Nhưng cảm giác này quá kí©h thí©ɧ. Phó Trình An cũng chẳng cho cậu cơ hội từ chối. Cuối cùng Dụ Từ vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ, thất thần nắm chặt lấy áo hắn, trong đầu như có pháo hoa nổ tung.
Sau đó Phó Trình An đứng dậy lấy chai nước khoáng súc miệng. Dụ Từ vẫn chưa hoàn hồn, nhìn vệt nước mờ ám bên khóe miệng hắn, quay đầu chửi thầm một câu.
Cậu không kìm được mà lấy tay che mắt, thầm nghĩ: Mẹ kiếp, sướиɠ quá đi mất.
Đúng lúc này nhân viên phục vụ mang hoa quả lên, kèm theo một tờ rơi quảng cáo.
Phó Trình An đặt hoa quả lên bàn, Dụ Từ cầm tờ rơi lên xem. Vì dự kiến một giờ sáng mới có mưa sao băng, nên khu du lịch cùng mấy homestay và cửa hàng trên núi liên kết tổ chức một đêm lửa trại. Có ca múa nhạc, có chợ phiên, còn có bắn pháo hoa, mời du khách và khách trọ cùng tham gia.
Cậu hỏi Phó Trình An có muốn đi không, Phó Trình An không có ý kiến gì. Dụ Từ nhìn hắn một cái rồi hỏi lại: "Cứ thế này mà đi à?"
Hiểu ý cậu, Phó Trình An cười: "Chứ sao nữa, chẳng lẽ bây giờ tôi đi tắm nước lạnh?"
Dụ Từ tặc lưỡi. Cậu không phải người ích kỷ, hơn nữa lúc tiếp xúc gần gũi ban nãy cậu cũng cảm nhận được phản ứng của Phó Trình An. Đều là đàn ông, cậu biết thừa cảm giác phải kìm nén chẳng dễ chịu chút nào.
Thế là cậu nhìn chằm chằm Phó Trình An hỏi: "Tôi giúp anh có qua có lại nhé?"
Phó Trình An rũ mắt nhìn cậu, cười: "Đây cũng là phúc lợi của người theo đuổi à?"
"Đương nhiên là không." Dụ Từ ngồi thẳng dậy nhìn vào mắt Phó Trình An, trả lời một cách hiển nhiên: "Đây là phúc lợi dành cho người tôi thích."
"..."
Cơn nghiện thuốc lá đã cai được một thời gian của Phó Trình An lại rục rịch trỗi dậy. Hắn nhìn Dụ Từ chằm chằm, trong đôi mắt đen láy hiện lên du͙© vọиɠ rõ rệt. Nhưng cuối cùng, giữ lại chút lương tâm ít ỏi, hắn mở chai nước khoáng uống thêm một ngụm, đè nén ngọn lửa trong lòng xuống: "Thôi bỏ đi."
"Tại sao?" Dụ Từ không hài lòng.
"Sợ em bỏ cuộc giữa chừng, tôi chắc là không nhanh thế đâu."
"..."
Phó Trình An, anh được lắm. Dụ Từ bị nói trúng tim đen, hơi muốn đánh người.
Thấy biểu cảm khó chịu bất thình lình của Dụ Từ, kẻ cố tình trêu chọc là Phó Trình An rốt cuộc không nhịn được quay đi cười trộm. Hắn bước tới bóp nhẹ sau gáy Dụ Từ, cuối cùng giải thích ngắn gọn: "Không nỡ để em làm chuyện đó."
"Dựa vào cái gì." Dụ Từ trừng mắt: "Anh làm được mà tôi không làm được à?"
Phó Trình An "ừ" một tiếng, nhìn thẳng vào cậu nói: "Hơn nữa chúng ta vẫn chưa chính thức yêu nhau. Là người theo đuổi, tôi phục vụ em là chuyện đương nhiên."
Dụ Từ hơi muốn nổi cáu, Phó Trình An coi mình là cái gì thế không biết. Phó Trình An lại nói tiếp: "Nhưng những lần em trêu chọc tôi nợ lại, tôi đều ghi nhớ hết đấy."
"Cứ ghi sổ cái đã."
"Vâng ạ, vậy những món này ghi vào hóa đơn phòng được không ạ?" Nhân viên phục vụ xác nhận đơn hàng với Phó Trình An và Dụ Từ xong liền nói: "Lúc trả phòng sẽ trừ trực tiếp vào tiền đặt cọc ạ."
Dụ Từ đang ngồi trên ghế gấp dưới lều sặc một cái. Sao đi đâu cũng thấy ghi sổ thế này.
Đêm lửa trại được tổ chức tại khu cắm trại xe RV trên núi. Homestay đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu, gia vị và lò nướng cho khách, chọn món xong có thể tự nướng BBQ. Lúc này rất nhiều du khách đến sớm hơn họ đã bắt đầu nướng đồ ăn rồi.
Hoài Giang vốn dĩ đã vào đông, cộng thêm nhiệt độ trên núi thấp hơn dưới xuôi, Phó Trình An liếc nhìn chiếc áo khoác Dụ Từ đang mặc, nhanh chóng nhóm lửa bếp nướng.
Dụ Từ không rành mấy việc này, cũng vui vẻ ngồi trên ghế gấp nhìn Phó Trình An bận rộn.
Có thể thấy động tác của Phó Trình An rất thành thạo, dù chỉ là những tư thế bình thường nhưng trông vẫn đẹp trai hơn người khác rất nhiều. Nghĩ đến việc mình vừa được cảm nhận những đường nét cơ bắp săn chắc ẩn dưới lớp áo gió đen kia, Dụ Từ không kìm được mà lại suy nghĩ lung tung.
Cậu nghĩ, đúng là người mình chấm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nướng thịt thôi mà cũng quyến rũ thế này, sau này làm thật thì còn đến mức nào nữa.
Công bằng mà nói, bữa đồ nướng tối nay so với sơn hào hải vị Dụ Từ ăn từ nhỏ đến lớn thì hương vị cũng bình thường, nhưng vì do chính tay Phó Trình An nướng, nên cậu thấy cũng tạm được.
Ăn xong họ dập lửa than, chuẩn bị đi dạo chợ phiên, từ khu cắm trại đi sang đó mất khoảng năm sáu phút đi bộ.
Tâm trạng Dụ Từ khá tốt. Cậu nghe thấy ở khu vực biểu diễn có một cô gái đang ôm đàn guitar hát, tiếng hát truyền đến rất rõ ràng.
"Em có thể hóa thành bùn lầy."
"Để một lần nữa vấy bẩn lên anh."
"Nếu cuộc đời như thước phim lướt qua."
"Hãy để em bừng tỉnh trong giấc mộng ngọt ngào lần nữa."
"Em khao khát được gặp lại anh biết bao."
"Dù chỉ là cái liếc mắt vội vàng rồi ly biệt."
Cậu quay sang nhìn Phó Trình An, định hỏi hắn đây là bài hát gì thì thấy hắn có vẻ hơi thất thần, bèn quơ tay trước mặt hắn: "Sao thế, nghĩ gì đấy?"
"..." Phó Trình An lắc đầu: "Không có gì, thấy bài này hay thôi."
Dụ Từ gật đầu. Cậu tiện tay cầm một chiếc vòng tay làm từ dây mây máu gà ở sạp hàng lên xem. Nghe đến câu "Bóng hình mờ ảo dưới ánh đèn đường, con đường rừng càng đi càng dài", cậu chợt nghĩ ra điều gì, hứng thú quay đầu lại: "Này, tôi phát hiện ra hình như đến giờ tôi vẫn chưa hỏi anh."
"Anh bắt đầu thích tôi từ bao giờ thế?"
"Có chuyện này tôi suy nghĩ rất lâu rồi, quyết định vẫn nên thú nhận với em."
Dụ Từ và Phó Trình An đồng thanh lên tiếng. Dụ Từ nhất thời không phản ứng kịp: "Anh nói cái gì?"