Ông nhìn chằm chằm vào người trong ảnh trên bia mộ rất lâu, hít sâu một hơi rồi mới nói tiếp: "Bố không biết người con thích là ai, nhưng mới quen nhau được mấy ngày, thấy vài câu khó nghe trên diễn đàn liên quan đến cậu ta mà con đã rối tinh rối mù cả lên."
"Bố chỉ muốn khuyên con." Dụ Thịnh lạnh lùng nói: "Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, đừng để bị lừa, càng đừng để người ta dễ dàng nắm thóp. Nhỡ gây ra rắc rối gì, cuối cùng lại bắt bố đi dọn dẹp tàn cuộc cho con."
"Không có đâu." Dụ Từ nâng cổ tay xem giờ, chuẩn bị đi trước: "Tôi tin anh ấy sẽ không lừa tôi. Hơn nữa cho dù thật sự có ngày đó, cũng không cần ông phải đi dọn dẹp tàn cuộc giúp tôi."
Nhớ đến cảnh Phó Trình An nốc rượu như nước lã trong tiệc rượu của Hà Thế Nghị, bước chân cậu khựng lại: "Hai năm lâu quá, nếu ông muốn nghỉ hưu sớm để đưa tro cốt bà ấy đi vòng quanh thế giới, thì sớm trao quyền cho tôi đi, giao công ty cho tôi quản lý."
Vì nghĩa trang ở ngoại ô, để tiện đi lại vào buổi sáng nên hôm nay Dụ Từ lái chiếc G63 đen. Mở cửa ngồi lên xe, cậu tiện tay ném áo khoác sang ghế phụ, không nổ máy ngay mà lấy điện thoại trong túi ra, dựa lưng vào ghế mở khung chat với Phó Trình An gõ chữ.
Dụ Từ: [Anh có lừa tôi không?]
Nhìn mấy chữ trong khung chat, lúc chuẩn bị bấm nút gửi, Dụ Từ tặc lưỡi một tiếng, lại thấy mình hơi thần kinh, nghe gió tưởng mưa.
Nhưng phải thừa nhận là, khi Dụ Thịnh nói những lời đó, tuy bề ngoài cậu tỏ ra thờ ơ, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi nảy sinh chút liên tưởng theo lời ông nói.
Phó Trình An có lừa cậu không? Có không? Hay là không?
Dụ Từ vốn ghét nhất bị lừa dối. Hồi nhỏ cậu không hiểu tại sao Dụ Thịnh lại lạnh nhạt với mình như thế, bảo mẫu trong nhà thấy cậu đáng thương nên lừa cậu rằng bố thực ra rất yêu cậu, chỉ là không giỏi bày tỏ thôi. Thế là cậu đã làm rất nhiều chuyện ngu ngốc vì tự mình đa tình.
Sau này cậu biết rõ sự thật, bèn bảo quản gia trả lương gấp mười lần cho bảo mẫu rồi đuổi việc bà ta.
Cho nên nếu Phó Trình An thực sự lừa cậu... Dụ Từ tiện tay bấm gửi, rồi ném điện thoại lên bảng điều khiển trung tâm, thắt dây an toàn, đạp ga. Cậu tùy tiện nghĩ, vậy thì cậu sẽ nhốt người lại, giam cầm trái phép, không cho rời đi nửa bước.
Như vậy thì dù là lời nói dối, nói cả đời cũng thành thật thôi.
Dạo này La Hạo sống không được tốt cho lắm.
Gã bất ngờ nghe phong thanh rằng bố La còn có một đứa con riêng bên ngoài. Khác với kẻ phải dựa vào việc quyên góp cả một tòa nhà mới vào được đại học A như gã, đứa con riêng kia đang du học ở Yale, thành tích xuất sắc, nghe nói công ty đã giữ sẵn chỗ cho nó, chỉ đợi nó về nước là tiếp quản dự án ngay.
Gã vội vàng chạy về nhà, còn chưa kịp xác minh tin tức thật giả thì đã bị bố La ném một xấp ảnh vào mặt. Gã không biết làm sao bố La phát hiện ra chuyện gã ức hϊếp nam nữ, hoành hành ngang ngược ở trường, khoảnh khắc nhìn thấy ảnh mặt gã cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nhưng bố La thậm chí còn chẳng cho gã cơ hội giải thích hay lấp liếʍ, trước mặt bảo mẫu giận dữ mắng một câu "Đồ phế vật làm mất mặt xấu hổ" rồi lên lầu, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn gã lấy một cái.
Trước đây gặp tình huống này, gã đều tìm cậu ruột để cầu cứu ngay lập tức. Dù sao năm xưa mẹ gã cùng bố La gây dựng cơ nghiệp mới có được gia sản như ngày nay. Tuy mẹ gã đã mất, nhưng cậu gã vẫn giữ chức vụ quan trọng trong công ty, rất được bố gã tin tưởng.
Nhưng lần này, gã gọi mấy cuộc liền cậu mới bắt máy. Sau khi nghe điện thoại, cậu gã cũng không an ủi gã như mọi khi, giọng điệu lộ rõ vẻ mệt mỏi và mất kiên nhẫn: "Cháu bình tĩnh lại đi, công ty không biết bị ai nhắm vào, mấy ngày nay loạn như nồi cháo heo rồi."
"Đang lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, cháu đừng có gây thêm phiền phức cho bọn ta nữa!"
"Nhưng cháu nghe nói bố cháu sắp đón thằng con riêng kia về rồi! Cậu bảo cháu bình tĩnh thế nào được!"
"Cậu à, cậu nói cho cháu biết đi, công ty xảy ra chuyện gì thế? Với lại làm sao bố cháu biết mấy chuyện cháu làm bên ngoài?" La Hạo bực bội nói: "Cháu cứ có cảm giác như có người đang cố tình chơi nhà họ La mình ấy, chuyện xui xẻo cứ dồn hết vào một lúc."
"Cháu nói cũng có lý."
Đầu dây bên kia, Khổng Bá Hùng không khỏi nhíu mày. Gần đây không biết ai đã điều tra ra mấy dự án trước kia của tập đoàn La thị có sai phạm pháp luật, còn tuồn chi tiết cho báo chí. Tuy chưa có bằng chứng xác thực, nhưng chỉ riêng tin đồn được tung ra đã đủ khiến cổ phiếu La thị giảm mạnh. Vì vậy thời gian này ai trong công ty cũng bận tối mắt tối mũi, thế mà vẫn chưa tra ra được kẻ đứng sau là ai.
Giờ bố La lại nhận được ảnh liên quan đến La Hạo, ông ta không khỏi nghiêm trọng hóa vấn đề, trầm giọng nói: "Gần đây cháu có đắc tội với ai không nên đắc tội không?"
"Cháu làm sao có thể..." La Hạo không cần suy nghĩ định phủ nhận ngay, nhưng lời chưa dứt, gã chợt nghĩ đến điều gì, im bặt.
Tuy giận thằng cháu này là bùn loãng không trát được tường, nhưng dù sao cũng là đứa con duy nhất chị gái để lại, thấy gã phủ nhận, Khổng Bá Hùng cũng không nghĩ nhiều nữa, thở dài một hơi, không kìm được mềm lòng an ủi: "Được rồi được rồi, cháu cũng đừng nghĩ nhiều nữa."
"Bố cháu dạo này đang điên đầu vì chuyện công ty, cháu đừng có chọc vào họng súng, bớt chọc anh rể giận đi. Còn chuyện con riêng... cậu sẽ giúp cháu điều tra rõ ràng, đợi qua đợt này cậu sẽ tìm cơ hội sắp xếp cho cháu vào công ty thực tập."
Cuối cùng ông ta vẫn không yên tâm, nhíu mày dặn dò La Hạo thêm một câu trong điện thoại: "Thời gian này đừng có ra ngoài gây chuyện nữa, nghe chưa?"
La Hạo tâm thần bất an ậm ừ cho qua chuyện rồi cúp máy. Ngồi thừ ra đó nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng gã vẫn không nhịn được cầm điện thoại và chìa khóa xe chạy ra ngoài.
Phó Trình An lại đang mua hoa.
Vẫn là hoa hồng Menta. Lúc từ tiệm hoa đi ra, hắn cúi đầu định nhắn tin WeChat cho Dụ Từ, nhìn thấy tin nhắn chưa đọc trên cùng, động tác của hắn khựng lại một chút.
Hắn không biết tại sao Dụ Từ lại đột nhiên hỏi câu này, nhưng rõ ràng là hắn không muốn nói dối Dụ Từ nữa, cũng không biết phải trả lời thẳng thắn vấn đề này thế nào. Hắn cúi đầu gõ vài chữ rồi lại xóa, lại gõ. Tuy nhiên, chưa đợi hắn cân nhắc xong nên trả lời ra sao, đột nhiên bị La Hạo từ đâu chui ra kéo vào một góc khuất bên đường: "Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi."
Phó Trình An lập tức tắt màn hình, cất điện thoại đi.
Không để ý đến hành động của hắn, sắc mặt La Hạo trông hơi khác thường, có vẻ tâm trạng không tốt lắm. Nhưng có lẽ không muốn để lộ sự khác thường trước mặt Phó Trình An, gã cố tỏ ra bình thường hỏi: "Tôi hỏi cậu, dạo này cậu tiếp xúc với Dụ Từ nhiều, có thấy nó có gì bất thường không?"
"Bất thường?" Phó Trình An diễn vẻ nghi hoặc rất đúng lúc: "Không có, sao tự nhiên lại nói thế."
"..."
La Hạo nghiến răng. Gã tin chắc bài đăng gã đăng trên diễn đàn trường sẽ không bị ai nắm thóp, hơn nữa với tính cách của Dụ Từ, dù biết là gã làm thì chắc cũng không đến mức liên lụy đến công ty nhà gã. Nhưng gã cứ thấy bất an thế nào ấy, đến mức phải tìm Phó Trình An để dò hỏi xác nhận cho rõ ràng.
Nghĩ đến một khả năng nguy hiểm hơn, gã hạ thấp giọng: "Thuốc tôi đưa cho cậu trước đó đâu rồi?"
Hai người đứng nói chuyện ở góc đường, đúng là nơi ít người chú ý, nhưng ngay bên cạnh là cửa sau của một quán bar. Hơn nữa vì Phó Trình An đang ôm hoa nên khi Đào Dã từ cửa sau đi ra, liếc mắt nhìn qua đây một cái là thấy ngay mặt Phó Trình An.
Anh không nghĩ nhiều, định bước tới chào hỏi thì bất ngờ nghe thấy cái tên quen thuộc.
La Hạo nói: "Có phải cậu bị Dụ Từ phát hiện rồi không?"