là không biết...

Một Dụ Từ vốn được nuông chiều như thế, kiếp trước khi gặp tai nạn xe hơi và hấp hối, thì đã phải chịu đựng cảm giác đau đớn thế nào?

"Anh đang nghĩ gì đấy?"

Thấy biểu cảm của Phó Trình An thay đổi, Dụ Từ cảm thấy hơi khó hiểu.

"Không có gì." Phó Trình An nhanh chóng hoàn hồn. Hắn chào Tiểu Trần một tiếng, rồi nửa dìu nửa ôm Dụ Từ đi về phía phòng nghỉ.

Vì ở quá gần Phó Trình An, nên Dụ Từ lại ngửi thấy mùi hương xà phòng rất nhẹ trên người hắn. Mùi hương ấy tĩnh lặng nhưng mạnh mẽ, ẩn giấu giữa mùi rượu nồng nặc hỗn tạp của quán bar. Nếu không kề sát thế này, thì căn bản không thể ngửi thấy được.

Nhưng một khi đã ngửi thấy, thì khứu giác sẽ bị tiềm thức phóng đại lên vô hạn. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Dụ Từ thậm chí đã tưởng tượng ra cảnh tượng nếu thân mật với Phó Trình An, để mùi hương này bao trùm lấy toàn bộ cơ thể mình, thì sẽ có cảm giác thế nào.

Dụ Từ không kìm được mà tự mắng mình đê tiện, nhưng lại không điều khiển được ánh mắt liếc nhìn góc nghiêng của Phó Trình An, rồi tự mình đa tình.

Bản thân cậu thì suy nghĩ lung tung, còn đương sự kia vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, động tác dìu cậu chẳng khác nào đang dìu một món đồ. Thế là Dụ Từ nổi tính xấu, nhướng mày cố tình nói giọng ám muội: "Tốn sức như vậy, chi bằng anh bế thẳng tôi lên..."

Chữ "luôn" còn chưa kịp thốt ra, thì Phó Trình An đã trực tiếp bế ngang cậu lên. Hắn cúi đầu nhìn Dụ Từ: "Thế này à?"

Dụ Từ: "..."

Mẹ kiếp, cậu là đàn ông con trai, cái tư thế bế công chúa này là cái quái gì vậy!

Lúc này là giờ cao điểm của quán bar, nên có thể đυ.ng mặt người quen biết thiếu gia Dụ bất cứ lúc nào. Bị Phó Trình An ôm trong lòng thế này quả thực là mất mặt hết chỗ nói. Nhưng không biết do chân bị trẹo quá đau hay vì lý do nào khác, mà gương mặt tinh xảo của cậu thoáng ửng đỏ. Cậu nghiến răng, không những không bắt Phó Trình An thả xuống, mà còn ma xui quỷ khiến vùi mặt vào ngực hắn như thể bất chấp tất cả.

"Bế cho chắc vào, nếu làm ngã bổn thiếu gia thì anh tự gánh hậu quả đấy."

Phó Trình An im lặng một lát, khóe miệng vẫn vương nụ cười: "Yên tâm, cho dù có ngã, thì tôi cũng sẽ nằm dưới làm đệm cho cậu."

Có lẽ do thái độ của Phó Trình An quá tốt, nên Dụ Từ cảm thấy thói quen hống hách thường ngày của mình trở nên vô lý. Cậu dứt khoát mặc kệ, vùi đầu im lặng.

Phó Trình An ôm người đi về phía phòng nghỉ, lơ đãng cụp mắt nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu Dụ Từ. Hắn tự hỏi đã bao lâu rồi mình không ôm cậu như thế này? Hình như kể từ khi hai người chia tay thì chưa từng có khoảnh khắc thân mật nào nữa. Dù có gặp mặt cũng chỉ toàn gay gắt đối đầu, cứ như thể những dịu dàng trước kia chưa từng tồn tại.

Thú thật thì từ lúc sống lại đến giờ, Phó Trình An vẫn luôn cảm thấy mơ hồ. Giống như một kẻ nghèo rớt mùng tơi đột nhiên trúng số độc đắc, nhất thời khó mà xác định được đây là thực hay mơ.

Nhưng giờ phút này, khi ôm một Dụ Từ bằng da bằng thịt trong lòng, hắn đột nhiên có cảm giác chân thực đến tột cùng. Hắn cảm thấy may mắn một cách khó tả từ tận đáy lòng.

Hóa ra, hắn thực sự có cơ hội để làm lại từ đầu.

Điều kiện phòng nghỉ chung của nhân viên quán bar không được tốt lắm. Thấy Phó Trình An mở cửa, Dụ Từ theo thói quen nhíu mày định bảo hắn đổi chỗ khác. Nhưng chưa kịp mở miệng, thì đã thấy Phó Trình An một tay mở ngăn tủ trên cùng, lấy ra một chiếc áσ ɭóŧ lên ghế rồi mới để Dụ Từ ngồi xuống: "Áo khoác tôi mới thay trước khi ra khỏi nhà, sạch đấy."

"..."

Dụ Từ bỗng thấy cái phòng nghỉ tồi tàn này dường như cũng không đến mức khó chấp nhận. Cậu lập tức đổi giọng: "Tôi cũng đâu có mắc bệnh sạch sẽ."

Nghe vậy, Phó Trình An bật cười một tiếng ngắn ngủi, chẳng rõ là tin hay không tin. Nghe tiếng cười trầm thấp ở cự ly gần, Dụ Từ quay mặt đi và thầm mắng bản thân một câu.

Mẹ kiếp, Dụ Từ cảm thấy không phải mình bị sắc dục che mắt, thì cũng là do Phó Trình An bỏ bùa mê thuốc lú cho mình rồi. Sao cậu cứ có cảm giác tên này nhìn thấu mọi suy nghĩ trong đầu mình thế nhỉ.

Không để Dụ Từ có thời gian thẹn quá hóa giận, Phó Trình An đứng dậy nhìn quanh, rồi lục tìm trong tủ đồ công cộng một lát, sau đó đặt hộp y tế trước mặt cậu.

"Tôi đoán cậu chắc chắn không muốn đến bệnh viện đâu. May là trước đây tôi từng học qua một lớp sơ cứu tự chọn." Phó Trình An lấy túi chườm đá và thuốc Vân Nam Bạch Dược ra, ngẩng đầu nhìn Dụ Từ: "Để tôi xử lý tạm giúp cậu nhé?"

Dụ Từ vô thức gật đầu, nhìn đồ trên tay Phó Trình An mà vẫn chưa kịp phản ứng: "Làm thế nào?"

Giây tiếp theo, Phó Trình An bất ngờ cởi giày và tất của cậu ra, rồi trực tiếp nâng mắt cá chân cậu lên tay. Dụ Từ chưa từng tiếp xúc thân mật với ai như vậy, nên kinh ngạc đến co rút đồng tử. Đầu óc cậu trống rỗng, theo bản năng định rụt chân về.

"Sưng lên rồi." Phó Trình An giữ chặt chân cậu: "Đừng động đậy."