Thế giới 1 - Chương 4: Vườn tường - Là Phó Trình An mà cậu nhìn thấy ở cửa quán bar (2)

Dụ Từ như không nghe thấy lời gã nói, vẫn cúi đầu thất thần, chẳng buồn đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

Bưng ly rượu mà không ai đoái hoài, Ngụy Hồng Quang cảm thấy hơi mất mặt. Gã hắng giọng một tiếng rồi tự tìm bậc thang cho mình, lớn giọng nói: "Thiếu gia Dụ, vậy tôi xin phép cạn trước nhé!"

Lúc này, những người khác cũng nhận ra bầu không khí có chút gượng gạo nên đều đồng loạt nâng ly, hô to lời chúc mừng sinh nhật Dụ Từ để chữa cháy.

Dụ Từ lúc này mới hoàn hồn.

Cậu liếc nhìn Ngụy Hồng Quang một cái, không nói gì mà chỉ ngửa đầu uống một ngụm rượu trong ly.

Hơi nhạt nhẽo.

Những cuộc nhậu nhẹt thế này nếu Dụ Từ muốn thì ngày nào cũng có. Người đến người đi tấp nập, thực ra cậu cũng chẳng nhớ rõ ai đang ngồi cạnh mình mỗi lần tụ tập. Ai cũng gọi cậu là "thiếu gia Dụ", ai cũng cố tình lấy lòng, còn việc họ thực sự toan tính điều gì thì Dụ Từ chẳng buồn bận tâm.

Cậu chỉ là không thích ở một mình nên mới cần sự náo nhiệt rỗng tuếch này mà thôi.

Còn về việc vừa rồi cậu đang nghĩ gì... Dụ Từ lại nhấp một ngụm rượu, trong đầu không kìm được mà nhớ lại người mình vô tình liếc thấy ở cửa quán bar lúc nãy.

Hôm nay tâm trạng cậu không tốt lắm, nhất là sau cuộc điện thoại với bố Dụ. Khoảnh khắc ngồi trong xe thể thao, Dụ Từ chỉ thấy phiền chán tột độ. Thế nhưng khi cậu định hạ cửa kính xe xuống cho thoáng thì khóe mắt lại bắt gặp một bóng dáng cách đó không xa, mọi cảm xúc tiêu cực bỗng chốc tan biến.

Đó là một bóng người vô cùng thẳng tắp.

Dù người đó ăn mặc có phần kém cạnh so với Dụ Từ, nhưng ánh sáng nhập nhoạng nơi cửa quán bar hắt lên sườn mặt hắn, tạo nên sự tương phản sáng tối mạnh mẽ, khiến đường nét khuôn mặt càng thêm thâm trầm, sâu thẳm.

Khác với sự xốc nổi mà Dụ Từ vẫn thường thấy ở chốn ăn chơi, khí chất trên người đó tựa như ngọn núi xa trong tranh thủy mặc: nhìn không rõ nhưng lại khiến người ta mơ màng vô hạn, dường như có thể nhìn thấu tận đáy lòng.

Dụ Từ biết người đó.

Phó Trình An, học bá lừng danh của đại học A.

Chỉ là không biết hắn đến quán bar làm gì. Uống rượu? Tán gái?

Dụ Từ lơ đãng lắc ly rượu trong tay, thầm nghĩ: Quán bar này tiêu phí một chút là cả vạn tệ, theo cậu biết thì điều kiện gia đình Phó Trình An dường như không dư dả lắm.

Vậy hắn đến đây đón người? Hay là làm thêm?

Suy nghĩ cứ lan man không kiểm soát được. Dụ Từ vừa nghĩ ngợi vẩn vơ vừa ứng phó cho qua chuyện với những người liên tục đến mời rượu, tùy ý uống hết ly rượu ngoại này đến ly khác.

Trong nhà vệ sinh quán bar.

Ngụy Hồng Quang vừa nôn thốc nôn tháo ở bồn rửa tay, chưa kịp dọn dẹp bãi chiến trường thì đã nhận được điện thoại của bố. Không biết đầu dây bên kia nói gì mà Ngụy Hồng Quang tỏ ra khá nóng nảy: "Con không nịnh nọt nó bao giờ? Con đã cố hết sức nói tốt, còn khúm núm rót rượu cho nó nhưng Dụ Từ có thèm để ý đâu? Con biết làm thế nào được?"

Đầu dây bên kia lại thúc ép thêm gì đó, Ngụy Hồng Quang gắt gỏng: "Được rồi, được rồi, con biết rồi, cúp đây!"

Sau khi hậm hực cúp máy, Ngụy Hồng Quang lại thấy tin nhắn WeChat của bạn nối khố tỏ vẻ vô cùng ghen tị vì hôm nay gã được tham dự tiệc sinh nhật của Dụ Từ.

Tuy lúc nãy phải khúm núm trong lô ghế khiến gã khó chịu, nhưng sự ngưỡng mộ nhận được lúc này là thật. Ngụy Hồng Quang tặc lưỡi, lười gõ chữ nên ấn nút gửi tin nhắn thoại: "Nói gì thì nói, khung cảnh này đúng là hoành tráng thật. Đêm nay ước chừng tiêu tốn cũng phải mấy trăm ngàn tệ."

"Hơn nữa, tao nghe mấy người đi cùng nói hôm nay bọn họ đặc biệt chuẩn bị cho Dụ Từ một bất ngờ."

Ánh mắt Ngụy Hồng Quang lộ ra vẻ cợt nhả và thèm thuồng: "Biết đầu thai sướиɠ thật đấy. Bất kể thích đàn ông hay phụ nữ thì chỉ cần phẩy tay một cái là có cả đám người muốn dâng đến tận miệng để nịnh nọt nó."

"Nếu không phải tao không thích đàn ông..."

Ngụy Hồng Quang cười hề hề: "Thiếu gia Dụ tính nết tuy không ra gì nhưng mặt mũi thì ngon thật. Nếu có thể đè nó lên giường chơi đùa một chút..."

"Muốn chơi với tôi à? Chơi cái gì?"

Ngụy Hồng Quang còn chưa dứt lời thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc.

Nhận ra người nói là ai, bàn tay đang cầm điện thoại của gã cứng đờ lại, mặt mũi trắng bệch. Ngụy Hồng Quang vô thức ngẩng đầu nhìn vào gương, chỉ thấy Dụ Từ không biết xuất hiện từ lúc nào và đã nghe được bao lâu đang đứng ngay sau lưng, cười híp mắt nhìn gã.

Chỉ là nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt. Rõ ràng là đôi mắt phượng cực kỳ xinh đẹp và quyến rũ, nhưng khoảnh khắc này lại khiến Ngụy Hồng Quang cảm thấy sợ hãi đến lạnh sống lưng.

Gã há miệng, nhanh chóng cất điện thoại đi, định mở miệng giải thích với Dụ Từ theo bản năng. Nhưng chưa đợi gã kịp thốt nên lời, Dụ Từ đã túm lấy tóc gã, khóe miệng vẫn vương nụ cười rồi tàn nhẫn ấn mặt gã xuống đống nôn mửa gã vừa thải ra trong bồn rửa.

"Khéo thật đấy."

Khóe môi Dụ Từ cong lên một độ cong đầy ác ý và nguy hiểm, giọng điệu thong dong mà khinh bạc: "Vừa hay tôi cũng muốn chơi với cậu một chút."

Dụ Từ nhấn mạnh tay xuống, đấm một cú vào gáy Ngụy Hồng Quang không cho gã giãy giụa, miệng vẫn cười: "Thế này vui không, hửm?"

"A... ọe..."

"Thiếu gia Dụ... xin... xin lỗi, tôi..."

Khi Dụ Từ buông tay ra, Ngụy Hồng Quang gần như đã tắc thở.

Một nửa là do bị sặc, nửa còn lại là do ghê tởm chính mình.

Thế nhưng lúc này gã đã bị Dụ Từ dọa cho vỡ mật, nửa câu chửi thề cũng không dám thốt ra mà chỉ biết co rúm lại, chân tay luống cuống không biết phải làm sao.

Dụ Từ thản nhiên sang rửa tay ở một bồn rửa khác, xong xuôi liền ném cho Ngụy Hồng Quang ánh nhìn ghét bỏ, không còn hứng thú dây dưa với gã nữa.

Vốn dĩ cậu công khai xu hướng tính dục chỉ vì bị bố Dụ ép quá chặt, cộng thêm việc muốn tránh rắc rối khi bị đám con gái trong trường theo đuổi mà thôi.

Không ngờ bây giờ tôm tép gì cũng dám tơ tưởng đến cậu.

Thứ gì đâu không.

Vì khúc nhạc đệm làm người ta buồn nôn này, Dụ Từ mất sạch hứng thú quay lại lô ghế để tiếp tục cuộc sống túy lúy mơ màng với đám người kia. Sự phiền não mà ngày sinh nhật mang lại càng nặng nề thêm một bậc.

Còn về cái "bất ngờ" mà những kẻ khác chuẩn bị như lời Ngụy Hồng Quang nói... Dụ Từ khẽ cười khẩy, nheo mắt lạnh lùng.

Bộ ai cậu cũng để vào mắt được chắc? Chẳng qua cũng chỉ là lũ người nhắm vào tiền của cậu mà thôi.

Muốn lọt được vào mắt xanh của cậu ư... Trong đầu hiện lên một góc nghiêng làm người ta mãn nhãn, Dụ Từ im lặng một lát rồi tự nhủ: Ít nhất cũng phải được như Phó Trình An chứ.

Không biết có phải do uống quá nhiều rượu hay không mà khoảnh khắc ý nghĩ đó xuất hiện, Dụ Từ bỗng thấy tim mình hơi ngứa ngáy. Cậu nghĩ, nếu hôm nay Phó Trình An cũng ở trong quán bar này, nếu cậu đi xin phương thức liên lạc của hắn...

Vừa suy nghĩ miên man vừa bước ra ngoài, có lẽ do quá nhập tâm nên khi đi đến khu vực cạnh sàn nhảy, cậu hoàn toàn không để ý đến một nhóm người khác cũng đang cầm ly rượu đi về phía này.

Ngay khi sắp va vào người ta, Dụ Từ cuối cùng cũng phản ứng lại. Thế nhưng thắt lưng bỗng bị siết chặt, một sức mạnh to lớn bất ngờ kéo cậu tránh sang một bên.

Dụ Từ tránh được ly rượu có thể tạt thẳng vào người mình, nhưng lại loạng choạng ngã vào lòng người vừa kéo cậu.

Là Phó Trình An, chính là người mà cậu vừa nhìn thấy ở cửa quán bar hôm nay.