Thế giới 1 - Chương 49: Vườn trường - Anh thực sự, thực sự, thực sự rất yêu em (4)

Nhưng đó dù sao cũng là lần đầu tiên rung động trong đời. Dù có lý trí kiềm chế đến đâu, hắn vẫn không nhịn được lén cắt một tấm ảnh Dụ Từ tham dự lễ khai trương khách sạn cao cấp của Dụ Thị trên tạp chí kinh doanh giấu vào ví.

Trong ảnh, Dụ Từ mặc bộ vest trắng cắt may tinh tế, mái tóc đen dày được vuốt ngược để lộ vầng trán cao, cậu mỉm cười lười biếng trước ống kính, khí chất cao quý dưới ánh đèn flash, cực kỳ thu hút nhưng cũng khiến người ta không dám lại gần.

Phó Trình An không biết làm sao bà ngoại biết thân phận của Dụ Từ. Có lẽ logo khách sạn phía sau Dụ Từ trong ảnh quá nổi bật, hoặc có lẽ bao năm qua bà vẫn luôn ôm hận với Dụ Thị, nên mỗi lần thấy tin tức liên quan đến nhà họ Dụ trên tivi đều đặc biệt chú ý.

Bà lầm tưởng Phó Trình An đã bắt quàng làm họ được với đại thiếu gia nhà họ Dụ ở trường, điên cuồng yêu cầu hắn nhân cơ hội này đòi tiền Dụ Từ. Bà cho rằng chỉ cần số tiền bồi thường năm xưa chưa đến tay họ, thì Dụ Thị mãi mãi nợ họ, thậm chí còn đe dọa sẽ đích thân đến đại học A tìm Dụ Từ tính sổ.

Phó Trình An cảm thấy nực cười đến cực điểm, đồng thời cũng mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Nhìn khuôn mặt già nua đầy toan tính của bà ngoại, trong khoảnh khắc đó, hắn bỗng nhận thức một cách tỉnh táo.

Hóa ra sinh ra trong bùn lầy, thì dù có cố gắng vùng vẫy ngoi lên thế nào, vẫn luôn có một sức mạnh kéo hắn xuống, gì ghì hắn xuống, khiến hắn không ngừng chìm sâu.

Trùng hợp là ngày quay lại trường học, hắn lại gặp Dụ Từ. Có lẽ là hẹn người ta đua xe, mười mấy chiếc siêu xe đắt tiền đậu trước tòa nhà tổng hợp thu hút mọi ánh nhìn.

Dụ Từ vẫn giữ nụ cười lười biếng quen thuộc, ngồi vào chiếc Pagani màu bạc trong sự vây quanh của đám đông.

Hôm đó nắng rất to. Phó Trình An đứng trong bóng râm của tòa nhà nhìn sườn mặt Dụ Từ. Cậu được ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi, cả người như đang phát sáng, từng sợi tóc đều như đang nhắc nhở Phó Trình An về khoảng cách giữa hai người.

Hắn đã quên lúc đó mình nghĩ gì. Có lẽ nghĩ đến khuôn mặt đầy toan tính và đe dọa của bà ngoại, có lẽ nghĩ đến cái túi rỗng tuếch sau khi đóng viện phí, lại có lẽ nghĩ đến nụ hôn nóng bỏng trong đêm lạnh giá kia...

Hắn chưa bao giờ muốn sống trong cống rãnh, hắn thậm chí chưa từng nghĩ sẽ vớt trăng, nhưng tại sao ngay cả việc nhìn từ xa thôi cũng khó khăn vô cùng?

Phó Trình An cười khẽ, nụ cười tự chế giễu bản thân. Hắn thu lại dòng suy nghĩ, không nhìn xem Dụ Từ có biểu cảm gì, bình tĩnh lại một chút rồi tiếp tục mổ xẻ con người đê hèn của mình: "Gặp La Hạo là tình cờ, nhưng đúng là anh đã chủ động tìm hắn."

Cũng vào đêm hôm đó. Phó Trình An gặp La Hạo say rượu ở quán bar hắn làm thêm. Vì La Hạo tiêu tiền như nước nên quản lý phục vụ rất chu đáo, bảo hắn và một người nữa đưa La Hạo ra xe. Trước khi đi, La Hạo dúi một xấp tiền dày cộp vào tay quản lý, ợ rượu nói: "Tìm... tìm cho tao mấy đứa đẹp trai ở chỗ chúng mày."

Quản lý tưởng La Hạo muốn đổi khẩu vị, vội vàng đáp: "Vâng vâng, tôi đi ngay đây, chỗ chúng tôi nhiều cậu sinh viên ngoan ngoãn sạch sẽ lắm."

Nhưng La Hạo lại cười đầy ác ý: "Tao bảo tìm loại sạch sẽ ngoan ngoãn à?"

Gã vỗ vỗ mặt quản lý quán bar, lảo đảo nói: "Tao muốn loại làm trai bao, nhiều thủ đoạn, biết lừa tình ấy, hiểu chưa?"

"Thằng Dụ Từ thần kinh..." La Hạo say quá rồi nên nói năng lung tung, chửi bới: "Mày... không phải thích đàn ông sao? Tao tìm đàn ông tiếp cận mày... Tao chống mắt lên xem thiếu gia nhà họ Dụ bị người ta lừa tình thì sẽ ra cái dạng gì."

Lúc đó trong đầu Phó Trình An nổ ầm một tiếng. Hắn vô thức bước lên một bước, nắm đấm siết chặt suýt chút nữa đã vung vào mặt La Hạo.

Nhưng chính trong mấy bước chân đó. Gió đêm thổi qua, trong đầu hắn bỗng nảy sinh một ý nghĩ cực kỳ tỉnh táo nhưng cũng điên rồ không kém.

Đã như vậy. Tại sao không thể là mình?

Phó Trình An tự lừa mình dối người rằng La Hạo rõ ràng có ác ý với Dụ Từ. Vậy thì dù hắn ta mua chuộc bất kỳ ai tiếp cận Dụ Từ cũng có thể gây bất lợi cho cậu.

Đã như vậy. Tại sao không thể là hắn?

Hắn không đời nào thực sự làm việc cho La Hạo. Hắn có một vạn cách để qua mặt La Hạo.

Mang theo một ham muốn bí ẩn khó nói thành lời, hay đơn giản chỉ là tìm một cái cớ đủ để che đậy sự tham lam đê hèn trong lòng. Dù biết rõ kể cả khi cố tình tiếp cận, vầng trăng trên cao như Dụ Từ cũng chẳng bao giờ đoái hoài đến mình, Phó Trình An vẫn chủ động tìm đến La Hạo thực hiện giao dịch.

Hắn nghĩ, chỉ cần gần hơn một chút thôi. Dù chỉ gần hơn một chút thôi cũng được?

Phó Trình An lại ngừng một chút, nhìn con đường phía trước qua lớp kính xe. Trái đắng do kiếp trước không nói ra những lời này, giờ đây ùa về trong lòng, hắn cảm nhận rõ ràng cơn đau âm ỉ nơi trái tim.

Hắn không có ý định biện minh cho mình. Bởi vì dù xuất phát từ mục đích gì, việc hắn lừa dối Dụ Từ là sự thật, gây tổn thương cũng là sự thật, chuyện kiếp này chưa xảy ra nhưng kiếp trước họ đã bỏ lỡ nhau suốt năm năm và kết cục bi thảm xe hủy người vong của Dụ Từ càng là sự thật.

Phó Trình An nói: "Cho nên, ngày hôm sau anh đã chủ động tìm La Hạo, anh bảo hắn là anh rất cần tiền, hơn nữa anh có thù với nhà họ Dụ, anh muốn trả thù em, có thể phối hợp với hắn tiếp cận em."

Ánh mắt Dụ Từ dao động kịch liệt. Nhưng cậu vẫn ngồi yên tại chỗ không nói gì.

Phó Trình An khẽ thở dài. Hắn hiểu sự tức giận của Dụ Từ khi bị lừa dối, cũng chưa từng nghĩ cậu sẽ dễ dàng tha thứ cho mình. Dụ Từ đã nói với hắn từ rất sớm rằng cậu ghét nhất là bị người khác lừa dối. Đó cũng là lý do tại sao kiếp trước đến tận cùng hắn vẫn không thể nói ra những lời này.

Yết hầu Phó Trình An chuyển động, hắn cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh, lý trí và đáng tin cậy nhất để nói: "Chuyện anh nhận 10 vạn của La Hạo để tiếp cận em là thật, nhưng những lời khác hắn nói đều là giả."

Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc lừa gạt hay đùa giỡn tình cảm của Dụ Từ. Dù ban đầu tiếp cận với ý đồ xấu, nhưng hắn chưa từng nghĩ có ngày mình thực sự được vầng trăng trên cao chiếu rọi. Khoảnh khắc kiếp trước Dụ Từ chủ động hỏi "có muốn ở bên nhau không", Phó Trình An từ không dám tin chuyển sang vui sướиɠ tột độ, gần như không kiểm soát được cảm xúc của mình.

Mỗi ngày bên nhau đều như những ngày tháng trộm được. Càng thân mật càng nhận ra khoảng cách giữa họ. Nhưng càng tỉnh táo lại càng đau khổ, càng không nỡ buông tay Dụ Từ.

Thế là hắn cứ vùng vẫy trong sự tự dằn vặt đó, đến khi bị La Hạo vạch trần ở kiếp trước, hắn thậm chí còn nảy sinh cảm giác giải thoát "cuối cùng ngày này cũng đến".

Giờ đây nói ra hết những lời cần nói, Phó Trình An cũng cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhàng, khó tả.

Hắn khẽ thở ra. Bên ngoài màn đêm dày đặc, không biết trời mưa từ lúc nào, qua lớp kính vẫn nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp, hạt mưa đập vào thân xe tạo nên những âm thanh liên hồi.

"Thực ra hôm nay dù La Hạo không nói, anh cũng nhất định sẽ tìm cơ hội nói với em." Phó Trình An giống như một tù nhân chờ đợi bản án: "Em có thể trách anh, hận anh, hoặc đánh anh như vừa rồi cũng được, anh không đánh trả, em cứ trút giận thoải mái."