Thế giới 1 - Chương 50: Vườn trường - Anh thực sự, thực sự, thực sự rất yêu em (5)

L*иg ngực Dụ Từ phập phồng. Cậu nhìn chằm chằm vào mắt Phó Trình An, nghiến răng: "Nếu tôi nói tôi vẫn muốn xuống xe thì sao? Nếu tôi tuyệt đối không tha thứ cho sự che giấu và lừa dối của anh thì sao?"

Hơi thở Phó Trình An ngưng trệ trong giây lát, người hơi cứng lại, trái tim chìm xuống. Một lát sau, hắn lắc đầu cực kỳ chậm rãi nhưng kiên quyết: "Anh tuyệt đối không để em đi."

"Dụ Từ."

"Em không khỏe bằng anh đâu."

Dụ Từ suýt thì tức cười vì câu nói này, những dao động cảm xúc vừa rồi lại chuyển hóa thành cơn giận không thể kìm nén, trong đôi mắt đẹp đẽ tràn đầy sự tức giận u ám: "Được lắm, anh cản được tôi một ngày, có cản được tôi cả đời không? Mẹ nó, anh có thể nhốt tôi trong xe mãi không cho xuống à?!"

Dụ Từ của kiếp này không trải qua sự ra đi không lời từ biệt, như tự buông xuôi của Phó Trình An ở kiếp trước. Vì vậy mọi sự tức giận và bất mãn của cậu đều có một cửa xả rõ ràng.

Người mình hoàn toàn tin tưởng lại lừa dối mình từ đầu đến cuối. Dù có tình có lý, dù Phó Trình An có nỗi khổ tâm và sự dằn vặt riêng, nhưng lượng thông tin khổng lồ ập đến như một cú đánh trời giáng vẫn khiến Dụ Từ chấn động không kém gì sét đánh ngang tai.

Cậu cười lạnh nhìn Phó Trình An: "Không phải anh chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ thích anh sao?"

"Thế nên anh mới bảo muốn theo đuổi tôi, muốn theo đuổi tôi đàng hoàng."

Không biết trực giác từ đâu ra, Dụ Từ nói trúng tim đen: "Từ đầu đến cuối anh đều không tin tôi sẽ thực sự ở bên anh lâu dài, nên ngay cả khi tên đã lên dây, tôi mời anh lên giường, anh cũng bảo tôi là bây giờ chưa được."

"Đã muốn chừa đường lui cho tôi như thế." Dụ Từ bỗng nhìn Phó Trình An cười, hỏi một câu kỳ lạ: "Vậy tại sao bây giờ anh lại không chịu để tôi đi?"

Hơi thở của Phó Trình An rối loạn trong chốc lát.

Tại sao ư? Bởi vì hắn không muốn giống như một thằng ngu bỏ lỡ 5 năm nữa. Hắn không muốn mất Dụ Từ dù chỉ một khoảnh khắc.

Nhưng những lời này dù thế nào cũng không thốt ra được. Phó Trình An cảm thấy trái tim đau nhói từng cơn, khiến hắn nghẹn họng không nói được nửa lời.

Rồi Dụ Từ lại cười.

Cậu nói: "Anh biết không, ngoài anh ra tôi chưa từng rung động với bất kỳ ai."

"Tôi thậm chí từng nghĩ, chắc anh là do Nữ Oa nặn ra theo gu thẩm mỹ của tôi đấy."

Cậu nhìn Phó Trình An, trong mắt thoáng hiện lên lớp nước mỏng manh nhưng nhanh chóng kìm nén để giọng điệu trở lại bình thường. Những lời này thậm chí không cần suy nghĩ, như thể đã ẩn sâu tận đáy lòng cậu từ rất lâu rồi: "Có phải vì tôi thể hiện mình thích anh quá nhiều, nên mới cho anh cái dũng khí tùy ý lừa gạt tôi, trêu chọc tôi, lúc nào cũng chừa đường lui rồi lại đột ngột đổi ý không?"

Phó Trình An không ngờ Dụ Từ lại nhạy bén đến thế. Chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu mọi ý nghĩ đen tối mà hắn thể hiện hay không thể hiện ra.

Dụ Từ không cho hắn cơ hội phản ứng, tiếp tục ép hỏi: "Anh dám thú nhận với tôi, có phải vì chắc chắn tôi sẽ tha thứ cho anh không?"

Phó Trình An cảm thấy ngực lại đau dữ dội: "Không phải, anh chưa bao giờ nghĩ em nhất định phải tha thứ cho anh ngay lúc này..."

Dụ Từ không nhìn hắn, nghiến răng: "Đừng ngụy biện nữa!"

Cậu đếch quan tâm Phó Trình An có thông đồng với La Hạo cố tình tiếp cận cậu hay không, càng chẳng quan tâm bà ngoại Phó Trình An có muốn nhân cơ hội tống tiền cậu hay không.

Cậu để ý là sự lừa dối của Phó Trình An. Để ý là Phó Trình An từ đầu đến cuối đều không có niềm tin vào tình cảm của họ. Rõ ràng từ đầu đến cuối đều không có niềm tin, tại sao hôm nay lại đột nhiên dám thú nhận? Là vì La Hạo bất ngờ xuất hiện làm lộ tẩy lời nói dối, hay vì đêm qua hai người đã ngủ với nhau?

Dụ Từ biết rõ Phó Trình An không phải người như vậy. Nhưng cậu vẫn không kìm được mà suy diễn theo hướng tồi tệ nhất, cảm giác này khiến cậu ghê tởm tột cùng, như thể sự chủ động của cậu đêm qua thật rẻ mạt.

Còn ở lại nữa cậu sợ mình sẽ nói ra những lời khó nghe hơn, nên cậu lại đưa tay định đẩy cửa.

Phó Trình An phản ứng lại, một lần nữa nắm chặt lấy cánh tay cậu: "Đừng... không được."

"Em không được đi."

Dụ Từ nhịn hết nổi, định đấm cho Phó Trình An một cú nữa thì nước mắt không kìm được mà trào ra. Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ, đưa tay quệt mạnh lên mặt.

Dụ Từ không phải người không nói lý lẽ. Khi Phó Trình An nói ra chuyện hắn chủ động tìm La Hạo giao dịch, Dụ Từ thậm chí đã có một giây đau lòng thay cho Phó Trình An lúc đó. Nhưng năm nay cậu mới hai mươi tuổi. Đây là lần đầu tiên cậu thích một người, lần đầu tiên muốn dâng hiến cơ thể và tất cả những gì mình có để ở bên một người mãi mãi.

"Nếu hôm nay La Hạo không đến thì sao?" Dụ Từ dứt khoát dùng cách thức hại người hại mình để làm tổn thương Phó Trình An và cả chính mình, cố tình dùng ác ý tồi tệ nhất để suy đoán về hắn: "Nếu đêm qua tôi không chủ động bảo anh làm tôi? Có phải anh sẽ cứ ở bên tôi với tâm thế chừa đường lui như thế, cho đến một ngày lời nói dối bị vạch trần rồi biến mất tăm mất tích không?!"

Phó Trình An không còn lời nào để nói. Bởi vì Phó Trình An của kiếp trước đúng là đã làm như vậy. Thậm chí những gì hắn làm còn quá đáng hơn Dụ Từ tưởng tượng.

Phó Trình An im lặng, Dụ Từ coi như hắn ngầm thừa nhận. Cậu gật đầu, môi run run: "Tôi đoán đúng rồi chứ gì? Được, tốt lắm, anh có bản lĩnh lắm."

"Đưa tôi về." Dụ Từ kìm nén cơn xung động muốn tát Phó Trình An một cái, dùng giọng điệu lạnh lùng gây tổn thương nhất để nói: "Tôi có thể hiểu nỗi khổ tâm của anh, cũng tin những lời anh nói, nhưng tôi rất khó để bình tĩnh nói không sao trước sự lừa dối của anh."

"Cho nên." Dụ Từ lặp lại: "Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với anh, cũng không muốn nhìn thấy anh."

"Nếu anh không muốn tôi gọi điện bảo Đào Dã gọi bảo vệ cho tôi, thì đưa tôi về ngay bây giờ."

Phó Trình An ngồi yên không nhúc nhích, vì những gì có thể nói hắn đã nói hết rồi, còn lại tùy thuộc vào sự phán quyết của Dụ Từ. Một lúc lâu sau, hắn mới đưa tay vào số, im lặng lái xe lao vào màn mưa.

Chạy thẳng vào hầm để xe khu nhà Dụ Từ. Lần này khi Dụ Từ mở cửa xuống xe Phó Trình An không ngăn cản, chỉ là khoảnh khắc cậu rời đi, hắn bỗng cất giọng khàn đặc, không biết là nói với Dụ Từ hay nói với chính mình: "Bất kể em có tin hay không."

"Đúng là anh đã chừa một đường lui cho mối quan hệ của chúng ta, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến việc ngừng tiếp cận em."

Kiếp trước hắn bỏ học đại học A. Lăn lộn ngoài xã hội, nắm bắt mọi cơ hội để leo lên cao, dù gian nan thế nào cũng chưa từng có ý định bỏ cuộc dù chỉ một chút.

Hắn luôn nghĩ. Biết đâu có một ngày hắn thành công. Biết đâu có một ngày hắn có đủ tự tin để đối thoại bình đẳng với nhà họ Dụ. Liệu có thể rửa sạch tội lỗi trên người mình. Liệu có thể đứng trước mặt Dụ Từ hỏi một câu.

Giữa chúng ta còn có khả năng không.

Nhưng khoảng thời gian gặp lại ở kiếp trước, nực cười là hắn chưa bao giờ hiểu được sự hận thù ngút trời của Dụ Từ dành cho hắn là vì để ý, càng không hiểu Dụ Từ thà lưỡng bại câu thương cũng không chịu dứt khoát với hắn cũng là vì để ý.

Hóa ra 5 năm bỏ lỡ nhau chưa bao giờ là hình phạt hắn dành cho bản thân, càng không phải sự giải thoát hắn để lại cho Dụ Từ. Mà là vết thương không thể chữa lành do chính tay hắn gây ra cho cậu.

Kiếp này Dụ Từ vẫn chịu để hắn đưa về nhà. Cứ coi như hắn tự mình đa tình đi. Cứ coi như hắn tự mình đa tình vậy.

Hốc mắt Phó Trình An đỏ lên, giọng nói khàn đặc: "Anh vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi em, em giận cũng được, không muốn nhìn thấy anh cũng được, thậm chí em muốn tìm người đối phó anh, trả thù anh cũng được."

"Anh sẽ không đi đâu cả, anh ở ngay đây."

"Anh biết trước đây anh quá ngu xuẩn, quá tự phụ, nhưng anh thực sự..."

"Anh chỉ mong em biết rằng." Phó Trình An ngừng một chút: "Anh thực sự, thực sự, thực sự rất yêu em."