Mãi đến khi bị Phó Trình An kéo về homestay, đẩy vào phòng và ấn xuống giường, Dụ Từ mới muộn màng nhận ra hắn định làm thật.
Nhìn thấy sự căng thẳng của cậu, Phó Trình An dùng đầu gối dứt khoát tách hai chân Dụ Từ ra, chóp mũi chạm chóp mũi cậu: "Sợ à?"
Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức khi Dụ Từ nhìn vào mắt Phó Trình An còn hơi bị lóa. Nhưng cậu chưa kịp suy nghĩ gì thì đã bị sự xâm lược mạnh mẽ và mùi hương hormone nam tính phả vào mặt làm cho choáng váng.
Tim Dụ Từ đập thình thịch. Nhưng không hề có ý định lùi bước. Cậu nuốt nước bọt, vươn tay túm lấy cổ áo Phó Trình An: "Đều là đàn ông con trai, có gì mà phải sợ?"
Phó Trình An nhìn Dụ Từ từ trên cao, trong đôi mắt đen thẫm cuộn trào những cảm xúc tăm tối và mãnh liệt. Khoảnh khắc này, hắn bỗng nảy sinh ham muốn ngược đãi cực độ, muốn bắt nạt Dụ Từ thật tàn nhẫn trên chiếc giường này, muốn làm cậu khóc, muốn cậu cầu xin, muốn cậu lộ ra biểu cảm mê loạn mà người khác vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy được.
Mọi sự kiềm chế và nguyên tắc chết tiệt đều bị ném ra sau đầu. Mọi quy tắc cũng tan biến trong giây phút này.
Cảm xúc dồn nén từ kiếp trước đến kiếp này cộng lại khiến Phó Trình An hơi mất khống chế.
"Thế thì tốt."
Hắn đưa ngón tay vào giữa hai hàm răng Dụ Từ, trêu đùa đôi môi mềm mại của cậu, giọng khàn đυ.c: "Là em nói đấy nhé, đã phóng lao thì phải theo lao."
"Em muốn đi tắm trước, hay làm luôn ở đây?"
Chưa từng bị ai đối xử như thế này bao giờ, Dụ Từ không kìm được mà quay đầu đi, nhưng lại không bảo Phó Trình An rút tay ra, hơi thở rối loạn: "Lề mề cái gì... làm luôn ở đây."
Phó Trình An gật đầu. Hắn nghiêng người lấy đồ vật trong ngăn kéo ra, nhờ công trợ lý của Dụ Từ, lễ tân mặc định họ là một cặp đôi đồng tính có lai lịch lớn cần sự trợ giúp, nên đã chu đáo chuẩn bị đầy đủ dụng cụ trong phòng.
Bóc vỏ xong xuôi ném lên giường, nhưng hắn lại không vội bắt đầu ngay. Hắn xấu xa hôn lên môi Dụ Từ thật chậm rãi, cố tình khıêυ khí©h để Dụ Từ phải quấn lấy mình. Mãi đến khi Dụ Từ quần áo xộc xệch, thở không ra hơi, mở mắt ra lại thấy Phó Trình An vẫn quần áo chỉnh tề, không chịu nổi phải khàn giọng mắng hắn.
Lúc này hắn mới rủ lòng thương không hành hạ Dụ Từ nữa, quỳ trên giường thong thả cởi từng cúc áo sơ mi. Khi cởϊ qυầи, tay chạm vào khuy và khóa kéo, hắn khựng lại một chút, ngắm nhìn khuôn mặt Dụ Từ hồi lâu, vừa cúi đầu hôn cậu vừa thì thầm dụ dỗ: "Em giúp tôi đi?"
...
Thực tế chứng minh, Phó Trình An rất giỏi chuyện này.
Dụ Từ đi từ sự khó chịu tột độ lúc ban đầu đến những cơn rùng mình như điện giật mỗi khi Phó Trình An áp sát và cọ xát, rồi đến lúc không chịu nổi bắt đầu chửi bới, mệt đến mức không nhấc nổi tay để Phó Trình An bế vào phòng tắm.
Sau đó lại bị Phó Trình An ép vào bức tường lạnh lẽo trong phòng tắm mịt mù hơi nước nóng, không chút lưu tình.
Khi mọi chuyện kết thúc, căn phòng bừa bộn như bãi chiến trường. Dụ Từ cảm thấy mình như bị vắt kiệt sức lực, mơ mơ màng màng, thậm chí không biết mình thϊếp đi lúc nào.
Vì thế cậu chẳng ngạc nhiên chút nào khi bỏ lỡ trận mưa sao băng Sư Tử được cho là lớn nhất trong vòng 50 năm qua diễn ra từ 1 giờ đến 3 giờ sáng.
Lúc tỉnh dậy đã là 10 giờ sáng hôm sau. Toàn thân đau nhức như bị xe lu cán qua, nhưng cũng rất sảng khoái, kiểu sảng khoái rã rời sau khi được giải tỏa hoàn toàn.
Cảm nhận được Phó Trình An đang ôm mình từ phía sau, Dụ Từ cứ thế nằm im trong lòng hắn, lười chẳng buồn động đậy.
Cậu để ý thấy ngay cả khi ngủ say, Phó Trình An vẫn giữ tư thế chiếm hữu cực mạnh, vòng tay siết chặt eo cậu. Nhớ lại đêm qua dường như hắn cũng thế, đôi bàn tay to lớn luôn ghì chặt lấy eo Dụ Từ, động tác mang theo chút thô bạo khiến ý thức cậu gần như tan rã.
Chậc. Không được nghĩ nữa.
Cảm giác khi cánh cửa thế giới mới mở ra đêm qua quá tuyệt vời, tuyệt vời quá mức cho phép, đến nỗi bây giờ chỉ cần nhớ lại một chút thôi cậu cũng thấy hai chân mềm nhũn, nửa người dưới tê dại từ xương sống trở xuống.
Dụ Từ vừa cựa mình, Phó Trình An cũng tỉnh giấc. Khác với Dụ Từ, đêm qua mãi đến khi trời sáng hắn mới ngủ, nên lúc này mi mắt hơi nặng trĩu.
Hắn không nói gì ngay, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da Dụ Từ. Hai người cứ ôm nhau như thế một lúc, Phó Trình An ghé sát tai Dụ Từ hỏi: "Có khó chịu không, có chỗ nào không thoải mái không?"
Khoảng cách quá gần, Dụ Từ xuýt xoa một tiếng, nói ra mới phát hiện giọng mình khản đặc.
Nhưng rõ ràng Phó Trình An đã giúp cậu dọn dẹp sạch sẽ sau đó, nên ngoài cảm giác đau nhức và hơi căng trướng ra thì mọi thứ vẫn ổn. Hơn nữa chuyện thân mật nhất cũng làm rồi, Dụ Từ cũng chẳng phải kiểu người hay làm bộ làm tịch hay xấu hổ gì, cậu liếʍ môi, xoay người lại đối diện với Phó Trình An: "Cũng tạm, không có gì không thoải mái."
Phó Trình An đưa tay sờ trán cậu, xác nhận không sốt mới gật đầu.
Rèm cửa tối qua vì vội quá chưa kịp kéo, giờ bị gió thổi bay lên, để lộ dãy núi xanh mướt bên ngoài. Hôm nay là một ngày nắng đẹp hiếm hoi, nghe rõ tiếng gió thổi, tiếng chim hót và cả những tia nắng vàng rực rỡ chiếu vào phòng.
Phó Trình An luồn tay vào trong chăn xoa bóp những chỗ cơ bắp có thể bị đau nhức của Dụ Từ, hỏi: "Muốn dậy chưa?"
Hôm nay là cuối tuần, Dụ Từ vốn định nằm ỳ trên giường thêm lúc nữa, nhưng chợt nhớ ra Đào Dã có hẹn cậu đến dự lễ khai trương quán bar mới mà anh ta góp vốn, thế là cậu ngồi dậy dựa vào đầu giường hỏi Phó Trình An: "Chiều nay anh có việc gì không?"
Phó Trình An không có kế hoạch gì khác, thế là Dụ Từ quyết định luôn thay hắn, bắt hắn đưa cậu đi và cùng tham gia tiệc rượu khai trương bên chỗ Đào Dã.
Họ gọi quản gia mang bữa sáng lên phòng.
Ăn xong, hai người thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống trả phòng. Dụ Từ đứng ở huyền quan nhận áo khoác Phó Trình An đưa, đột nhiên buông một câu: "Tôi mua đứt cái homestay này anh thấy thế nào?"
Phó Trình An: "..."