Dụ Từ theo bản năng siết chặt chai bia trong tay, cố gắng nhớ lại theo lời kể của Phó Trình An.
Nhưng chuyện đã xảy ra quá lâu rồi.
Cậu chỉ nhớ mang máng sinh nhật năm ngoái, vì quá chán nên cậu nhận lời mời đua xe trên núi của người khác. Giành chức vô địch xong, cậu lại chuyển sang quán bar uống tiếp. Sau đó vì ai mời cũng uống nên say bí tỉ, thậm chí cậu còn chẳng nhớ mình về nhà bằng cách nào. Đến lúc tỉnh lại trên ghế sofa với cái đầu đau như búa bổ thì đã là sáng hôm sau.
Sinh nhật đối với cậu chưa bao giờ là ngày đáng mong chờ.
Thế nên cậu luôn có thói quen dùng sự náo nhiệt và men rượu để làm tê liệt bản thân vào ngày này. Nhưng giờ phút này, khi cố gắng hết sức lục lọi ký ức mà vẫn chẳng tìm được chút manh mối nào về Phó Trình An, cậu bỗng cảm thấy tiếc nuối muộn màng.
"Vậy là anh nhờ lái xe thuê đưa tôi về à?" Dụ Từ hỏi.
Phó Trình An "ừ" một tiếng, uống cạn chai bia rồi ném vỏ vào thùng rác. Không biết hắn đang nghĩ gì, im lặng một lúc lâu mới trầm giọng nói: "Vốn dĩ tôi định nhờ lái xe đưa em lên tận nhà, nhưng em say quá, sống chết không cho ai chạm vào người. Thế nên anh ta chỉ có thể nhìn em vào thang máy, chụp cho tôi tấm ảnh rồi đi."
"..." Dụ Từ nhất thời không biết nên nói gì.
Phó Trình An lại mở thêm một chai bia.
Thực ra tấm ảnh lái xe thuê chụp rất vội vàng, nhưng người trong ảnh lại rất đẹp.
Có lẽ vì ngồi trong xe nóng quá nên lúc đó Dụ Từ đã cởϊ áσ khoác vắt trên tay, chỉ mặc chiếc áo phông đen bên trong. Cổ áo rộng để lộ mảng da trắng nõn ửng đỏ vì rượu, vẻ mặt cậu trông khá mệt mỏi.
Phó Trình An nhận được tin nhắn xong cứ nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trong khung chat mãi, rồi ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm nút lưu. Đến lúc định thần lại muốn xóa đi, ngón cái đặt trên màn hình lại chần chừ mãi không nỡ bấm xác nhận.
Thế là tấm ảnh đó vẫn nằm trong album ẩn của hắn cho đến tận bây giờ.
Phó Trình An cũng chẳng rõ mình đang nghĩ gì, nhưng sau đó hắn cứ vô thức nhớ lại khuôn mặt say rượu nhưng vẫn đẹp tinh xảo trong bức ảnh, và càng không thể quên nụ hôn bất ngờ đầy khó hiểu kia.
Mẹ kiếp! Dụ Từ càng nghĩ càng thấy tiếc.
Sinh nhật năm ngoái cậu uống say rồi cưỡng hôn Phó Trình An ngay giữa đường ư?!
Chuyện kí©h thí©ɧ như thế, lại còn là nụ hôn đầu của cậu nữa chứ!!
Thế mà cậu lại mơ mơ màng màng chẳng nhớ được tí gì!
Cậu không nhịn được mà chất vấn Phó Trình An: "Nếu anh lo lắng cho tôi thế thì sao lại để lái xe thuê đưa tôi về?"
Nếu Phó Trình An đưa cậu về, thì hai người đã quen nhau từ một năm trước rồi. Biết đâu đêm đó cậu mượn rượu làm càn, đẩy người ta lên giường luôn rồi cũng nên.
Nghĩ đến đây cậu càng tiếc nuối, nghiến răng nói: "Hơn nữa anh đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên rồi, sao đợi đến tận bây giờ mới theo đuổi?"
Chuyện này kiếp trước Phó Trình An chưa từng kể với Dụ Từ. Nhưng không ngờ Dụ Từ biết chuyện lại phản ứng như thế này.
Phó Trình An không nhịn được cười, uống một ngụm bia, một lúc sau mới nhìn Dụ Từ thành thật nói: "Thực ra ngoài nụ hôn đó ra, lúc ấy tôi còn chẳng biết em tên gì."
Cuộc sống của hắn và Dụ Từ một trời một vực, không có bất kỳ giao điểm nào. Hơn nữa thành phố Hoài Giang có mười lăm triệu dân thường trú, trừ khi cố ý tìm kiếm, còn không xác suất để hắn và Dụ Từ tình cờ gặp lại nhau gần như bằng không.
Mà cho dù có cố ý... Sau đó, vì một tâm lý khó nói nào đó, Phó Trình An đã từ chối một công việc làm thêm khác để kéo dài thời gian làm việc ở cửa hàng tiện lợi kia, thậm chí còn ngốc nghếch đổi ca với đồng nghiệp. Nhưng dù vậy, hắn cũng chưa từng gặp lại Dụ Từ ở cửa quán bar đó thêm lần nào.
"..." Dụ Từ đương nhiên hiểu đạo lý này: "Haizz... Thôi được rồi."
Dụ Từ thở dài, dựa lưng vào ghế gấp. Nghĩ ngợi một lúc, cậu lại ngồi thẳng dậy, ánh mắt sáng rực nhìn Phó Trình An: "Nhưng thực ra cũng chẳng có gì đáng tiếc cả."
Phó Trình An nhìn cậu.
"Bình thường tôi say rượu toàn thích ở một mình, ghét nhất bị người khác chạm vào, thế mà giữa bao nhiêu người ở cửa quán bar tôi lại đâm sầm vào anh, còn kéo anh lại, cưỡng hôn anh nữa chứ."
Giọng điệu Dụ Từ cứ như thể cậu vừa làm được chuyện gì ghê gớm lắm, nhưng lại hơi tiếc vì chẳng nhớ gì. Cậu tặc lưỡi nói tiếp: "Cho nên ý tôi là, dù năm ngoái hay năm nay, dù sớm hay muộn, dù anh chủ động hay tôi chủ động, thì kiểu gì chúng ta cũng sẽ gặp nhau thôi."
Phó Trình An sững sờ.
"Lúc trước tôi còn bảo tôi là người chấm anh trước." Dụ Từ duỗi dài đôi chân trên ghế gấp, giọng điệu rõ ràng là không phục, nhưng ánh mắt nhìn Phó Trình An lại lấp lánh như sao trời, khóe miệng cong lên, vui vẻ ra mặt: "Lần này coi như anh thắng."
Phó Trình An không nói gì, hắn vẫn đang chìm đắm trong câu nói vừa rồi của Dụ Từ.
Kiểu gì chúng ta cũng sẽ gặp nhau thôi.
Kiểu gì chúng ta cũng sẽ gặp nhau thôi.
Đạo lý đơn giản thế này, tại sao kiếp trước hắn lại không hiểu chứ?
Dụ Từ không biết Phó Trình An đang nghĩ gì, nhưng tâm trạng cậu rất tốt. Cậu đứng dậy đi đến trước mặt Phó Trình An, chớp mắt nói: "Dù sao đi nữa thì chuyện anh kể tôi cũng quên sạch rồi."
Cậu hắng giọng, thẳng thừng trêu chọc: "Có muốn giúp tôi ôn lại bài cũ không?"
"..."
Yết hầu Phó Trình An chuyển động. Hắn nhẫn nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn kéo mạnh Dụ Từ vào lòng, không cho cậu cơ hội nói thêm lời nào nữa mà cúi đầu hôn ngấu nghiến. Dụ Từ cũng không chịu thua kém, ngẩng đầu vòng tay qua cổ hắn, quấn lấy đầu lưỡi hắn, đáp trả nồng nhiệt.
Giữa tiếng thở dốc nặng nề, môi răng hai người va chạm vào nhau tạo nên những tia lửa mãnh liệt.
Hôn đến khi não thiếu oxy, Dụ Từ rút bàn tay không biết từ lúc nào đã luồn vào trong áo Phó Trình An, vuốt ve cơ bụng săn chắc của hắn ra.
Yết hầu Dụ Từ chuyển động, đuôi mắt ửng đỏ, giọng khàn khàn giục giã: "Mẹ kiếp... Anh cứ vờn qua vờn lại mãi, rốt cuộc định bao giờ mới chuyển sang giai đoạn chính thức đây hả?"
Trong người Phó Trình An cũng đang có một ngọn lửa thiêu đốt. Tình trạng của hắn chẳng khá hơn Dụ Từ là bao. Nếu không phải chút lý trí cuối cùng nhắc nhở hắn rằng đang ở ngoài đường... Hắn hít sâu một hơi, chỉnh lại quần áo cho Dụ Từ, gân xanh trên trán giật giật. Cuối cùng hắn uống một ngụm nước đá, kìm nén nói: "Bây giờ chưa được."
Đại thiếu gia Dụ chưa bao giờ chịu ấm ức, nín nhịn khó chịu là cậu muốn chửi người. Cậu đá nhẹ vào chân Phó Trình An một cái. Nghiến răng, hạ giọng tức giận hỏi: "Phó Trình An, có phải anh bị yếu sinh lý không hả?"
"..."
Hắn yếu sinh lý á? Kiếp trước, kẻ mỗi lần đến cuối cùng đều không chịu nổi phải vừa mắng vừa cào cấu hắn, cuối cùng lại bắt hắn bế đi tắm là ai hả?
Bỗng nhiên không muốn nhịn nữa. Bỗng nhiên không nhịn nổi nữa rồi.
Yết hầu Phó Trình An chuyển động. Hắn hít sâu một hơi, vừa tự phỉ nhổ nguyên tắc của mình quá kém cỏi, vừa im lặng kéo Dụ Từ từ trên ghế gấp đứng dậy.
"Anh làm gì đấy?" Dụ Từ bất mãn hỏi.
"Về phòng."
"Về phòng làm gì?"
Sau khi phá vỡ phòng tuyến trong lòng, Phó Trình An cảm thấy không muốn đợi thêm dù chỉ một giây. Hắn hít sâu một hơi, nói ngắn gọn: "Về lên giường, để cho em thấy rốt cuộc tôi có yếu hay không."