Phó Trình An đã tìm được cô gái từng bị La Hạo cưỡng bức, tốn rất nhiều công sức mới thuyết phục được cô ấy báo cảnh sát, lại mất thêm không ít công sức để tìm kiếm bằng chứng. May mà La Hạo là một tên ngu xuẩn não phẳng, chỉ cần hack vào máy tính của gã là có thể lấy được những đoạn video ghê tởm do chính tay gã quay lại.
Phó Trình An là kẻ tàn nhẫn, sống lại một đời hắn càng chẳng còn cái gọi là đạo đức.
Dù kiếp này La Hạo chưa gây ra mối đe dọa thực sự nào cho hắn và Dụ Từ, hắn cũng phải bóp chết mọi khả năng từ trong trứng nước.
Hắn sẽ không cho La Hạo cơ hội làm liều khi bị dồn vào đường cùng. Nhân lúc cổ phiếu La thị đang dao động, bố La lo thân mình chưa xong, hắn sẽ dìm chết La Hạo.
Đầu dây bên kia nói gì đó, Phó Trình An "ừ" một tiếng rồi cúp máy. Thu lại sự u ám và tàn nhẫn đang cuộn trào trong lòng, hắn cúi xuống nhìn bó hoa trong lòng, chuyển sang giao diện WeChat.
Đã gần hai tiếng trôi qua kể từ khi Dụ Từ gửi tin nhắn hỏi hắn có lừa cậu không.
Phó Trình An cười khẽ, rồi lại thở dài, cuối cùng quyết định giả vờ như quên trả lời. Hắn tìm một tấm ảnh chụp màn hình bản tin sáng nay trong album ảnh, gõ vài chữ rồi gửi cho Dụ Từ.
Phó Trình An: [Nghe nói tối nay có mưa sao băng Sư Tử đấy.]
Phó Trình An: [Em có muốn đi xem không?]
Ngay khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi, tin nhắn của Dụ Từ cũng hiện lên cùng lúc.
Dụ Từ: [Phó Trình An, sự tích cực khi theo đuổi người khác của anh đâu rồi?]
Giọng điệu quen thuộc quá đỗi. Phó Trình An gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Dụ Từ khi cúi đầu gõ dòng tin nhắn này.
Hắn cười bất lực, thầm nghĩ không phải hắn không tích cực theo đuổi, mà là câu hỏi của Dụ Từ quá khó trả lời đối với một kẻ có tiền án và mưu đồ bất chính như hắn.
Tuy nhiên, chưa đầy một giây sau khi gửi tin nhắn đó, Dụ Từ dường như cũng nhìn thấy tin nhắn của Phó Trình An nên lập tức thu hồi, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, trả lời tin nhắn rủ đi xem sao băng: [Đi.]
Phó Trình An không nhịn được cười thành tiếng.
"Anh cười cái gì thế." Dụ Từ ăn qua loa chút gì đó trên đường, lái xe từ nghĩa trang ngoại ô về đến đại học A thì đã hai giờ chiều. Cậu thấy hơi khó hiểu, ánh mắt di chuyển từ mặt Phó Trình An xuống bó hoa trên tay hắn, khóe miệng vô thức cong lên: "Lại mua hoa cho tôi à?"
Phó Trình An "ừ" một tiếng, vẫn cười: "Sự tích cực khi theo đuổi người khác đấy."
"..."
Hiếm khi Dụ Từ thấy xấu hổ thế này.
Mẹ kiếp, biết thế không thu hồi tin nhắn nữa.
Làm như cậu là kiểu người yêu dính người, hở tí là giận dỗi nếu bạn trai không trả lời tin nhắn ngay lập tức vậy.
"Trước đây tôi chưa xem mưa sao băng bao giờ."
Đón lấy bó hoa ôm vào lòng, cậu hắng giọng chuyển chủ đề: "Phải lên núi xem à? Cắm trại sao?"
"Ừ, tôi biết một chỗ, có thể thuê homestay ở đó một đêm, hoặc nếu em muốn cắm trại cũng được."
Phó Trình An ngăn động tác mở cửa xe của Dụ Từ lại, Dụ Từ ngơ ngác: "Hả?"
"Đường hơi xa, để tôi lái cho."
Phó Trình An nhìn Dụ Từ nói: "Tôi thấy em có vẻ hơi mệt."
"..." Dụ Từ sững sờ.
Cậu cảm thấy như tim mình bị ai đó khẽ cào nhẹ, cổ họng khô khốc, không thốt nên lời.
Thực ra mỗi năm đến ngày này, mỗi lần cùng Dụ Thịnh đi tế bái Lâm Uyển, Dụ Từ đều cảm thấy không thoải mái. Cảm giác đó rất khó tả, giống như mình là một người ngoài cuộc không quan trọng nhưng bắt buộc phải có mặt, vừa mất kiên nhẫn, lại vừa cảm thấy áp lực và nặng nề.
Nhưng cảm giác này có vẻ không đúng lắm.
Nên cậu chưa bao giờ thể hiện ra ngoài, càng chưa từng nói với ai, không biết làm sao Phó Trình An lại nhìn ra được.
"Đây cũng là một trong những đặc quyền của người được theo đuổi hả?"
Phó Trình An "ừ" một tiếng.
Dụ Từ cúi đầu cười, đưa chìa khóa xe cho Phó Trình An, nhìn vào mắt hắn nói: "Được thôi."
Ngồi vào ghế phụ, Dụ Từ thả lỏng toàn thân. Cậu đưa tay chỉnh ghế ngồi về góc độ thoải mái nhất, dựa lưng vào ghế, chỉnh lại giấy gói bó hoa hồng, không hỏi Phó Trình An định đưa mình đi đâu, cũng không hỏi đi mất bao lâu, thậm chí gặp phải mấy tên lái xe ngu ngốc chen ngang cũng chẳng thèm nổi nóng.
Cậu nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, từ những tòa nhà cao tầng biến thành cầu vượt, rồi từ những hàng cây xanh mướt chuyển sang những dãy núi trập trùng.
Người khác yêu đương thế nào Dụ Từ không rõ lắm. Nhưng cậu thấy mình yêu đương cũng lãng mạn phết, lại còn rất thoải mái nữa.
Nghĩ đến đây Dụ Từ lại tặc lưỡi. Đã yêu đâu.
Chưa yêu mà đã lãng mạn thế này, yêu thật rồi thì còn đến mức nào nữa.
Nghĩ vậy, Dụ Từ nhướng mày, bất chợt liếc nhìn màn hình định vị trên xe hiển thị còn một tiếng 3 tiếng 7 phút nữa là đến nơi.
Dựa vào khả năng nắm bắt thông tin nhanh nhạy và trí nhớ siêu phàm được rèn luyện từ nhỏ, cậu âm thầm ghi nhớ vị trí điểm đến, rồi lấy điện thoại nhắn một tin cho trợ lý mà Dụ Thịnh sắp xếp cho cậu trước đây.
Đến nơi, Dụ Từ nghênh ngang ôm hoa xuống xe, nhìn quanh một lượt rồi hỏi ý kiến Phó Trình An: "Nếu định qua đêm ở đây thì đi đặt phòng trước nhé?"
Ánh mắt Phó Trình An dừng lại trên bó hoa trong lòng cậu một thoáng, buồn cười nhưng cố nhịn.
Hắn "ừ" một tiếng: "Đây là khu du lịch, bình thường cũng có nhiều người đến leo núi, đi bộ, ngắm sao nên chỗ ở cũng nhiều lắm."
Họ chọn một homestay trông có vẻ xịn nhất và lớn nhất ở đó. Đến quầy lễ tân, Phó Trình An làm thủ tục nhận phòng. Nhân viên lễ tân đang định nói gì đó thì ngẩng đầu thấy Dụ Từ ôm bó hoa đi tới.
Dụ Từ liếc nhìn cô ta với vẻ hờ hững.
Cô nhân viên ngẩn người, như sực nhớ ra điều gì đó, quay sang xin lỗi Phó Trình An rối rít: "À... thật ngại quá, lúc nãy lu bu quá tôi quên mất."
"Chỗ chúng tôi chỉ còn lại một phòng thôi ạ!"