Pháo hoa đã ngừng bắn từ lúc nào không hay, không khí vẫn còn vương mùi thuốc pháo. Sự náo nhiệt tan đi, mọi người lại tản ra đi chợ phiên hoặc đàn hát, cũng có người quay về lều trại của mình, túm năm tụm ba uống rượu trò chuyện.
Phó Trình An lấy cho Dụ Từ một tấm chăn mỏng. Dụ Từ quấn chăn, cuộn mình trong chiếc ghế gấp, thuận tay mở hai chai bia.
Dụ Từ nheo mắt, hất cằm nhìn Phó Trình An: "Bây giờ nói được chưa?"
Cậu thừa nhận ban đầu mình hứng thú với Phó Trình An là do cái nhìn thoáng qua rồi nảy lòng tham với nhan sắc của hắn.
Nhưng cậu không biết tại sao Phó Trình An cũng thích mình.
Cậu tò mò về vấn đề này lâu rồi.
Chẳng vì gì cả, chỉ là khí chất trên người Phó Trình An quá trầm tĩnh, tự chủ, khiến Dụ Từ không tin nổi một người có tính cách như hắn lại có thể yêu ai đó từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng cậu lại cảm nhận rất rõ ràng rằng Phó Trình An đã thích cậu ngay từ khoảnh khắc hắn nói ra câu "có ý đồ bất chính".
Chuyện này rất mâu thuẫn.
Thế là cậu thử lục lại trí nhớ: "Trước hôm ở quán bar chúng ta từng gặp nhau rồi à?"
Phó Trình An "ừ" một tiếng, uống một ngụm bia, yết hầu chuyển động, giọng rất thấp: "Nhưng chắc em không nhớ đâu."
Dụ Từ ngẩn người, ngồi thẳng dậy hỏi là khi nào.
"Hôm đó hình như là sinh nhật em, em uống say." Phó Trình An uống thêm ngụm nữa: "Tôi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi cạnh quán bar, thấy em say khướt đuổi người đưa em ra về, rồi ngồi một mình trên bậc thềm."
Dù Phó Trình An không rành hàng hiệu, nhưng cũng nhìn ra bộ đồ trên người Dụ Từ có giá trị bằng cả năm học phí và sinh hoạt phí của hắn. Tuy nhiên, dù toàn thân toát lên vẻ sang trọng, nhưng cái dáng vẻ cúi đầu say rượu của Dụ Từ khi ấy vẫn khiến Phó Trình An cảm thấy cậu có chút đáng thương.
Dụ Từ cố nhớ lại, nhưng vì hầu như sinh nhật năm nào cậu cũng chìm trong tiệc tùng rượu chè, nên ký ức về đoạn Phó Trình An kể hoàn toàn trống rỗng. Cậu ngập ngừng: "Tôi phát điên với anh à?"
Phó Trình An nhìn cậu, lắc đầu.
Hôm đó Dụ Từ ngồi trên bậc thềm rất lâu, lâu đến mức Phó Trình An cũng lo cậu bị gió lạnh thổi ốm. Đang do dự có nên ra gọi người vào không thì Dụ Từ tự đứng dậy. Trông cậu say không nhẹ, bước đi loạng choạng chẳng biết định đi đâu.
Đúng lúc này có một người đàn ông đến bắt chuyện với Dụ Từ. Cậu say rượu, nhưng khuôn mặt lại tinh xảo xinh đẹp, cộng thêm bộ đồ hiệu đắt tiền chứng tỏ thân phận không tầm thường, kẻ có chút toan tính đều nhìn ra đây là cơ hội ngàn năm có một.
Nhưng tính tình Dụ Từ rất khó chiều.
Cậu chẳng thèm nhìn người kia lấy một cái, phẩy tay đuổi hắn cút đi. Nhưng gã kia không chịu bỏ cuộc, đi theo Dụ Từ vài bước, thậm chí còn định nắm tay cậu: "Bảo bối, còn sớm mà, đi uống thêm ly nữa đi, anh mời."
Dụ Từ lạnh lùng hất tay gã ra, nhưng lại loạng choạng ngã nhào vào lòng Phó Trình An.
Phó Trình An theo bản năng đưa tay đỡ lấy cậu.
Tháng 10 ở Hoài Giang trời đã chuyển lạnh, nhưng dưới lớp áo khoác mỏng manh Dụ Từ chỉ mặc một chiếc áo phông, nên tay Phó Trình An gần như cảm nhận được hơi ấm từ da thịt cậu, cùng vòng eo nhỏ nhắn đến mức hắn có thể ôm trọn quá nửa bằng một tay. Chưa kịp phản ứng, Dụ Từ đã ngẩng đầu lên.
Cậu say lờ đờ nhìn hắn, dường như đang cố nhận diện xem hắn là ai.
Tuy nhiên, khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt cậu, tim Phó Trình An đập mạnh liên hồi.
Da Dụ Từ rất trắng, ngũ quan tinh xảo, cằm nhọn, lúc này vì say rượu nên đuôi mắt vương chút sắc đỏ mê người. Cậu nhìn Phó Trình An bằng đôi mắt mơ màng, đôi mắt đẹp đến mức hắn cảm thấy như mình bị bỏ bùa mê.
"Này người anh em, đây là bạn tôi, cậu ấy say rồi, giao cho tôi là được..."
Gã đàn ông bám đuôi thấy Phó Trình An chỉ là người qua đường nên định tiến lên giành lấy Dụ Từ. Tay Phó Trình An siết chặt lại, nhưng chưa đợi hắn từ chối, Dụ Từ bỗng giơ tay vòng qua cổ hắn.
"Mày ra đường không soi gương à, mặt mũi méo mó dị dạng thế kia mà đòi làm bạn tao." Dụ Từ say rượu nhưng miệng lưỡi vẫn sắc bén vô cùng, lẩm bẩm một câu rồi liếc nhìn Phó Trình An: "So với anh ta còn kém xa lắc."
"Bố mày có tìm tình một đêm cũng phải chọn hàng như thế này, hiểu chưa?"
"..."
"Cút đi." Dụ Từ bực bội xua tay đuổi gã kia đi, rồi dựa hẳn người vào Phó Trình An. Đầu tiên là gục đầu lên vai hắn, sau đó lại cố đứng thẳng dậy để xác nhận lần nữa: "Anh... anh là ai thế?"
"Anh đẹp trai thật đấy..." Dụ Từ nhìn chằm chằm vào mặt hắn, nheo mắt nói: "Sao lúc nãy trong quán bar... tôi không thấy anh nhỉ."
Phó Trình An còn chưa kịp nghĩ xem có phải người này say quá hóa lú, tưởng nhầm hắn là trai bao trong quán bar hay không, thì Dụ Từ đã nâng cằm hắn lên, ghé sát mặt hôn xuống, nói mơ hồ: "Coi như quà sinh nhật vậy."
Không thể diễn tả cảm giác của Phó Trình An lúc đó, như nước đổ vào chảo dầu sôi, lại như sét đánh bên tai. Hắn chưa từng thích ai, nên cũng chưa từng suy nghĩ về xu hướng tính dục của mình. Nhưng ngay lúc này, bị một người đàn ông xa lạ hôn giữa đường, phản ứng đầu tiên của hắn lại không phải là đẩy người ta ra.
Hơi thở Dụ Từ nồng nặc mùi rượu. Nụ hôn này cũng chẳng có kỹ thuật gì.
Đầu óc Phó Trình An trống rỗng.
Hắn chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập, chỉ cảm nhận được đôi môi mềm mại của Dụ Từ dán lên môi mình. Đợi đến khi tỉnh táo lại, nhận ra mình đang lợi dụng một người say rượu, thì Dụ Từ đã buông hắn ra ở giây tiếp theo. Cậu lùi lại một bước, lơ mơ nói: "Tôi chưa từng nhận được quà sinh nhật nào như thế này."
Cậu rũ mắt, cười khẩy một tiếng: "Chắc chắn là đồ giả rồi."
Dụ Từ châm ngòi xong là chạy. Cậu nheo mắt nhìn Phó Trình An thêm một cái, rồi đẩy hắn ra, lảo đảo quay người đi xuống bậc thềm.
Cậu say đến mức này, đi một mình ngoài đường không an toàn, nên Phó Trình An theo bản năng định ngăn cậu lại. Nhưng hắn thấy Dụ Từ xuống hết bậc thềm liền vẫy tay gọi một người lái xe thuê, say khướt giơ tay mở khóa chiếc siêu xe đậu bên đường.
Porsche 918. Siêu xe trị giá hơn chục triệu tệ.
Bước chân định đuổi theo của Phó Trình An khựng lại tại chỗ. Đúng lúc một cơn gió lạnh thổi qua, thổi bay tâm trí đang rối bời vì nụ hôn bất ngờ ban nãy của hắn, khiến hắn tỉnh táo lại ngay tức khắc.
Cuối cùng, Phó Trình An chỉ kết bạn WeChat với người lái xe thuê, trả thêm cho anh ta hai trăm tệ, yêu cầu khi nào đưa người về đến nơi thì nhắn tin báo cho hắn.
Sau đó trơ mắt nhìn Dụ Từ không mấy tỉnh táo ngồi vào ghế phụ, chiếc siêu xe màu xanh với những đường nét tuyệt đẹp phóng vυ"t đi, nhanh chóng biến mất trong màn đêm đen kịt.