Phó Trình An đã từng đấu tranh tư tưởng rất dữ dội.
Hắn đã thực sự nghĩ rằng, chỉ cần giải quyết xong La Hạo, hắn có thể giấu Dụ Từ cả đời về những lừa dối trong quá khứ, giấu đi sự thật rằng hắn là một kẻ tiểu nhân đê hèn và đen tối.
Nhưng hắn cũng hiểu rất rõ. Giấy không gói được lửa. Hắn không thể nhốt La Hạo trong tù cả đời, không thể đảm bảo giữa hắn và Dụ Từ mãi mãi không có bất trắc gì xảy ra, càng không thể giả vờ như sự khởi đầu của hai người hoàn toàn trong sáng và không có chút dối trá nào.
Có lẽ vì kiếp trước chính lời nói dối bị vạch trần tàn nhẫn ấy đã khiến hắn và Dụ Từ lãng phí năm năm thanh xuân, cuối cùng dẫn đến kết cục bi thảm. Bài học đó quá đắt giá, khiến Phó Trình An sau khi sống lại không biết bao lần giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng. Do dự mãi, trằn trọc mãi, cuối cùng hắn vẫn quyết định phải thú nhận với Dụ Từ.
Không nói là án treo. Nhưng nói ra, chưa chắc đã là án tử.
Nhưng quyết định này không dễ dàng chút nào. Thời gian qua, đã vô số lần lời nói đến cửa miệng, nhưng khi chạm phải ánh mắt Dụ Từ, hắn lại muốn lùi bước.
Mãi cho đến sáng nay, nhận được tin nhắn Dụ Từ tùy tiện hỏi hắn có lừa cậu không.
Gõ rồi xóa, xóa rồi lại gõ không biết bao nhiêu lần trong khung chat, Phó Trình An nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của Dụ Từ rất lâu, thầm nghĩ: Hay là cứ nói thẳng ra đi.
Nói đi.
Nói đi.
Trước khi chính thức ở bên nhau, những lời này bắt buộc phải nói ra. Có thể Dụ Từ sẽ không hiểu, sẽ tức giận, thậm chí sẽ giống như kiếp trước, trong một thời gian dài không muốn nhìn mặt hắn, ghét bỏ hắn, không chịu tha thứ cho hắn.
Nhưng Phó Trình An của kiếp này sẽ không hèn nhát như kiếp trước nữa, sẽ không trốn tránh, không lùi bước, không để Dụ Từ lỡ dở thêm 5 năm nữa.
Tuy nhiên, đến khoảnh khắc thực sự mở miệng, hắn mới muộn màng nhận ra, sự khởi đầu sai lầm giữa hắn và Dụ Từ do chính tay hắn tạo ra khó nói đến nhường nào.
Trên mặt Dụ Từ vẫn còn vương nụ cười, cậu thoải mái đặt chiếc vòng dây mây máu gà xuống, quay đầu nhìn Phó Trình An: "Lúc nãy tôi nghe không rõ, anh nói gì cơ?"
L*иg ngực Phó Trình An khẽ phập phồng, yết hầu chuyển động, cuối cùng vẫn quyết định đánh nhanh thắng nhanh.
Nhưng hắn vừa định mở miệng thì từ xa vang lên một tiếng "đoàng". Một đóa pháo hoa vàng rực rỡ bung nở trên bầu trời khu cắm trại, tiếng nổ lách tách vang lên. Ánh sáng chói lọi xé toạc màn đêm đen kịt, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người xung quanh, đồng thời soi sáng khuôn mặt Dụ Từ.
Tiếp đó đóa thứ hai, thứ ba nhanh chóng bung nở...
"Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi!"
Tiếng người xôn xao, du khách và khách trọ trong khu cắm trại đều đồng loạt nhìn về cùng một hướng. Dụ Từ cũng quên béng mất mình vừa hỏi Phó Trình An cái gì. Cậu chẳng nhớ nổi lần cuối mình xem pháo hoa là khi nào. Hồi nhỏ cậu không thích lắm vì luôn cảm thấy sự lụi tàn sau khoảnh khắc rực rỡ của pháo hoa khiến cậu cảm thấy bản thân thật nhỏ bé. Nhưng giờ phút này, cảm giác được đứng xem pháo hoa cùng Phó Trình An lại khiến cậu thấy hơi lãng mạn.
Cậu theo bản năng quay sang nhìn Phó Trình An, lại phát hiện Phó Trình An cũng đang nhìn mình.
Bên cạnh là dòng người tấp nập, ai cũng ngước nhìn pháo hoa, chỉ có hai người họ nhìn nhau.
Dụ Từ không tự chủ được mà bước lại gần Phó Trình An hai bước. Vì xung quanh quá đông đúc, sợ Dụ Từ bị người ta va phải nên Phó Trình An bước lên nắm lấy tay cậu.
Hành động của họ có vẻ lạc lõng giữa đám đông, nhưng Dụ Từ lại cảm thấy khoảnh khắc này còn đẹp hơn cả pháo hoa hay sao băng gì đó.
Cậu biết rõ còn cố hỏi to: "Sao anh không xem pháo hoa?"
Phó Trình An nhìn đôi mắt sáng ngời phản chiếu ánh pháo hoa và khóe miệng cong lên đầy vui vẻ của cậu. Sự can đảm vừa gom góp được để nói ra sự thật bỗng nhiên lại lụi tàn.
Hắn có thể dễ dàng nhìn ra niềm vui và hạnh phúc của Dụ Từ lúc này, nên khi liên tưởng đến vẻ mặt của cậu sau khi nghe hắn thú nhận tất cả, thần kinh hắn căng như dây đàn. Dạ dày co thắt từng cơn, hắn kìm nén sự chán ghét bản thân tột độ và những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, hít sâu một hơi, không trả lời câu hỏi của Dụ Từ mà kéo cậu lại gần, nghiêng đầu cúi xuống hôn lên môi cậu.
Hắn hôn rất mạnh.
Dụ Từ thậm chí còn thấy không quen, đẩy hắn ra một chút. Nhưng Phó Trình An không cho cậu trốn, như thể muốn dùng nụ hôn sâu và mạnh bạo này để xác nhận điều gì đó.
Mãi đến khi hơi thở của cả hai đều rối loạn, Phó Trình An mới buông cậu ra.
Dụ Từ quay đầu nhìn quanh, liếʍ môi suýt bị cắn rách, nói: "May mà mọi người đều đang mải xem pháo hoa."
Cậu hạ giọng: "Sao tự nhiên anh lại lên cơn thế?"
Không rõ xuất phát từ tâm lý gì, Phó Trình An đưa tay ấn nhẹ lên môi Dụ Từ. Môi hắn mấp máy, lời đến miệng cuối cùng lại lái sang hướng khác. Hắn gọi tên Dụ Từ: "Lúc nãy em hỏi tôi bắt đầu thích em từ bao giờ đúng không?"