Thế giới 1 - Chương 41: Vườn trường - Biểu hiện rất tốt, cộng mười điểm (2)

Phó Trình An thấy cũng được, nhưng không cần thiết lắm. Hắn cúi đầu hôn lên môi Dụ Từ, rồi giúp cậu kéo khóa áo lên tận cùng, che đi những dấu vết mờ ám do đêm qua không kìm chế được để lại: "Hoặc chúng ta có thể để lại nhiều tiền boa hơn một chút cho lễ tân và quản gia."

Hiểu ý hắn, Dụ Từ cũng không cố chấp nữa, nhếch môi gật đầu: "Được thôi, thế anh nhớ đưa đấy nhé."

Cửa thang máy mở ra, bên trong đã có một cặp mẹ con đứng sẵn. Cậu bé cầm món đồ chơi Ultraman trên tay, ngước lên "mách" mẹ: "Con đâu có cố ý ngủ nướng đâu, con đã hứa với Đào Đào là hôm nay sẽ cùng bạn ấy ngắm bình minh mà. Nhưng con buồn ngủ quá, phòng ở đây cách âm chán lắm, chú dì phòng bên cạnh ồn ào quá làm tối qua con không ngủ được gì cả."

Dụ Từ nhận ra điều gì đó, theo bản năng hắng giọng.

Cậu bé ngây thơ hỏi: "Họ đánh nhau hả mẹ? Nhưng cô giáo bảo đánh nhau là không tốt."

Người mẹ đã hơi ngại ngùng, lại không biết giải thích thế nào với con trai, bèn hạ giọng nói: "Chú dì không có đánh nhau."

"Nhưng hôm qua rõ ràng con nghe thấy tiếng cô ấy khóc mà!"

Cậu bé nói: "Cô ấy còn kêu suốt, nghe như tiếng mèo kêu ấy."

Cả người Dụ Từ cứng đờ.

"..."

Cửa thang máy mở ra, người mẹ không chịu nổi nữa bèn xách con trai đi thẳng, trước khi đi còn quay lại cười ngượng nghịu với hai người.

Phó Trình An nhận thấy vành tai Dụ Từ đỏ lên từ lúc nào, nghiêng đầu thì thầm vào tai cậu: "Không sao đâu, nó không phải đang nói em đâu."

"..."

Dụ Từ nghiến răng, định mắng hắn nhưng lại thấy có khách khác xung quanh. Là tên khốn nào tối qua không cho cậu cắn môi, cứ treo lơ lửng bắt cậu phải kêu ra tiếng hả!

Khổ nỗi lúc đang cao trào thì chìm đắm trong kɧoáı ©ảʍ, chẳng màng gì nữa. Đến giờ bị thằng nhóc kia nói toạc ra, sự xấu hổ bị ném ra sau đầu mới muộn màng ập đến, Dụ Từ cảm thấy nóng ran cả gáy.

Lúc trả thẻ phòng cho lễ tân, quả nhiên Phó Trình An đã đưa thêm một khoản tiền boa kha khá. Chỉ không ngờ là khi họ vừa ngồi vào xe chuẩn bị rời đi, cô bé lễ tân lại ngượng ngùng chạy tới, gõ nhẹ vào cửa kính xe.

Cô bé đưa qua một tấm ảnh: "Dạ... thật ngại quá, hôm qua lúc lửa trại chúng em có mời thợ ảnh chụp cho khách. Đây là ảnh chụp chung của hai anh, tuy không chụp được chính diện nhưng bọn em thấy đẹp quá nên in ra tặng hai anh ạ."

Dụ Từ ngẩn người, nhận lấy tấm ảnh.

Chưa kịp xem thì cô bé lễ tân đã cười khúc khích, lùi lại một bước vẫy tay với họ rồi chạy biến: "Không khí lúc hai anh nhìn nhau ngọt ngào lắm luôn ấy, chúc hai anh hạnh phúc nhé, hai anh đẹp trai!"

Dụ Từ cầm tấm ảnh đặt ở giữa để cùng xem với Phó Trình An.

Tối qua ở khu cắm trại xe RV cậu hoàn toàn không để ý đến ống kính máy ảnh, nhưng có thể nhận ra tấm ảnh này được chụp trước các sạp hàng ở chợ phiên. Lúc đó pháo hoa vừa vặn bung nở trên bầu trời, phía xa là những sắc màu rực rỡ mờ ảo, còn cậu và Phó Trình An đang nhìn nhau giữa muôn vàn ánh lửa.

Dụ Từ chưa bao giờ biết ánh mắt mình nhìn Phó Trình An lại trông như thế này.

Khóe miệng không tự chủ được mà cong lên, ngắm nghía hồi lâu, cậu quyết định mang tấm ảnh này về nhà l*иg khung treo lên. Nghĩ đến đây, cậu chợt nhớ ra một chuyện, quay sang nhìn Phó Trình An: "Tôi phát hiện ra chúng ta lái xe xa thế này, ở lại một đêm, còn tham gia lửa trại, kết quả cuối cùng lại chẳng xem được sao băng."

Nhưng cũng không tính là lỗ vốn. Dụ Từ thầm bổ sung trong lòng.

Phó Trình An nói: "Anh thấy mà."

"Sao có thể, chúng ta..." Dụ Từ nói được một nửa thì sực nhớ ra tối qua cậu mệt quá nên ngủ trước.

Đêm qua sau khi Dụ Từ ngủ say, Phó Trình An đã ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của cậu rất lâu. Một người ban ngày ngang tàng, phóng khoáng là thế, lúc ngủ lại trông ngoan ngoãn và hiền lành đến lạ.

Dù đã làm chuyện thân mật nhất trên đời, hắn vẫn không dám tin tất cả những điều này là sự thật.

Hắn thậm chí còn nghi ngờ tính chân thực của mọi thứ trước mắt.

Hắn thực sự đã trọng sinh sao? Hắn thực sự đã quay về quá khứ, một lần nữa có được Dụ Từ? Phó Trình An hoang mang sợ rằng tất cả chỉ là ảo giác, sợ nhắm mắt lại sẽ quay về phòng bệnh lạnh lẽo, lại nhận được cuộc điện thoại của cảnh sát báo tin Dụ Từ tai nạn qua đời.

Mãi đến khi Dụ Từ vô thức cựa mình, tìm một tư thế thoải mái hơn trong lòng hắn để ngủ tiếp, cảm nhận được hơi ấm và nhịp đập thực sự của cậu, trái tim hoang mang của hắn mới dần bình ổn trở lại.

Lúc đó đã gần ba giờ sáng.

Phó Trình An đưa tay kéo chăn đắp lại cho Dụ Từ, ngẩng đầu lên thì thấy một ngôi sao băng vυ"t qua bầu trời ngoài cửa sổ.

"Thế anh ước gì?" Dụ Từ hỏi. Nghĩ một lúc cậu lại lắc đầu: "Thôi thôi, đừng nói."

Dụ Từ tặc lưỡi: "Nói ra mất linh."

Phó Trình An không nói gì. Nếu ước với sao băng mà linh nghiệm thật, thì hắn chỉ mong Dụ Từ được bình an, từ nay về sau chỉ rơi nước mắt vì chuyện vui.

Dụ Từ đặt tấm ảnh lên bảng điều khiển trung tâm, cài đặt định vị đến quán bar mới của Đào Dã, rồi lại nhớ ra chuyện gì đó, quay sang nhìn Phó Trình An: "Nghe thấy chưa, ban nãy người ta chúc chúng ta hạnh phúc đấy."

"Lên giường cũng lên rồi."

Dụ Từ nhướng mày: "Anh còn định tiếp tục theo đuổi tôi nữa à?"

"Cái đó khác nhau." Phó Trình An lắc đầu: "Theo đuổi thì vẫn phải theo đuổi chứ."

Dụ Từ nghẹn lời, cậu chẳng hiểu sao Phó Trình An lại cố chấp một cách kỳ quặc như vậy. Nhưng lời phản bác đến miệng lại bị nuốt xuống, cậu dựa lưng vào ghế phụ: "Thôi được rồi."

Nhìn phong cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ, cậu nghiêng đầu, đột nhiên nảy ra một ý tưởng: "Một trăm điểm."

"Gì cơ?"

Dụ Từ ngồi thẳng dậy, nhìn vào mắt Phó Trình An: "Đã anh kiên trì như thế, thì tôi sẽ chấm điểm cho anh. Biểu hiện tốt thì cộng điểm, biểu hiện không tốt thì trừ điểm, ngày nào đủ một trăm điểm thì anh được chuyển chính thức, chúng ta chính thức yêu nhau, thế nào?"

Phó Trình An cảm thấy tim mình như bị một chiếc lông vũ quét nhẹ qua, ngứa ngáy.

Hắn nói "Được", nhìn Dụ Từ một lúc lâu rồi mới cười nói: "Cảm ơn thầy Dụ."

"..."

Khóe miệng "thầy Dụ" cong lên, cầm chai nước khoáng trên bảng điều khiển uống một ngụm.

Đúng lúc này Phó Trình An lấy từ trong túi ra một chiếc hộp đưa đến trước mặt Dụ Từ.

Dụ Từ đặt chai nước xuống, nhận lấy mở ra thì ngẩn người, nghe Phó Trình An nói: "Tôi dùng số tiền kiếm được dạo này mua cho em một món quà."

"Cũng không đắt lắm đâu." Phó Trình An dùng ngón tay chạm vào cổ tay Dụ Từ như đang đo kích thước, rũ mắt nói khẽ: "Tôi thấy trước đây em đeo mẫu màu bạc, nên tôi chọn cho em màu đen, nhưng vì tạm thời chưa có nhiều tiền nên không phải loại nạm full kim cương."

Giọng điệu Phó Trình An mang theo sự áy náy không rõ ràng.

Nhưng Dụ Từ thường xuyên ra vào các cửa hàng xa xỉ, chỉ cần liếc mắt là biết giá trị của chiếc vòng tay này.

Năm vạn tệ đối với cậu chỉ là tiền lẻ. Nhưng cậu đã tận mắt chứng kiến Phó Trình An kiếm tiền vất vả thế nào từ hai bàn tay trắng, nên tâm trạng nhất thời có chút phức tạp.

Dụ Từ tự đeo vòng tay vào, chỉnh lại vị trí của mặt titan đen: "Thế thì thời gian qua anh làm công cốc rồi còn gì."

Phó Trình An cười khẽ.

"Sau này tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền."

Hắn bóp nhẹ sau gáy Dụ Từ: "Sẽ mua cho em những thứ tốt hơn."

Dụ Từ nheo mắt, định nói mình chẳng cần mấy thứ này, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.

Khuôn mặt rạng rỡ nụ cười, cậu dựa vào ghế hạ cửa kính xe xuống, cảm nhận gió lạnh tạt vào mặt, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường.

Lấy điện thoại ra chụp một tấm hình chiếc vòng tay đen trên cổ tay, đăng một bài lên vòng bạn bè, chuyện hiếm có khó tìm ngàn năm một thuở.

Kèm dòng trạng thái: [Biểu hiện rất tốt, cộng mười điểm.]