Thế giới 1 - Chương 43: Vườn trường - Chẳng lẽ sính lễ cũng bắt vợ bỏ ra à (2)

Phó Trình An cười: "Thế nếu anh không quen em thì sao?"

Hắn nhéo dái tai Dụ Từ: "Nếu anh không quen em, chúng ta không có mối quan hệ này, thì những việc hiện tại đều là việc anh phải làm. Uống rượu cũng được, tiếp khách cũng được, hay vất vả hơn nữa, thậm chí gặp trắc trở, thất bại, đều là những điều tất yếu phải trải qua trong quá trình khởi nghiệp, bình thường vô cùng."

"Hơn nữa trước đây anh đã nói rồi, khoảng cách giữa chúng ta rất lớn, dù em có cố tình lờ đi thì nó vẫn tồn tại khách quan."

Giọng Phó Trình An nhạt đi: "Vốn dĩ anh đã không xứng với em, nếu lại còn dựa dẫm vào sự giúp đỡ của em, nhận tiền của em, thì anh thành loại người gì?"

Phó Trình An cười, nhìn vào mắt Dụ Từ hỏi: "Em định bao nuôi anh đấy à?"

Dụ Từ nhíu mày: "Anh thừa biết tôi không có ý đó mà."

Phó Trình An vuốt nhẹ eo cậu, cảm nhận cơ bắp Dụ Từ căng cứng lại, hắn cố ý trêu chọc: "Tất nhiên cũng không phải là không được, anh rẻ lắm, nếu thiếu gia Dụ muốn thì có thể ký hợp đồng bao nuôi với anh, em bảo anh làm gì anh làm nấy, gọi là có mặt 24/24, thế nào?"

Biết thừa Phó Trình An đang đùa, nhưng Dụ Từ thuận theo lời hắn tưởng tượng một chút, vẫn không nhịn được mà thấy hơi động lòng. Sắc mặt dịu đi đôi chút, cậu bĩu môi: "Đợi anh theo đuổi thất bại đi rồi tôi suy nghĩ."

"Dụ Từ." Phó Trình An khẽ gọi, ánh mắt nhìn cậu ẩn chứa cảm xúc sâu sắc, nhưng lại rất bình yên, dịu dàng.

Hắn mân mê chiếc vòng tay trên cổ tay Dụ Từ.

"Câu này không phải lần đầu tiên anh nói, anh biết em không quan tâm anh có tiền hay không, cũng không quan tâm anh có sự nghiệp riêng hay không. Cứ coi như lòng tự trọng của anh cao đi, nhưng anh không thích cảm giác bất lực ấy. Anh hy vọng em muốn gì anh cũng có thể mua cho em, hy vọng nhìn thấy bất cứ thứ gì tốt đẹp đều có thể lập tức mang đến trước mặt tặng cho em."

Môi Dụ Từ mấp máy.

Phó Trình An nói: "Hơn nữa cưới vợ còn phải đưa sính lễ mà."

Hắn cọ nhẹ vào cổ Dụ Từ: "Chẳng lẽ sính lễ cũng bắt vợ bỏ ra à?"

Chữ "vợ" này thật sự hơi quá sức chịu đựng. Dụ Từ ho sặc sụa. Cậu không thích cách xưng hô đầy ám chỉ này, nhưng thốt ra từ miệng Phó Trình An lại khiến cậu cảm thấy có chút ngọt ngào đầy xấu hổ.

Thế là cậu cố tỏ ra bình tĩnh nhắc nhở Phó Trình An: "Anh mới được có 10 điểm thôi đấy."

Phó Trình An bật cười, ngả người ra sau: "Ừ, anh sẽ tiếp tục cố gắng."

"..."

Dụ Từ hiểu ý Phó Trình An, cũng hiểu sự kiên trì của hắn, nên không đôi co nữa. Không cần cậu giúp cũng được, nhưng cậu yêu cầu Phó Trình An sau này gặp rắc rối gì bắt buộc phải trao đổi với cậu, ít nhất cậu cũng có thể giúp giải quyết cùng.

Phó Trình An đồng ý.

Thế là hai người trao nhau một nụ hôn thật dài trong xe.

Dụ Từ vòng tay qua cổ Phó Trình An, ngồi trên đùi hắn. Phó Trình An ôm eo cậu mà hôn, không kịch liệt, nhưng rất triền miên.

Đến khi nụ hôn kết thúc, Phó Trình An dùng ngón cái lau vệt nước bên môi cậu: "Lần sau có muốn thử trong xe không?"

Môi Dụ Từ bị hôn đỏ bừng, nói đầy ẩn ý: "Con xe Volkswagen secondhand của anh chật quá."

"Biết rồi." Phó Trình An bật cười, nhìn Dụ Từ trèo qua bảng điều khiển về lại ghế phụ thắt dây an toàn. Hắn nổ máy, đạp ga, một tay cầm vô lăng nói: "Anh sẽ cố gắng đổi một chiếc rộng rãi hơn trước khi đạt 100 điểm."

Dụ Từ nghe vậy, một tay đặt lên cửa xe cười khẽ.

Lúc này điện thoại của Đào Dã gọi đến, Dụ Từ bắt máy. Đào Dã chắc đã ở quán bar rồi, đầu dây bên kia tiếng nhạc lẫn tiếng người hơi ồn ào: "Cổ đông lớn định bao giờ đến đây, tôi còn mấy chi tiết muốn xác nhận với cậu này."

Dụ Từ lười quan tâm mấy chuyện vặt vãnh này, đưa tay bật nhạc trong xe lên: "Chẳng phải đã nói trước rồi sao, tôi đầu tư, cậu chia lợi nhuận, tôi chỉ nghiệm thu kết quả chứ không tham gia quản lý thực tế."

"Được được được." Đào Dã cười trong điện thoại, rồi lại thở dài. Đương nhiên anh biết tính Dụ Từ, gọi cuộc này cốt để kiếm chuyện nói thôi. Chỉ là chuyện tận mắt thấy Phó Trình An gặp La Hạo cứ đè nặng trong lòng, khó tránh khỏi suy đoán lung tung, mà người anh phái đi điều tra Phó Trình An mãi chưa có kết quả, làm anh cứ thấp thỏm không yên.

Nhưng không có bằng chứng xác thực, nhỡ đâu chỉ là hiểu lầm... Đào Dã cảm thấy mình đúng là nhọc lòng vì bạn bè: "Tôi muốn chia thêm 5% lợi nhuận."

Dụ Từ thấy hơi khó hiểu, chẳng biết Đào Dã gọi cuộc điện thoại này rốt cuộc là có ý gì, não bị úng nước à? Nhưng cậu chẳng để tâm đến chút lợi nhuận cỏn con đó, hạ cửa kính xe xuống hóng gió, thuận miệng đồng ý luôn.

Quán bar của Đào Dã nằm bên bờ sông, quy mô không nhỏ, chiếm trọn cả một tòa nhà. Trang trí theo phong cách Tân Trung Hoa (New Chinese Style), tông màu tối, cột trụ chạm khắc rồng phượng khổng lồ vươn lên từ giếng trời tầng một cực kỳ ấn tượng và bắt mắt. Ngoài ra còn có tủ rượu khổng lồ thông tầng ba lầu, đủ loại rượu ngoại kết hợp với ánh sáng tạo hiệu ứng thị giác choáng ngợp. Tổng thể nhìn vừa sang trọng, bí ẩn lại vừa hoành tráng, nhìn là biết đầu tư không ít tiền của.

Khách đến chơi có thể chọn ngồi ở quầy bar hoặc bàn lẻ uống rượu, cũng có các khu ghế sofa riêng biệt, và cả phòng bao VIP dành cho khách hàng cao cấp nhất với đủ loại dịch vụ, vừa đảm bảo riêng tư vừa giúp khách chơi hết mình.

Hơn nữa để tạo tiếng vang ngay từ đầu, Đào Dã tổ chức tiệc rượu khai trương rất hoành tráng. Khách mời đều là những thiếu gia tiểu thư thuộc tầng lớp thượng lưu ở Hoài Giang mà anh tốn bao công sức mới mời được, còn có không ít ngôi sao quen mặt. Vốn dĩ với mặt mũi của Đào Dã thì không mời nổi nhiều người thế này, nhưng quán bar này có cổ phần của Dụ Từ, nên chuyện có không ít người nể mặt nhà họ Dụ mà đến làm quen với Dụ Từ cũng là điều dễ hiểu.

Dụ Từ và Phó Trình An ăn chút gì đó trên đường, đến nơi thì trời đã tối. Hầm để xe và trước cửa đều chật kín xe, Dụ Từ gọi điện cho Đào Dã không được, đoán là anh đang bận.

Định lái thẳng xe đến cửa giao cho nhân viên đi đỗ, nhưng Phó Trình An ngăn lại: "Để anh đi tìm chỗ đỗ, em vào trước đi."

Dụ Từ thấy không cần thiết phải phiền phức thế, nhưng do dự một chút rồi cũng không cố chấp.

Dụ Từ xuống xe rồi Đào Dã mới nhìn thấy cuộc gọi nhỡ, lúc này đã đứng đợi sẵn ở cửa lớn. Thấy Dụ Từ bước vào, anh lấy ly rượu tây từ tay nhân viên phục vụ đưa cho cậu, tán gẫu vài câu rồi chú ý đến trang phục của cậu, thắc mắc: "Cởϊ áσ khoác ra đi, không nóng à?"

Trong nhà bật sưởi rất ấm.

Dụ Từ nhấp một ngụm rượu, liếc nhìn anh đầy ẩn ý: "Kệ tôi."

Vì định đợi Phó Trình An vào nên cậu chưa đi sâu vào trong ngay, cầm ly rượu nhìn quanh một lượt, buông một câu: "Đông vui phết nhỉ."

"Đa số là đến vì cậu đấy." Đào Dã giơ ngón tay cái: "Có mặt mũi thật."

"À, lát nữa cho cậu xem dàn bartender chỗ tôi, toàn là hàng tuyển tôi bỏ đống tiền mời về đấy." Đào Dã nói: "Trong đó có một cậu đẹp trai cực, mặt mũi, dáng dấp tôi thấy chẳng thua gì học trưởng Phó của cậu đâu."

Dụ Từ cười khẩy.

Đào Dã thừa nhận mình cố ý. Tuy chưa tra được bằng chứng xác thực, nhưng với tư cách là bạn bè, anh lo lắng Phó Trình An có động cơ không trong sáng, sợ Dụ Từ lún quá sâu sẽ bị tổn thương nên muốn phân tán sự chú ý của cậu.

Nghĩ vậy, anh khoác vai Dụ Từ nói: "Đi xem thử đi, có mất gì đâu. Với lại cậu và học trưởng Phó đã yêu nhau đâu nào?"

Dụ Từ liếc Đào Dã một cái, nuốt lời định nói Phó Trình An cũng đến rồi vào trong.

Được thôi, cứ xõa đi, lát nữa bạn trai tương lai của bố vào xem anh định dọn dẹp tàn cuộc thế nào.

Cậu chẳng có hứng thú gì với mấy tay bartender kia cả. Dụ Từ nghĩ thầm trong bụng, nhưng vẫn cùng Đào Dã đi vào trong, ánh mắt liếc về phía cửa ra vào.

Dụ Từ tặc lưỡi. Có chút ý nghĩ xấu xa: Cậu chưa thấy Phó Trình An ghen bao giờ.