Dụ Từ không tự chủ được mà ngã vào lòng người lạ. Cậu theo bản năng định vùng ra, nhưng ngay khi nhìn rõ mặt Phó Trình An, động tác bỗng khựng lại.
Phải biết rằng, ánh sáng trong quán bar rất lờ mờ, tiếng nhạc lại đinh tai nhức óc, và không khí thì nồng nặc mùi cồn.
Thế nhưng ngay lúc này, cậu lại cảm nhận rõ bàn tay đang siết chặt eo mình của Phó Trình An, cùng nhịp tim mạnh mẽ của đối phương. Thậm chí ngay cả hơi thở cũng ngập tràn hương xà phòng thanh mát, dễ chịu trên người hắn, khiến cậu có cảm giác như cả người mình đang được bao bọc lấy.
Người mà mình vừa tơ tưởng bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mặt theo cách này, làm Dụ Từ cảm thấy tim mình cũng bất giác đập nhanh hơn một nhịp.
Đặc biệt là khi nhận ra tay mình đang đặt ngay trên cơ ngực của Phó Trình An, yết hầu cậu không kìm được mà chuyển động. Sống lưng cậu hơi tê dại, rồi bất chợt nảy sinh vài ý nghĩ đen tối không thể nói cho người ngoài biết.
Phó Trình An đương nhiên không biết Dụ Từ đang nghĩ gì trong đầu. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy cậu, nghiêng đầu nhìn vị khách say khướt vừa đi ngang qua bọn họ, rồi có ý tốt nhắc nhở: "Cẩn thận nhìn đường."
"Vừa rồi cậu suýt bị họ đâm phải đấy."
"..." Dụ Từ tất nhiên là biết. Nếu không nhờ Phó Trình An kéo lại một cái, thì giờ này chắc cậu đã đâm sầm vào người ta rồi.
Dụ Từ vốn ưa sạch sẽ, nên vừa nghĩ đến cảnh tượng cả người dính đầy bia là đã không nhịn được mà nhíu mày. Nhưng thiếu gia Dụ vốn quen thói ngông cuồng, chưa từng chịu sự quản thúc của ai, nên ngoài miệng nhất quyết không chịu thua. Cậu theo thói quen bật lại một câu: "Sao anh biết tôi không tránh được?"
"Được rồi." Phó Trình An cười cười, rồi buông tay ra: "Là tôi lo chuyện bao đồng."
Hai người tách ra một khoảng, Dụ Từ lập tức đứng thẳng dậy khỏi lòng Phó Trình An. Rõ ràng là đã thắng trong cuộc đấu võ mồm, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại càng khó chịu hơn.
Cậu nhíu mày không nói gì nữa.
Nương theo ánh sáng yếu ớt trong quán bar để thu hết sự thay đổi trên nét mặt Dụ Từ vào đáy mắt, Phó Trình An không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì, mà chỉ khẽ nhếch mép.
Kiếp trước, chính Dụ Từ là người chủ động xin phương thức liên lạc của hắn. Khi ấy cậu xuất hiện trước mặt hắn thì trời đã rất muộn. Trên người thiếu gia Dụ không biết bị ai hắt bia vào, nên còn vương lại một mùi lạ khó tả. Có lẽ đến chính Dụ Từ cũng không chịu nổi bản thân lúc đó, nên khi nói chuyện với hắn, cậu tỏ ra vô cùng bực dọc. Giọng điệu xin số điện thoại chẳng giống đang bắt chuyện làm quen, mà giống đang gây sự hơn.
Lần này sống lại, Phó Trình An đương nhiên đặc biệt để tâm và để mắt đến mọi động tĩnh bên phía Dụ Từ. Hắn tận mắt chứng kiến cậu dứt khoát ấn đầu kẻ dám buông lời bất kính vào bồn rửa tay.
Thế nên, hắn không chỉ biết mùi khó ngửi trên người cậu kiếp trước từ đâu ra, mà còn nhìn thấy cậu đi từ nhà vệ sinh ra với dáng vẻ thất thần, đi đứng không cẩn thận suýt đâm vào người khác.
Nhưng khác với kiếp trước ở chỗ. Lần này, Phó Trình An không đợi Dụ Từ chủ động bước về phía mình. Hắn đã vươn tay giữ chặt lấy cậu.
"Anh là phục vụ ở đây hả?" Dụ Từ giả vờ không quen biết Phó Trình An, khẽ nhướng mày đánh giá hắn một lượt. Khi thấy hắn quả nhiên đang mặc đồng phục nhân viên, tâm trạng vốn đang có chút bực bội bỗng nhiên tốt lên lạ thường.
Phó Trình An "ừ" một tiếng, rồi nửa đùa nửa thật giới thiệu: "Tôi tên Phó Trình An, sinh viên đại học A, đến đây làm thêm kiếm chút phí sinh hoạt."
Dụ Từ gật đầu tỏ vẻ đã nhớ, liếc nhìn bộ đồng phục trên người Phó Trình An thêm một cái, rồi mới thản nhiên thu hồi tầm mắt.
Áo sơ mi đen phối với quần âu đen, không phải hàng cao cấp của thương hiệu lớn nào, mà chỉ là kiểu dáng và chất liệu vải thông thường. Thế nhưng, người trước mặt lại có bờ vai rộng cùng đôi chân dài, nên hàng cúc áo sơ mi càng tôn lên vòng eo săn chắc. Dáng người hắn đẹp xuất sắc, làm việc ở chốn này không biết sẽ thu hút bao nhiêu ánh mắt người khác nữa.
Trong lòng Dụ Từ bỗng nảy sinh chút bất mãn mà thầm nhủ: Đi làm ở quán bar mà ăn mặc thế này, thì giống học bá đứng đắn chỗ nào chứ.