Khi xe buýt đến trạm thì trời đã gần tám giờ tối.
Hoài Giang là thành phố có cuộc sống về đêm sôi động, nên khắp nơi đều đèn đuốc sáng trưng. Chỉ là do cơn mưa phùn lất phất nên không khí mang theo chút hơi lạnh.
Lúc này Phó Trình An chỉ là một sinh viên nghèo, phải đi làm thêm mới miễn cưỡng duy trì được cuộc sống. Vì vậy hắn không chọn đi taxi như đa số mọi người, mà đeo chiếc ba lô hơi sờn cũ chen chúc lên tàu điện ngầm.
Suốt dọc đường, hắn nắm chặt tay vịn và đứng im nhìn chằm chằm vào những biển quảng cáo lướt nhanh qua cửa kính xe. Hắn chăm chú đến mức không nghe thấy cả tiếng loa báo trạm dừng, dường như đã hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.
Mãi đến khi cô gái tóc đen dài đứng bên cạnh kéo nhẹ tay áo hắn: "Này... đến trạm Làng Đại học rồi, chắc cậu định xuống ở đây đúng không?"
Phó Trình An lúc này mới bừng tỉnh.
Sau khi cảm ơn đối phương, hắn đi theo dòng người ra ngoài và hoàn toàn không để ý đến cuộc trò chuyện của cô gái kia với bạn bè ở phía sau.
"A a a tớ vừa nhìn thấy mặt cậu ấy rồi! Là Phó Trình An khoa mình thật đấy, biết thế tiện thể xin phương thức liên lạc luôn."
"Cậu kích động cái gì chứ? Đẹp trai với học giỏi thì đã sao, không có tiền cũng vứt."
"Suỵt... đúng là thế thật. Tớ nghe bạn nói nhà cậu ấy nghèo lắm, ngoài giờ lên lớp thì ngày nào cũng phải đi làm thêm."
Nhà hắn đúng là rất nghèo nhưng hiện tại thì đã đỡ hơn nhiều.
Bởi vì Phó Trình An vừa nhận được mười vạn từ chỗ La Hạo. Dù hắn vừa về quê để đóng gần bảy vạn tiền phẫu thuật cho bà ngoại thì trong tay vẫn còn dư hơn ba vạn.
Yêu cầu của La Hạo đối với hắn là tiếp cận Dụ Từ, tốt nhất là tìm mọi cách theo đuổi và hẹn hò với cậu. Sau đó hắn phải đá cậu trước mặt mọi người, để kẻ chưa từng coi ai ra gì như Dự Từ, phải nếm mùi vị bị người khác trêu đùa.
Thế nên Phó Trình An đang đứng trước cửa quán bar cạnh trường học, ngước nhìn tấm biển hiệu trên đầu và thầm nghĩ: Mình đã quay về thời điểm không sớm cũng chẳng muộn.
Tuy không phải thời điểm hoàn hảo nhất nhưng mọi thứ vẫn còn kịp. Với hắn mà nói, đây đã là sự khởi đầu tốt đẹp ngoài mong đợi rồi.
Đúng lúc này điện thoại trong túi bỗng đổ chuông. Phó Trình An khựng lại một chút, nhìn cái tên trên màn hình một lúc rồi mới bắt máy: "Cậu La, cậu gọi tôi có việc gì căn dặn không?"
"Bạn học Phó này, tôi thấy cậu lề mề quá đấy? Nhận tiền của tôi rồi mà đến giờ vẫn chưa chịu hành động."
Giọng La Hạo cũng giống hệt con người gã, toát lên vẻ xốc nổi và hám danh lợi nên nghe vô cùng chói tai.
Gã tỏ ra khá bất mãn vì mấy ngày nay không liên lạc được với Phó Trình An, nhưng lại đắc ý vì mua chuộc được vị học bá lừng danh của trường để chơi khăm Dụ Từ. Gã trịch thượng nói qua điện thoại: "Nhưng tôi biết nhà cậu có việc nên không thèm so đo. Tôi nghe ngóng được hôm nay Dụ Từ sẽ đến uống rượu ở quán bar tôi sắp xếp cho cậu làm việc đấy. Cậu nhất định phải nắm bắt cơ hội, tốt nhất là tranh thủ lúc nó say để chụp vài tấm ảnh. Đến lúc đó tôi sẽ cho cả trường biết nó là thằng bóng thích làm loạn với đàn ông..."
Ánh mắt Phó Trình An tối sầm lại nhưng giọng điệu vẫn rất khách sáo. Hắn cười khẽ: "Tôi biết rồi cậu La. Cậu cứ yên tâm, nhận tiền rồi thì tôi chắc chắn sẽ làm việc đàng hoàng."
Thời gian qua La Hạo phải chịu quá nhiều ấm ức dưới sự chèn ép của Dụ Từ, nên gã rất hài lòng trước sự biết điều của Phó Trình An. Gã cứ như đã nhìn thấy cảnh Dụ Từ mất hết mặt mũi trong tương lai gần, nên cứ lải nhải mãi trong điện thoại rồi mới chịu cúp máy.
Đã trọng sinh về thời điểm này và nhận tiền của La Hạo, Phó Trình An đương nhiên sẽ làm theo yêu cầu của gã.
Có điều hắn sẽ không bao giờ cho La Hạo cơ hội lợi dụng mình, để làm tổn thương Dụ Từ nữa.
Hắn càng không thể để Dụ Từ rơi vào kết cục bi thảm phải đồng quy vu tận với La Hạo như kiếp trước.
Hắn muốn thử xem nếu thực sự làm theo lời hệ thống nói, gạt bỏ sự ngu xuẩn, tham lam và hèn nhát thì liệu hắn và Dụ Từ có thể có một cái kết hoàn toàn khác hay không.
Phó Trình An luôn đúng giờ.
Hắn đến quán bar sớm hơn nửa tiếng so với giờ làm việc dự kiến. Tiểu Trần là đồng nghiệp đưa hắn đi làm thủ tục, không kìm được nhắc nhở: "Cậu đến sớm quá đấy, những người khác không đi muộn là tốt lắm rồi."
Phó Trình An cười: "Ở trường cũng rảnh rỗi mà."
Sau khi thay đồng phục phục vụ từ phòng thay đồ bước ra, Tiểu Trần đang đợi bên ngoài chậc lưỡi cảm thán: "Đúng là người so với người thì tức chết, hàng so với hàng thì vứt đi mà."
"Cùng một bộ đồ nhưng tôi mặc vào thì giống phục vụ, còn cậu mặc vào lại giống người được phục vụ." Tiểu Trần thở dài đầy vẻ khoa trương rồi nói tiếp: "À mà cậu lớn hơn tôi vài tháng nên tôi gọi cậu là anh Phó nhé?"
Phó Trình An khẽ "ừ" một tiếng tỏ ý đồng ý.
Tiểu Trần chợt nhớ ra điều gì đó, hạ thấp giọng nói với Phó Trình An: "Phải rồi, tôi nghe quản lý nói hôm nay lô ghế vip lớn nhất trên tầng hai đã được một phú nhị đại siêu giàu của thành phố Hoài Giang bao trọn. Cậu ta gọi rất nhiều rượu đắt tiền nên lát nữa chúng ta có thể cùng lên đó mở mang tầm mắt."
Cuộc đối thoại này cũng từng diễn ra ở kiếp trước, nên Phó Trình An chỉ cười trừ chứ không tiếp lời.
Vị phú nhị đại hàng đầu trong lời kể của Tiểu Trần đương nhiên là Dụ Từ.
Lý do Dụ Từ đến đây cũng rất đơn giản, vì hôm nay là sinh nhật cậu.
Vị thiếu gia ngông cuồng, kiêu ngạo ấy thích nhất là náo nhiệt. Trước khi quen Phó Trình An, hình như sinh nhật năm nào Dụ Từ cũng gọi bạn bè đến những chốn ăn chơi trác táng như thế này để vung tiền như rác.
Tuy nhiên, ngoại trừ Phó Trình An thì chẳng ai biết được sự thật.
Duy chỉ có một năm ngắn ngủi họ bên nhau ở kiếp trước, Dụ Từ như biến thành một người khác. Cậu không còn lui tới những nơi chốn phồn hoa đô hội ấy nữa, mà chỉ cần sự bầu bạn của riêng Phó Trình An trong ngày sinh nhật là đã thấy đủ đầy.
Trong đầu hắn bất giác hiện lên đôi mắt ngoan ngoãn và ngọt ngào của Dụ Từ, khi nhìn hắn lúc những lời nói dối chưa bị vạch trần.
Phó Trình An thoáng thẫn thờ. Hắn cảm thấy như có một sợi dây đàn đã lâu không ai chạm tới trong lòng, bỗng rung lên một tiếng "ting" khiến l*иg ngực hắn hơi đau nhói.
Lô ghế lớn nhất trên tầng hai của quán bar có thể chứa ba mươi người, hiện tại đã ngồi kín hơn một nửa.
Là đại thiếu gia hô mưa gọi gió của nhà họ Dụ, Dụ Từ hiển nhiên ngồi ở vị trí trung tâm, được mọi người vây quanh như trăng giữa rừng sao.
Thế nhưng gương mặt cậu lại thoáng nét chán chường, dường như chẳng mấy hứng thú với bữa tiệc rượu được tổ chức riêng cho mình này. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo tùy ý xoay nhẹ ly thủy tinh chứa chất lỏng màu cam nhạt, dáng vẻ lơ đãng không biết đang nghĩ gì.
Bố của Ngụy Hồng Quang là tổng giám đốc một chi nhánh thuộc tập đoàn Dụ Thị. Gần đây ông ta bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra nội bộ, nên gặp rắc rối liên miên.
Phải vất vả lắm Ngụy Hồng Quang mới bắt quàng làm họ được với Dụ Từ ở trường. Trong mắt gã, Dụ Từ tuy tính tình hung dữ, thất thường nhưng lại thuộc kiểu công tử bột dễ lừa nhất. Chỉ cần gã chịu khó nịnh nọt. nói vài câu êm tai thì khủng hoảng của gia đình tự nhiên sẽ được giải quyết êm đẹp.
Ai mà chẳng biết chủ tịch Dụ chỉ có mỗi Dụ Từ là con trai độc nhất?
Nghĩ vậy, Ngụy Hồng Quang đứng bật dậy với nụ cười nịnh nọt trên môi. Gã hào sảng cầm chai rượu Cognac trị giá vài vạn tệ trên bàn, rót đầy tràn ly cho mình, khiến chất lỏng màu cam sóng sánh vương vãi cả ra ngoài.
Nhưng gã chẳng hề bận tâm đến những chi tiết nhỏ ấy, chỉ mải nâng ly hướng về phía thiếu niên có gương mặt tinh xảo đang ngồi ở vị trí chính giữa: "Thiếu gia Dụ, bố tôi biết hôm nay tôi đến dự sinh nhật cậu thì vui lắm, ông ấy dặn dò tôi nhất định phải chúc cậu sinh nhật vui vẻ. Tôi xin thay mặt ông ấy kính cậu một ly!"