Thế giới 1 - Chương 46: Vườn trường - Anh thực sự, thực sự, thực sự rất yêu em (1)

"Choang" một tiếng, chai rượu whisky trị giá cả vạn tệ vỡ tan tành trên sàn nhà.

Nghe thấy tiếng động, mọi người trong đại sảnh ồn ào bỗng chốc im bặt, đồng loạt hướng ánh mắt về phía phát ra âm thanh.

Cổ tay Dụ Từ bị một bàn tay to lớn nắm chặt, cậu theo bản năng quay đầu nhìn người vừa đến. Cậu vốn chẳng để tâm đến La Hạo, cú đánh lén vừa rồi cũng chỉ khiến cậu giật mình một chút. Lúc này nhận ra người kéo mình là Phó Trình An, khóe miệng cậu khẽ cong lên, định mở miệng nói chuyện nhưng chợt nhận ra vẻ mặt Phó Trình An lạnh lùng đến mức cậu chưa từng thấy bao giờ. Trong sự nghiêm nghị băng giá ấy dường như còn thoáng qua nỗi sợ hãi tột độ.

Dụ Từ tưởng mình nhìn nhầm. Chỉ là sự phản công của một kẻ vô dụng như La Hạo thôi mà, có gì đáng sợ đâu chứ.

Nhưng chưa đợi cậu kịp lên tiếng, La Hạo bị đạp ngã xuống đất đã tỉnh táo lại, chợt nhận ra mình vừa làm gì. Lúc nóng giận thì chẳng sợ gì, giờ thấy Phó Trình An xuất hiện, gã mới muộn màng nhận ra nếu đắc tội chết với Dụ Từ thì đời này gã coi như xong. Nỗi sợ hãi dâng trào, gã vội vàng bò dậy lắp bắp: "Thiếu... thiếu gia Dụ, tôi không cố ý, tôi... tôi chỉ nhất thời nóng giận thôi."

Gã quay sang Phó Trình An cầu cứu: "Phó Trình An, học trưởng Phó, tôi biết cậu quan hệ tốt với thiếu gia Dụ... Cậu nói giúp tôi một câu, xin tha giúp tôi với..."

Đào Dã nhìn cảnh tượng trước mắt chỉ muốn chửi thề, hai người này quả nhiên có quen biết! Nhưng khi mọi chuyện chưa rõ ràng, anh không muốn để La Hạo và Phó Trình An có bất kỳ cơ hội tiếp xúc nào trước mặt Dụ Từ, nhất là khi ở đây đang có quá nhiều người!

Vẫy tay gọi một nhân viên phục vụ đứng gần nhất, Đào Dã hạ giọng dặn dò thật nhanh, bảo nhân viên hướng dẫn khách khứa sang khu vực khác xem biểu diễn, đừng tụ tập ở đây hóng chuyện.

Nhìn nhân viên rời đi, cơn giận trong lòng Đào Dã lại bùng lên, anh không nể nang gì đá thêm cho La Hạo một cái: "Mẹ kiếp mày còn mặt mũi nhờ người xin tha à! Nếu vừa nãy cái chai đó đập trúng thì giờ đầu Dụ Từ nở hoa rồi, mày đền nổi không? Xin tha cái cóc khô, mày dám đến phá đám ngày khai trương của ông đây mà còn mặt dày xin tha à!"

Phó Trình An hít sâu một hơi. Vừa nãy hắn ra ngoài nghe điện thoại công việc nên chậm trễ một chút, vừa vào chưa kịp nhắn tin cho Dụ Từ thì đã thấy La Hạo cầm chai rượu, mắt đỏ ngầu lao về phía cậu. Khoảnh khắc đó, Phó Trình An cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Hình ảnh Dụ Từ chết trong vụ tai nạn xe hơi kiếp trước ùa về tâm trí, sự liên tưởng không thể kìm nén khiến đầu óc hắn trống rỗng. Hắn lao đến kéo Dụ Từ ra sau lưng theo bản năng, nhưng ngay cả khi đã chắc chắn La Hạo không thể làm hại Dụ Từ được nữa, hắn vẫn không thể thả lỏng dù chỉ một giây.

Hắn thậm chí còn không nhận ra mình đang siết chặt cánh tay Dụ Từ đến mức nào. Chặt đến mức như muốn khảm cậu vào da thịt mình.

Đương nhiên Dụ Từ cũng cảm nhận được sự căng thẳng của Phó Trình An. Nhưng cậu không hiểu tại sao, bởi sự căng thẳng của Phó Trình An có phần thái quá. Dụ Từ không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Phó Trình An lo lắng cho mình, bèn đưa tay chọc chọc vào cánh tay hắn, lắc lắc, giọng cười cười: "Này... anh mà bóp chặt nữa là tay em gãy đấy."

Phó Trình An lúc này mới sực tỉnh buông tay ra, ngực phập phồng, nhìn Dụ Từ hỏi: "Còn muốn vào trong uống rượu nữa không?"

"Anh muốn uống thì uống." Dụ Từ nhếch môi cười, chẳng thèm liếc La Hạo lấy một cái, tâm trạng hoàn toàn không bị ảnh hưởng: "Vừa nãy em có bảo người ta rót hai ly Yamazaki 25, anh uống thử xem có thích không. Nếu thích thì lúc về bảo Đào Dã gói cho hai chai mang về."

Yết hầu Phó Trình An chuyển động, hắn "ừ" một tiếng, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng chỉ nắm lấy tay Dụ Từ.

Lúc này bảo vệ đã đến, đè chặt La Hạo xuống đất khiến gã không thể động đậy. Gã cố vùng vẫy nhưng vô ích, bị bao nhiêu người vây xem bộ dạng thảm hại của mình, mặt gã đỏ bừng lên vì nhục nhã.

Nhìn thấy tay Phó Trình An và Dụ Từ nắm chặt lấy nhau, gã chợt nhận ra điều gì đó, mắt sáng lên, lảo đảo bước tới hai bước: "Yêu nhau rồi... hai người yêu nhau rồi? Phó Trình An, mau bảo họ thả tao ra... Mày đừng quên mày đã hứa với tao những gì!"

Đào Dã đứng bên cạnh nghe thấy câu này liền chửi thầm một tiếng xui xẻo, vội vàng ra hiệu cho bảo vệ lôi người đi ngay lập tức, không được chậm trễ dù chỉ một giây.

La Hạo tưởng mình đã nắm được thóp của Dụ Từ nên đương nhiên không chịu đi, gã liều mạng giãy giụa thoát khỏi sự khống chế của bảo vệ. Trong cơn hoảng loạn xen lẫn đắc ý, giọng gã càng thêm chói tai: "Phó Trình An, mày còn đứng ngẩn ra đấy làm gì? Mày phải giúp tao!"

Thấy Phó Trình An không trả lời, thậm chí còn chẳng thèm nhìn mình, La Hạo bắt đầu cuống lên. Cái đầu vốn không thông minh lắm của gã lúc này bỗng nhiên linh hoạt hẳn lên, cuối cùng cũng nhận ra Phó Trình An định quỵt nợ giao dịch giữa họ. Gã sa sầm mặt mày, nghiến răng hét lớn đe dọa: "Mày quên giao dịch giữa chúng ta rồi à? Mẹ kiếp mày định chơi tao đúng không?"

Nghe thấy lời gã, bước chân Dụ Từ khựng lại. Cậu khẽ cau mày, không hiểu lắm. Theo bản năng nhìn sang Phó Trình An: "Giao dịch gì, trước đây hai người quen nhau à?"

Bắt gặp ánh mắt của Dụ Từ, Phó Trình An cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Cảnh tượng mà hắn cố gắng né tránh nhất kể từ khi trọng sinh cuối cùng vẫn xảy ra không thể kiểm soát, lòng bàn tay hắn lạnh toát, tê dại.

Hắn vẫn im lặng. Không biết phải trả lời thế nào.

Thấy vậy, Đào Dã cảm thấy da đầu tê dại, hạ giọng quát bảo vệ: "Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, mau lôi người đi rồi gọi cảnh sát!"

La Hạo không giãy ra được, vẫn trừng mắt nhìn Phó Trình An, ngực phập phồng, giận dữ hét lên: "Mày dám không giúp tao!"

"Mày không sợ tao nói hết những chuyện..."

"Không cần mày nói." Phó Trình An cuối cùng cũng lên tiếng cắt ngang lời La Hạo: "Tao sẽ tự mình nói."

Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn La Hạo bình tĩnh nhưng lại mang theo sự quyết tâm khiến La Hạo lạnh sống lưng. Gã hoảng hốt: "... Mày có ý gì?"

"Sao mày dám?"

Gã không ngờ Phó Trình An lại cưa đổ Dụ Từ thật, càng không tin Phó Trình An dám nói sự thật với Dụ Từ. Chẳng phải Phó Trình An có thù với Dụ Từ sao? Nói toẹt ra thì Dụ Từ hận hắn còn không kịp, trả thù kiểu gì nữa? Hơn nữa tính cách Dụ Từ thế nào ai mà chẳng biết.

Nhìn gã thì biết, cả cái đất Hoài Giang này có ai chọc Dụ Từ không vui mà có kết cục tốt đẹp đâu? Cho dù Phó Trình An hối hận, cảm thấy bám lấy Dụ Từ có lợi hơn, chẳng lẽ hắn không sợ thú nhận xong thì mất cả chì lẫn chài sao?!

La Hạo hoàn toàn không hiểu Phó Trình An đang nghĩ gì, càng không thể lý giải nổi. Kèm theo đó là sự hoảng sợ và giận dữ không thể kìm nén: "Mày dám chơi tao? Mày muốn lừa tao, cố tình nhìn tao gặp xui xẻo đúng không?"

"Được, mày không giúp tao chứ gì?"

Lúc này sự căm hận La Hạo dành cho Phó Trình An còn lớn hơn cả Dụ Từ. Ngọn lửa giận dữ thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của gã, gã vùng vẫy kịch liệt mặc kệ bảo vệ kìm kẹp, quay sang nhìn Dụ Từ hét: "Cậu tha cho tôi, cậu tha cho tôi đi rồi tôi nói cho cậu một bí mật..."

"Mẹ kiếp mày ngậm mồm vào! Biết là bí mật thì nuốt vào bụng đi! Không ai quan tâm đâu biết chưa hả?!" Đào Dã chỉ tay vào mặt La Hạo, hạ giọng cảnh cáo: "Tao nói cho mày biết, hôm nay là ngày vui khai trương quán tao, mày mà dám phá hỏng, không cần Dụ Từ ra tay, tao là người đầu tiên gϊếŧ chết mày!"