Thế giới 1 - Chương 44: Vườn trường - Tôi đã nói là không liên quan đến tôi rồi (1)

Lúc đi vào trong, Đào Dã không nhịn được vẫn hỏi về tiến triển giữa Dụ Từ và Phó Trình An.

Chưa kịp nghe câu trả lời thì đã có mấy người mắt tinh để ý thấy Dụ Từ đến, bưng ly rượu bước tới chào hỏi xã giao. Đều là những gương mặt quen thuộc trong giới, tâm trạng Dụ Từ tốt nên uống liền tù tì bốn năm ly.

Lại có người quen cũ đến bắt chuyện, nhìn cậu từ đầu đến chân rồi cười nói: "Trời ạ, dạo này gặp chuyện gì vui sao? Cảm giác trạng thái của cậu khác hẳn, không phải là đang yêu đấy chứ?"

Đào Dã nghĩ thầm: Chứ còn gì nữa, cậu nói trúng phóc rồi đấy, thiếu mỗi nước công khai thôi, chỉ là không biết đối tượng yêu đương kia rốt cuộc thế nào.

Anh đứng bên cạnh không nhịn được thở dài một hơi. Đợi người ta đi rồi, Dụ Từ lườm anh một cái khó hiểu: "Hôm nay anh bị làm sao đấy?"

"..."

Mẹ kiếp, tôi đang lo cho cậu chứ ai! Nhưng lời này tạm thời chưa nói ra được, Đào Dã nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Thở dài chơi thôi."

Dụ Từ lười để ý đến anh, ngửa cổ uống cạn ly rượu.

Khoảnh khắc cậu ngửa cổ lên, vô tình để lộ những vết đỏ mờ ám chưa được che kỹ trên cổ. Ánh mắt Đào Dã lướt qua, sững người, suýt thì câm nín, mãi mới thốt ra được một câu chửi thề "đù", kéo Dụ Từ lại hạ giọng hỏi: "Hai người ngủ với nhau rồi à?"

Dụ Từ tặc lưỡi, vẻ mặt phơi phới xuân phong.

"..." Đào Dã nghẹn lời nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Chẳng phải bảo học trưởng Phó vẫn đang theo đuổi cậu sao? Tiến độ của hai người có phải nhanh quá rồi không?"

Dụ Từ: "?"

Dụ Từ nhìn anh hỏi lại: "Anh đang nói tôi đấy à?"

Đào Dã vốn nổi tiếng trăng hoa, bạn giường nhiều vô kể, chuyện gặp người hợp mắt trong quán bar rồi kéo nhau đi khách sạn ngay trong đêm là chuyện cơm bữa. Một kẻ lên giường như ăn cơm bình dân không kén cá chọn canh như anh ta mà lại thấy cậu và Phó Trình An tiến triển quá nhanh, đúng là nực cười.

Nhưng chuyện đã đến nước này, Dụ Từ cũng chẳng định giấu giếm. Uống một ngụm rượu, cậu gật đầu thừa nhận: "Ngủ rồi, nhưng anh ấy vẫn đang theo đuổi tôi."

"..." Đào Dã không nhịn được hỏi: "Ngủ rồi mà vẫn chưa yêu nhau, xin hỏi hai người đang chơi trò tình thú gì thế?"

Dụ Từ cười khẩy: "Bớt quản chuyện người khác đi."

"Ờ thì... cậu cũng đừng trách tôi nhiều chuyện nhé, tôi chỉ hỏi một câu thôi."

Đào Dã nhẫn nhịn mãi, cuối cùng vẫn hạ giọng hỏi: "Hai người ai nằm trên?"

Thực ra hỏi xong Đào Dã thấy hơi hối hận, thừa thãi quá. Quả nhiên, Dụ Từ nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng: "Anh nghĩ sao?"

Đào Dã lại muốn chửi thề. Đương nhiên anh biết nhìn cái tướng tá của Phó Trình An thì chắc chắn không phải là người nằm dưới rồi, nhưng việc Dụ Từ với tính cách như thế lại chịu nằm dưới trong hoàn cảnh này cũng đủ khiến tâm trạng Đào Dã phức tạp.

"Thích đến thế cơ à?"

Anh cân nhắc xem nên dùng giọng điệu nào để nhắc nhở Dụ Từ: "Có vài lời tôi không biết có nên nói hay không, nhưng cậu còn trẻ, trước đây chưa từng thích ai, đột nhiên gặp được người hợp ý như thế thì tôi hoàn toàn hiểu được. Nhưng vẫn câu nói cũ, đừng lún sâu quá, kẻo thiệt thân."

"Logic kiểu gì đấy." Dụ Từ nhìn Đào Dã khó hiểu: "Tại sao tôi nằm dưới lại là thiệt thòi?"

Đào Dã đương nhiên không có ý đó. Đều là đàn ông con trai, củi khô lửa bốc thì cũng chỉ là chuyện đó thôi, ai trên ai dưới, ai trái ai phải, miễn sướиɠ là được, Đào Dã hiểu đạo lý này hơn ai hết.

"Haizz... Thôi bỏ đi, coi như tôi chưa nói gì." Đào Dã thở dài, làm động tác kéo khóa miệng, quyết định trước khi thám tử tư điều tra rõ ràng mọi chuyện thì sẽ không bàn đến chủ đề này nữa, nói dai nói dài chính anh cũng thấy phiền.

Kéo Dụ Từ đi vào trong, đến khu vực pha chế ở trung tâm tầng một, anh huých vai Dụ Từ: "Nhìn xem, mắt nhìn người của tôi thế nào?"

Dụ Từ ngước mắt nhìn lên.

Quầy bar hình tròn bao quanh cột trụ chạm khắc rồng phượng khổng lồ, bên trong có mấy bartender mặc đồng phục đen thêu họa tiết chìm kiểu Trung Hoa, quả thực là nam thanh nữ tú. Trong đó người nổi bật nhất có lẽ là người mà Đào Dã bảo cậu nhìn.

Người nọ có xương lông mày nhô cao, sống mũi thẳng tắp, dưới ánh đèn chớp tắt trông cực kỳ anh tuấn, ngay cả với con mắt khắt khe của Dụ Từ cũng phải khen một câu được đấy.

"Thấy chưa, đẹp trai phết nhỉ." Đào Dã ngồi thẳng lên quầy bar, đối diện với người pha chế đó, vẫy tay bảo cậu ta rót hai ly Macallan, đẩy một ly đến trước mặt Dụ Từ: "Hơn nữa nhìn kỹ thì ngũ quan cũng có nét giống học trưởng Phó đấy."

Dụ Từ nhận ly rượu, tùy ý đánh giá ngũ quan người này. Thoạt nhìn thì có chút giống, nhưng khí chất thì khác một trời một vực.

Hơn nữa, trên đời này chỉ có một Phó Trình An thôi.

Bartender rõ ràng nghe thấy lời Đào Dã, hơn nữa dù không biết thân phận của Dụ Từ, cũng có thể nhận ra cậu diện cả cây hàng hiệu từ đầu đến chân, cử chỉ toát lên vẻ quý phái bẩm sinh, rõ ràng là nhân vật cần phải lấy lòng. Cậu ta không kìm được giới thiệu với Dụ Từ: "Chai Macallan 30 này hương vị khá phong phú, đặc biệt là hậu vị, pha trộn giữa gừng, quế và cam bưởi, dư vị kéo dài, anh nếm thử xem có thích không ạ."

Dụ Từ không tiếp lời cậu ta, cũng không uống ly rượu đó. Cậu liếc nhìn tủ rượu sau lưng bartender: "Rót cho tôi hai ly Yamazaki 25."