Đào Dã thấy lạ, thắc mắc: "Không phải cậu không thích uống Yamazaki sao, lần trước còn bảo uống không quen mà."
"Tôi có bảo gọi cho tôi uống đâu."
Loại rượu này hương vị êm dịu nhưng hơi đắng, Dụ Từ quả thực không thích lắm, nhưng so với vị ngọt của Macallan, cậu cảm thấy hương vị phức tạp, trưởng thành và êm dịu của Yamazaki chắc sẽ hợp với Phó Trình An hơn.
"Vãi chưởng." Đào Dã cuối cùng cũng phản ứng lại, theo bản năng quay đầu nhìn ra cửa: "Học trưởng Phó cũng đến rồi á?"
Dụ Từ khẽ nhướng mày.
"Thế sao mẹ kiếp cậu không nói sớm," Đào Dã vội vàng đứng dậy, lập tức đuổi khéo cậu bartender kia đi làm việc khác. Biết sớm là Phó Trình An cũng đến thì đời nào anh dám làm "tú ông" mai mối cho Dụ Từ ở đây chứ. Nhỡ đâu sau này chứng minh được Phó Trình An và La Hạo chẳng có quan hệ gì, thì chẳng phải anh thành kẻ chẳng ra gì sao.
Đúng là không nên xen vào chuyện người khác mà.
Đào Dã chửi thầm một câu, âm thầm trách móc thám tử tư làm ăn lề mề quá.
Dụ Từ không nhịn được cười một tiếng. Đợi bartender đi khỏi, cậu mới thong thả bưng ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm.
Ý định trêu cho Phó Trình An ghen lúc nãy giờ đã tan biến. Cậu nhìn đồng hồ, thấy Phó Trình An vẫn chưa vào, bèn lấy điện thoại ra gọi cho hắn. Nhưng gọi hai cuộc liền đều báo máy bận, Dụ Từ thấy hơi lạ, đứng dậy định ra ngoài xem sao.
"Này này này, tôi đi cùng cậu." Đào Dã vội vàng đi theo. Tuy nhiên, khi họ đi xuyên qua đám đông đang chuyện trò rôm rả và những nam thanh nữ tú ăn mặc lộng lẫy, đi ngang qua tủ rượu thì bị một người không ngờ tới chặn đường.
Thiệp mời khai trương quán bar được phát đích danh. Không ai biết La Hạo làm cách nào mà vào được đây.
Chỉ mới vài ngày không gặp, trên mặt La Hạo đã lộ rõ vẻ tiều tụy và hoảng loạn thấy rõ, cả người toát ra vẻ oán hận và không cam lòng.
Nhất thời Dụ Từ không nhận ra gã là ai, quay sang dùng ánh mắt hỏi Đào Dã xem vị này là ai. Đào Dã cạn lời, nhưng khi ánh mắt chuyển sang La Hạo thì sắc mặt lập tức trầm xuống: "La Hạo, nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đâu có mời cậu, ai cho cậu vào đây?"
"Dụ Từ... không, thiếu gia Dụ." La Hạo hít sâu một hơi, chẳng thèm nhìn Đào Dã. Gã nghiến răng, giọng khàn đặc, ánh mắt đầy oán hận: "Chuyện trên diễn đàn hôm trước tôi biết sai rồi, xin cậu giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi một con đường sống."
Biết người này là ai rồi, nhưng Dụ Từ không hiểu gã đang nói gì. Dụ Từ cười, nhìn thẳng vào mắt La Hạo: "Giơ cao đánh khẽ là ý gì? Cậu đắc tội với tôi, hay làm chuyện gì đáng để tôi phải ra tay đối phó với cậu à? Ồ... cậu nói chuyện diễn đàn hả, hóa ra là cậu làm."
Dụ Từ buông lời qua loa lấy lệ: "Nhưng giờ tôi mới biết đấy, không hiểu ý cậu lắm."
Ngực La Hạo phập phồng, cảm giác nhục nhã và giận dữ thiêu đốt khiến mắt gã đỏ ngầu: "Tôi nhận được tin, cô gái bị tôi cưỡng bức trước đây sắp đứng ra tố cáo tôi, cô ta có bằng chứng trong tay, một khi giao cho cảnh sát, tôi chắc chắn phải vào tù."
"Còn bố tôi nữa. Ông ấy bảo thất vọng về tôi, còn định sửa di chúc vì đứa con riêng kia."
Chuyện sau đúng là Dụ Từ một tay thúc đẩy, nhưng chuyện trước thì cậu thực sự không làm. Trong lòng thoáng chút nghi hoặc, nhưng mặt không hề biểu lộ, Dụ Từ cười khẩy, tỏ vẻ không liên quan: "Mấy chuyện này thì liên quan gì đến tôi?"
"Nhưng gần đây tôi chỉ đắc tội với mỗi mình cậu thôi!"
"Thế thì có vẻ nhận thức của cậu về bản thân chưa được chuẩn xác lắm đâu." Đào Dã không nhịn được châm chọc một câu: "Cửa ở đằng kia, đắc tội ai thì tự đi mà điều tra."
"Chẳng lẽ không phải các người giở trò sau lưng tôi sao?" La Hạo nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Dụ Từ: "Nhà tôi, bố tôi, còn cả tôi nữa... chỉ có cậu mới có khả năng, cũng chỉ có cậu mới có thủ đoạn này."
Nếu không nhờ ông cậu có quan hệ rộng nghe ngóng được chút tin tức, thì có khi vài ngày nữa gã sẽ bị cảnh sát gô cổ đi mà chẳng hay biết gì. Cũng chính cậu gã sau khi phân tích tình hình hiện tại đã ép gã phải đến cúi đầu nhận lỗi với Dụ Từ. Dù sao hiềm khích giữa gã và Dụ Từ nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng chẳng lớn, biết đâu Dụ Từ vui vẻ giơ cao đánh khẽ sẽ tha cho gã một mạng.
Bản thân La Hạo tuyệt đối không cam tâm cúi đầu trước Dụ Từ. Nhưng thủ đoạn của Dụ Từ quá tàn độc, mức độ "có thù tất báo" khiến người ta kinh hãi. Dù có không cam lòng đến đâu gã cũng không muốn nhận kết cục ngồi tù. Mắt gã vằn tia máu, cuối cùng vẫn giãy giụa: ".Thiếu gia Dụ, cầu xin cậu tha cho tôi, tha cho tôi được không?"
"Tôi không nên bị ma xui quỷ khiến mà chống đối cậu, lần trước cậu đánh tôi ra nông nỗi ấy trước mặt bao nhiêu người, tôi chỉ là giận quá mất khôn thôi... Sau này tôi không dám nữa, cậu nể tình chúng ta cùng trường tha cho tôi một lần được không? Cô gái kia muốn bao nhiêu tiền? Bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần cô ta ra giá, tôi tuyệt đối không mặc cả!"
Dụ Từ lắc đầu, thái độ lạnh lùng: "Tôi đã nói là không liên quan đến tôi rồi."
"Hơn nữa." Ánh mắt Dụ Từ lộ rõ vẻ khinh bỉ và coi thường: "Làm sai thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, không ai cứu được cậu đâu."
La Hạo nghiến răng ken két. Gã hoàn toàn không tin lời Dụ Từ nói rằng chuyện này không liên quan.
Dụ Từ xem đồng hồ, không còn hứng thú đôi co với La Hạo nữa, quay người đi theo Đào Dã.
La Hạo đứng phía sau trơ mắt nhìn bóng lưng cậu rời đi. Nhận ra dù nói thế nào Dụ Từ cũng không chịu nghe, cậu quyết tâm dồn gã vào chỗ chết, trong mắt gã bùng lên sự thù hận mãnh liệt. L*иg ngực phập phồng, gã không nói nên lời.
Không kiểm soát được cảm xúc của mình, gã nhìn quanh một lượt, tiện tay vớ lấy chai rượu trên tủ rượu, sải bước đuổi theo hướng Dụ Từ, giơ tay lên đầy hung hãn.
Giây tiếp theo, ngay khoảnh khắc chai rượu sắp giáng xuống đầu Dụ Từ.
Phó Trình An không biết xuất hiện từ lúc nào, tung một cú đá khiến La Hạo ngã lăn ra đất, rồi kéo Dụ Từ vào lòng mình.