Từ homestay về thành phố phải đi đường cao tốc, mất hai tiếng rưỡi đồng hồ.
Ngồi ghế phụ, ban đầu Dụ Từ chưa thấy gì, nhưng khổ nỗi hôm nay lại đi chiếc xe địa hình cứng cáp, ngồi lâu trên cao tốc khiến cảm giác khó chịu ở chỗ nào đó trên cơ thể càng lúc càng rõ rệt. Vì sĩ diện, cậu giả vờ như không có chuyện gì, chỉnh lại lưng ghế, đổi vài tư thế, rồi mở chai nước trên bảng điều khiển tu mấy ngụm.
Ai mà ngờ được Phó Trình An lại "trâu bò" thế chứ. Ai mà ngờ được hắn lại dày vò người ta đến mức này.
Mất mặt quá đi mất.
Mà mới đi được có 40 phút thôi.
Thế là Dụ Từ sa sầm mặt mày, trong lòng thầm mắng Đào Dã mở quán bar mà không biết xem ngày, chọn ngày nào không chọn lại chọn đúng hôm nay.
Đang suy nghĩ linh tinh thì Phó Trình An bỗng đánh lái, rẽ phải vào trạm nghỉ, đỗ xe vào bãi.
"Anh đi vệ sinh chút." Phó Trình An nói: "Em có muốn xuống xe đi lại cho thư giãn không?"
"..."
Muốn! Cậu muốn quá đi chứ!
Phó Trình An vừa đi khỏi, Dụ Từ lập tức mở cửa nhảy xuống xe, đứng bên ngoài vận động một lúc mới thấy đỡ hơn chút. Nhìn đồng hồ, cậu do dự có nên đi tìm Phó Trình An không, nhưng ý nghĩ này vừa nhen nhóm đã bị dập tắt ngay.
Có phải trẻ con đâu mà đi vệ sinh cũng phải nắm tay nhau. Cậu làm gì có chuyện bám người như thế.
Vừa lấy hai chai nước từ cốp sau đặt lên trước thì Phó Trình An đã quay lại, tay xách một cái túi, tay kia đặt lên eo cậu.
Bị chạm vào người, Dụ Từ cảm thấy toàn thân căng cứng, những cảm giác cơ thể bị cố tình lờ đi lại được đánh thức, cậu vội vàng xoay người, nắm lấy tay Phó Trình An: "Anh mua cái gì thế?"
"Đệm lót." Phó Trình An mở cửa ghế phụ, lấy đồ trong túi ra đặt lên ghế: "Cửa hàng ở trạm nghỉ không có loại nào thật sự phù hợp, cái này là cái mềm nhất rồi. Nếu vẫn thấy khó chịu thì ngả ghế ra nằm nhé."
"..."
Mặt Dụ Từ đỏ bừng, cậu hạ giọng bực bội: "Anh nhận ra từ sớm rồi hả?"
Phó Trình An không nhịn được cười. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào tai Dụ Từ, ánh mắt liếc xuống dưới một cái: "Lúc 5 giờ sáng anh có kiểm tra giúp em rồi."
Hơi sưng đỏ, may mà không bị trầy xước chảy máu. Nhưng dù đã bôi thuốc, hắn cũng đoán được ngồi xe lâu thế này sẽ không dễ chịu gì.
"..." Dụ Từ trèo tót lên xe, đóng sầm cửa lại.
Nhưng phải công nhận. Có thêm cái đệm mềm đúng là đỡ hơn hẳn.
Ít nhất bây giờ Dụ Từ cũng có tâm trạng quan sát Phó Trình An lái xe. Nhìn góc nghiêng khuôn mặt và cánh tay nổi rõ cơ bắp khi lái xe của hắn, cậu bất giác nhớ lại những giọt mồ hôi lăn trên những thớ cơ và gân xanh nổi lên trên trán người này trong một khoảnh khắc nào đó đêm qua.
Dụ Từ vô thức đưa tay chọc chọc vào bắp tay Phó Trình An: "Tôi cũng hay đi tập gym, rốt cuộc anh tập kiểu gì mà được thế này?"
Giọng điệu này nghe quen thật. Kiếp trước Phó Trình An cũng từng nghe Dụ Từ nói những câu tương tự rất nhiều lần.
Hắn cười, đang định trả lời thì điện thoại reo. Liếc nhìn màn hình, hắn bấm nút nghe.
Là điện thoại của Hà Thế Nghị. Phó Trình An không có ý định giấu giếm Dụ Từ, bật loa ngoài trên xe, hàn huyên với ông cụ vài câu rồi bàn chuyện chính sự, đối đáp trôi chảy, ứng xử khéo léo, còn hẹn lịch cho một buổi tiệc rượu vào tuần sau.
Dù vẫn còn bất mãn với buổi tiếp khách lần trước, nhưng nghe Hà Thế Nghị nhắc đến danh sách khách mời trong điện thoại, Dụ Từ cũng phải thừa nhận ông ta thực sự đánh giá cao và muốn nâng đỡ Phó Trình An.
Cúp máy, cậu nhìn Phó Trình An hỏi: "Vậy là dự án anh đang làm gần đây do ông cụ Hà móc nối giúp à?"
Phó Trình An "ừ" một tiếng: "Ông Hà quen biết rộng, tính tình lại hào sảng, thời gian qua đã giới thiệu giúp anh không ít nguồn lực hữu ích."
Nhớ lại cảnh tượng Phó Trình An mặt không đổi sắc uống cạn từng bình rượu trắng, Dụ Từ vẫn thấy khó chịu trong lòng. Cậu ngồi thẳng dậy nhìn Phó Trình An: "Ông Hà quan hệ rộng thật, nhưng các bước tiếp theo anh vẫn phải tự mình chạy vạy, chuyện trong đó không đơn giản đâu. Nếu anh cần, tôi..."
Chưa nói hết câu đã bị Phó Trình An ngắt lời: "Dụ Từ."
Phó Trình An bật xi nhan rẽ vào lối ra theo chỉ dẫn của bản đồ, không trực tiếp từ chối sự giúp đỡ của Dụ Từ, chỉ nhìn cậu rồi cười bất lực: "Em giữ cho anh chút thể diện đi."
Trước đây thì không nói làm gì, nhưng giờ quan hệ hai người đã tiến triển đến bước này rồi, Dụ Từ hơi khó hiểu: "Nhưng tôi đang ngồi ngay trước mặt anh đây, anh việc gì phải bỏ gần cầu xa đi tìm Hà Thế Nghị chứ."
Luận về tài lực hay quan hệ, cả cái đất Hoài Giang này chẳng ai dám vỗ ngực xưng tên qua mặt được nhà họ Dụ.
"Nếu anh ngại mấy chuyện đó, chúng ta có thể làm theo quy trình hợp tác." Dụ Từ nói: "Anh đưa bản kế hoạch dự án, tôi cho bộ phận kiểm soát rủi ro đầu tư đánh giá, xác nhận không có vấn đề gì thì soạn thảo hợp đồng hợp tác, thỏa thuận chia lợi nhuận."
Phó Trình An bất lực. Qua khỏi trạm thu phí, hắn tấp xe vào lề đường, ngả ghế ra sau rồi tắt máy.
Hắn khẽ thở dài, nhìn Dụ Từ: "Lại đây."
Dụ Từ nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, cuối cùng cau mày trèo qua bảng điều khiển trung tâm, ngồi lên đùi Phó Trình An, nhìn xuống hắn từ trên cao. Bàn tay to lớn của Phó Trình An ôm lấy eo Dụ Từ, khẽ vuốt ve. Đôi mắt hắn đen thẫm, dường như đang suy nghĩ xem nên diễn đạt thế nào cho phù hợp, cuối cùng hắn nhìn Dụ Từ và nói: "Chuyện này khác nhau."
"Khác chỗ nào?" Dụ Từ vẫn không hài lòng: "Những người Hà Thế Nghị quen tôi đều quen cả, hơn nữa tôi còn giàu hơn ông ta."
Chưa nói đến chuyện khác, dù Dụ Thịnh chưa trao quyền cho Dụ Từ, nhưng người trong cùng một vòng tròn đều biết rõ chuyện Dụ Từ tiếp quản gia nghiệp trong tương lai là điều chắc chắn, chẳng ai dại gì mà không nể mặt cậu.
Phó Trình An đương nhiên hiểu đạo lý này, chỉ là suy nghĩ của hắn khác Dụ Từ.
Hắn đưa tay chạm vào môi Dụ Từ, hơi muốn giống như đêm qua, đưa tay vào trêu đùa môi lưỡi cậu, để cậu lộ ra vẻ mặt không quen và khó chịu đựng ấy.
Nhưng hắn kìm lại được.