"Vậy bây giờ ý là..."
Trước khi gặp Phó Trình An, Dụ Từ chưa từng thích ai, kinh nghiệm yêu đương bằng 0, nên cậu hơi không chắc chắn hỏi: "Vậy ý là chỉ cần tôi chấp nhận lời tỏ tình của anh, chúng ta coi như đang yêu nhau rồi?"
Phó Trình An thở dài một hơi thật dài. Hắn lắc đầu: "Đương nhiên là không."
Dụ Từ ngẩn người, nghệch mặt ra: "Thế ý anh là sao?"
Tưởng Phó Trình An đang trêu đùa mình, Dụ Từ lập tức nghiến răng, sắc mặt trở nên khó coi. Cậu mím môi trầm giọng: "Phó Trình An, anh đừng có..."
Lời đe dọa còn chưa kịp thốt ra, Phó Trình An đã cụp mắt, giơ tay dùng ngón trỏ gãi nhẹ lên má Dụ Từ. Có lẽ vì uống rượu nên tay hắn rất nóng, cảm giác nóng rực từ má lan ra khắp người Dụ Từ trong nháy mắt, xua tan hoàn toàn cái lạnh của gió đêm: "Tôi đã nói là sẽ theo đuổi em đàng hoàng mà."
Hắn nâng cổ tay xem đồng hồ, lại nhìn khung cảnh xung quanh, cười khẽ: "Mười một giờ đêm, bên vệ đường."
"..."
Dụ Từ bỗng lờ mờ đoán được ý của Phó Trình An. Nhưng cậu không dám chắc.
"Có thể em không biết trước đây tôi sống những ngày tháng thế nào."
Ánh đèn đường phía xa chiếu lên mặt Phó Trình An, làm đôi mắt hắn thêm đen thẫm. Hắn kể bằng giọng rất bình thản: "Từ hồi tiểu học tôi đã bắt đầu tự nghĩ cách kiếm tiền, lúc thì làm bài tập thuê, lúc thì tan học đi nhặt vỏ chai. Vất vả lắm mới gom đủ tiền học phí, không có tiền mua quần áo mới thì ngày nào cũng mặc đồng phục, không có tiền sinh hoạt thì ở nhà nấu cháo trắng loãng toẹt, miễn sao no bụng là được. Thế nên lúc nào tôi cũng ở trong trạng thái căng thẳng, bao nhiêu năm qua... chưa lúc nào tôi thực sự được thả lỏng cả."
Không ngờ Phó Trình An lại nói chuyện này. Tim Dụ Từ như bị ai đó bóp nhẹ một cái.
"Hai năm đại học này, thực ra là hai năm tôi sống tốt nhất và thể diện nhất trong đời tính đến thời điểm hiện tại."
Giọng Phó Trình An nhẹ nhõm hơn một chút, hắn nhạt giọng nói: "Có vay vốn sinh viên, có học bổng, lại còn có rất nhiều công việc làm thêm nhìn chung lương lậu khá khẩm, cũng coi như nhẹ nhàng."
"Nhưng cái tốt này chỉ là tương đối thôi."
Tùy người mà cảm nhận khác nhau.
Phó Trình An chăm chú nhìn khuôn mặt Dụ Từ. Dưới lớp kính lọc của ánh đèn đêm, khuôn mặt xinh đẹp đến nao lòng ấy càng thêm vẻ cao quý, khiến người ta không nỡ để cậu phải chịu dù chỉ một chút khổ cực hay thiệt thòi. Phó Trình An không biết kiếp trước mình có phải bị mỡ heo che mắt hay không mà lại có thể trơ mắt nhìn Dụ Từ đau khổ.
"Anh nghĩ tôi sẽ để ý mấy chuyện này à?" Dụ Từ nhìn hắn không chớp mắt.
Phó Trình An cười, trong mắt lộ ra một cảm xúc mà Dụ Từ không hiểu được: "Dụ Từ, có thể trước đây tôi chưa nói."
"Thực ra tôi là một người rất tự ti, tính cách cũng chẳng tốt đẹp gì, thậm chí còn rất u ám."
"Tôi vừa nóng lòng muốn có được em, lại vừa muốn em đợi thêm một chút."
"Đợi đến bao giờ?" Dụ Từ ngắt lời hắn, hỏi thẳng thừng.
"Trước đây tôi nói muốn theo đuổi em đàng hoàng không phải là nói dối, hôm nay tỏ tình với em cũng là thật lòng." Phó Trình An dừng lại một chút: "Nhưng em có thể đừng nhận lời tôi nhanh như vậy được không?"
Phó Trình An của kiếp trước bị những ý nghĩ ngu xuẩn và nực cười cuốn đi, mang theo tâm lý đen tối, thúc đẩy mối quan hệ giữa hắn và Dụ Từ với tốc độ nhanh nhất. Cứ như thể chỉ cần ích kỷ chiếm hữu người trước mặt thật tàn nhẫn, thì có thể bịt tai trộm chuông, coi như những khoảng cách to lớn như trời vực giữa họ chưa từng tồn tại.
Phó Trình An của kiếp này nhìn người vẫn sẵn sàng gật đầu với lời tỏ tình của mình, từ tận đáy lòng hy vọng thanh tiến độ giữa họ có thể kéo chậm lại một chút, chậm thêm chút nữa.
Hắn muốn trở nên tốt hơn một chút. Muốn đường đường chính chính, trong sạch và sạch sẽ ở bên cạnh cậu.
Yết hầu Dụ Từ chuyển động, không nói gì. Chẳng hiểu sao nhìn biểu cảm lúc này của Phó Trình An, cậu bỗng thấy trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả. Dường như cảnh tượng này vốn không nên xuất hiện, nhưng vì nó đã xuất hiện nên khiến cậu cảm thấy vừa vui mừng âm ỉ lại vừa có chút luống cuống.
Nhưng cảm giác này đến nhanh đi cũng nhanh, cậu nhíu mày: "Phó Trình An, có phải tôi đã gây ra hiểu lầm gì cho anh không?"
"... Theo đuổi tôi đâu cần phải có nhiều tiền." Dụ Từ muốn chỉnh lại quan niệm sai lầm của Phó Trình An, nói thẳng: "Tôi biết anh đã mở công ty chuẩn bị khởi nghiệp, nhưng cho dù anh thực sự nhận được vốn đầu tư của nhà họ Triệu, muốn trong thời gian ngắn đuổi kịp xí nghiệp gia tộc đã tích lũy mấy đời như nhà tôi... thì gần như là chuyện viển vông."
"Nói cách khác." Dụ Từ hơi hất cằm: "Anh nên sớm chấp nhận sự thật là tôi giàu hơn anh, và tôi có rất nhiều tiền đi."
Phó Trình An quay mặt đi cười, như thể bị cách nói của Dụ Từ chọc cười.
Hắn "ừ" một tiếng: "Đương nhiên là tôi biết."
Hắn nhìn Dụ Từ, dường như đang suy nghĩ xem nên diễn đạt thế nào cho chính xác hơn: "Nhưng tôi cảm thấy, ít nhất không nên là ở lề đường lúc mười một giờ đêm."
Trái tim Dụ Từ bỗng rung động mạnh mẽ.
"Lần trước sau khi xem bài đăng kia xong, tôi có tiện thể lướt diễn đàn trường."
Phó Trình An cúi đầu giúp Dụ Từ kéo lại áo khoác: "Có thể em không biết, có rất nhiều người tò mò xem mỗi ngày em lái xe gì, mua giày thể thao bản giới hạn nào, mặc quần áo của hãng lớn nào, muốn thông qua em để xem những người ở trên đỉnh kim tự tháp sống những ngày tháng thế nào."
Có những thứ, lúc sinh ra đã có thì sẽ có, lúc sinh ra không có thì sẽ không có. Giai cấp thực sự là thứ không thể vượt qua chỉ bằng sự nỗ lực sau này.
"Tôi cũng xem mấy bài viết đó mới biết, hóa ra em từng đâm hỏng một chiếc Rolls Royce trị giá cả chục triệu tệ, hôm sau lại mặt không đổi sắc đổi sang một chiếc Ferrari màu đỏ, tùy tiện đeo một cái đồng hồ trên tay cũng bằng cả một căn nhà của người bình thường."
Là nói dối đấy, kiếp trước lúc tiếp cận Dụ Từ hắn đã biết rồi.
Phó Trình An nửa đùa nửa thật nói: "Còn có người soi ra, dạo trước em một hơi mua 5 chiếc áo len cùng kiểu khác màu, là mẫu mới nhất thu đông năm nay của hãng D."
Dụ Từ: "..."
Cậu không ngờ lại có người để ý mấy cái này, nhưng cậu cũng không định phủ nhận, gật đầu: "Tôi không đủ kiên nhẫn để lựa chọn kỹ càng, nên nếu mua thì sẽ mua một lần rất nhiều."
Quần áo, giày dép, trang sức, kể cả xe cộ, tất cả đều như vậy.
Phó Trình An "ừ" một tiếng. Đương nhiên hắn biết thói quen của Dụ Từ, thậm chí kiếp trước không biết từ lúc nào hắn cũng bị ảnh hưởng một cách vô thức.
Phó Trình An đến giờ vẫn nhớ, lúc đó hắn đã mua một căn hộ cao cấp ven sông rộng hơn bốn trăm mét vuông. Dì giúp việc đến dọn dẹp vô tình mở căn phòng hắn chưa từng cho ai vào, nhìn tủ quần áo đầy ắp đồ hiệu còn nguyên mác mà khó hiểu: "Cậu Phó, sao nhiều quần áo còn chưa cắt mác thế này, ôi chao, cái này đâu có giống phong cách ăn mặc với kích cỡ bình thường cậu hay mặc đâu."
Lúc đó trả lời thế nào Phó Trình An đã quên rồi. Hắn thu lại dòng suy nghĩ, khẽ thở ra một hơi nhìn Dụ Từ nói tiếp: "Ý của tôi là."
"Tôi biết em có rất nhiều tiền, cũng biết em chẳng thiếu thứ gì."
"Nhưng những gì em vốn có và những gì tôi muốn cho em không hề mâu thuẫn với nhau." Phó Trình An lại giơ tay chạm vào má Dụ Từ, như muốn thông qua sự mềm mại này để xác nhận một sự thật nào đó: "Tôi cứ cảm thấy, nên đối với em trịnh trọng hơn một chút."
Hoa tươi, hoa hồng, bất ngờ, quà tặng. Những gì người khác có khi được tỏ tình, đại thiếu gia Dụ cao quý như ngọc càng phải có.
Còn về siêu xe bản giới hạn, đồng hồ danh tiếng, trang phục cao cấp mẫu mới nhất... Phó Trình An im lặng, có lẽ không nhanh đến thế, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ có.
Lúc nhận được điện thoại của Dụ Từ, Đào Dã vẫn còn đang ngủ.
Dạo này anh gặp được một người đàn ông rất hợp gu ở quán bar, qua lại vài lần hai người lăn lên giường. Chỉ là Đào Dã "ăn chay" đã lâu, người kia trên giường lại rất mạnh bạo, khiến một tay chơi sành sỏi như Đào Dã cũng bị giày vò đến mệt lả.
Tưởng Dụ Từ gọi điện đến để hỏi tiến độ vụ La Hạo, anh mắt nhắm mắt mở, giọng lười biếng: "Cậu đừng vội."
"Tin tức tôi đã cho người bắn đi rồi, cậu cứ đợi xem kịch hay là được."
"Tôi gọi điện đâu phải để hỏi chuyện hắn."
Giọng Dụ Từ đầy vẻ khinh thường.
"Thế cậu gọi làm gì?" Đào Dã thấy hơi khó hiểu, cầm điện thoại xuống giường định rót cốc nước uống, lúc cầm cốc lên bỗng khựng lại, đột nhiên thông suốt: "Cậu và vị học trưởng Phó kia có tiến triển rồi à?"
Dụ Từ ở đầu dây bên kia nhướng mày: "Sao anh biết anh ấy lại tỏ tình với tôi?"
"..."
Đào Dã: "Lại?"
"Ừ, vốn dĩ tôi định gật đầu rồi, đằng nào thì sớm muộn gì chẳng ở bên nhau."
"Nhưng anh ấy bảo tôi đừng nhận lời nhanh như thế."
Dụ Từ vốn không thích kể chuyện bát quái của mình, càng không kiên nhẫn tâm sự với ai, cậu chúa ghét mấy trò sến súa. Nhưng hôm nay không hiểu sao cậu cảm thấy nhu cầu chia sẻ của mình mãnh liệt lạ thường.
Thế là cậu thản nhiên nói tiếp: "Anh ấy bảo tuy tôi cái gì cũng có, nhưng anh ấy vẫn thấy nên dành những điều tốt nhất cho tôi."
"Còn bảo muốn theo đuổi tôi đàng hoàng nữa."
Đào Dã: "..." Sự im lặng của anh vang dội như tiếng sấm.
Đột nhiên anh thấy hối hận vì tối qua xong việc không đuổi bạn giường đi luôn, làm cho một tay chơi lão luyện chốn tình trường như anh lại trở nên cô đơn lẻ loi trước mặt một "trai tân" (trong tình yêu).
Trò chuyện thêm với Đào Dã vài câu, Dụ Từ thỏa mãn cúp máy. Chưa kịp cất điện thoại đi thì chuông lại reo lên lần nữa. Lúc này tâm trạng cậu đang rất tốt, khóe miệng cong lên, nên cậu dựa vào sofa chẳng thèm nhìn tên người gọi, tiện tay bấm nghe luôn.
Vừa "alo" một tiếng, đã nghe thấy giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên: "Ngày mai là ngày giỗ mẹ con."
"Tám giờ sáng phải có mặt ở nghĩa trang, bố sẽ cho xe qua đón con."