Thế giới 1 - Chương 29: Vườn trường - Sao anh biết anh ấy lại tỏ tình với tôi? (1)

Phó Trình An đã muốn làm việc này từ lâu rồi.

Kể từ khoảnh khắc nghe chính miệng Dụ Từ nói "Không phải tôi cho anh cơ hội theo đuổi tôi, mà là tôi đã chấm anh từ rất lâu về trước rồi", hắn đã muốn làm thế.

Rất muốn.

Có thể từ lúc trọng sinh, hắn đã tự nhắc nhở bản thân vô số lần rằng lần này nhất định phải cẩn thận, phải từ từ, phải tuần tự từng bước.

Nhưng hắn cũng chỉ là một người bình thường đầy du͙© vọиɠ mà thôi.

Dụ Từ đang đứng sờ sờ ngay trước mặt hắn, vẫn yêu hắn, tin tưởng hắn và hoàn toàn không hề đề phòng hắn hệt như kiếp trước.

Dù hắn thật lòng muốn giả làm một quân tử vô dục vô cầu, muốn nghiêm túc theo đuổi Dụ Từ theo đúng quy trình yêu đương của người thường, muốn cùng cậu bắt đầu lại từ đầu, thì vẫn không thể ngăn cản được sự ham muốn chiếm hữu và tàn phá đang sôi sục và lớn dần trong l*иg ngực.

Hay nói chính xác hơn. Phó Trình An cụp mắt nhìn khóe miệng Dụ Từ bị mình hôn đến đỏ ửng, trong đôi mắt đen láy ẩn chứa một cảm xúc khó gọi tên. Hắn thậm chí còn nghĩ, chỉ hôn thôi thì làm sao mà đủ?

Nhưng nếu đi quá giới hạn nữa thì không thích hợp.

Thế là Phó Trình An ép mình phải bình tĩnh lại, lịch thiệp lùi lại nửa bước.

"..."

Thứ có cảm giác tồn tại cực mạnh kia rời đi, Dụ Từ đứng tại chỗ, nhất thời không biết mình nên thở phào nhẹ nhõm hay là cảm thấy thế nào khác.

Cậu quay mặt đi, cố gắng che giấu khuôn mặt đang nóng bừng như sốt của mình. L*иg ngực hơi phập phồng, Dụ Từ điều chỉnh lại nhịp thở, giọng khàn khàn: "Phó Trình An, mẹ nó, anh là lưu manh à?!"

Đều là đàn ông con trai. Rốt cuộc Phó Trình An ăn cái gì mà lớn thế chứ!

Hơn nữa hôn gì mà gợϊ ȶìиᏂ thế không biết.

Có một khoảnh khắc Dụ Từ còn tưởng hắn muốn nuốt chửng cậu luôn. Sự xâm chiếm mãnh liệt và tính chiếm hữu không cho phép cự tuyệt đó khiến cậu gần như mất đi ý thức tự chủ, không nảy sinh được bất kỳ ý định phản kháng nào, chỉ thấy toàn thân nóng ran, da đầu tê dại, hoàn toàn lép vế.

Rõ ràng là bị mắng. Vậy mà Phó Trình An cụp mắt xuống, đột nhiên bật cười trầm thấp. Ánh mắt hắn dừng lại ở một bộ phận nào đó trên cơ thể Dụ Từ với ý tứ vô cùng rõ ràng. Dụ Từ nhận ra điều gì đó, lập tức xoay người sang một bên.

Nhưng che cũng đã muộn rồi, cậu nghe thấy Phó Trình An nói: "Dụ Từ."

"Tôi nhìn thấy rồi."

Dụ Từ: "..."

Trong cuộc đời 20 năm ngang tàng không sợ trời không sợ đất của mình, chưa bao giờ tim cậu lại đập dữ dội như lúc này. Cảm xúc xa lạ khiến cậu hiếm khi cảm thấy lúng túng và hoảng loạn, nhưng tính cách không chịu thua kém lại trỗi dậy. Bị Phó Trình An kí©h thí©ɧ như vậy, cậu nảy sinh tâm lý phản nghịch, đầu óc rối bời nhưng khí thế lại hừng hực: "Thì đã sao, anh hôn mạnh bạo như thế, tôi không có phản ứng mới là có vấn đề đấy?"

"..."

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Dụ Từ lại thấy hơi hối hận.

Ngu quá đi mất. Nói cái quái gì thế không biết.

Quả nhiên.

Cậu thấy Phó Trình An nghiêng đầu cười, rồi gật đầu ra chiều rất tán thành với cậu. Hắn nhìn vào mắt cậu và thì thầm: "Vậy..."

"Lần sau nếu tôi nhẹ nhàng hơn thì có được hôn tiếp không?"

Dụ Từ: "..." Đại thiếu gia Dụ cảm thấy có cục tức nghẹn ở ngực, không nuốt trôi mà cũng không nhổ ra được. Cả đời này cậu chưa bao giờ thấy uất ức thế này.

Không phải, có ai hôn nhau mà lại hỏi trước xem có được hôn không hả?! Lúc nãy anh to gan lớn mật không chào hỏi tiếng nào đã hôn tôi sao không thấy anh lịch sự như thế!

Xin chào, tôi có thể hôn em không? Xin chào, em có hài lòng với màn thể hiện vừa rồi của tôi không? Xin chào, lần sau chúng ta có thể hôn tiếp không?

Vô số câu "cà khịa" dồn lên tận miệng, Dụ Từ nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng quay mặt đi, trả lời một nẻo: "Mẹ kiếp, ai cần anh nhẹ nhàng."

Thế là Phó Trình An hiểu rồi. Hắn bỗng cảm thấy trong lòng như có lửa đốt, miệng đắng lưỡi khô.

Có thể Dụ Từ hoàn toàn không biết câu nói này có ý nghĩa gì, nhưng đối với Phó Trình An, đây gần như là một sự cho phép không giới hạn.

Nếu không phải đang đứng giữa đường, có lẽ hắn sẽ không nhịn được mà làm chuyện gì đó quá đáng hơn với Dụ Từ.

Nhưng rõ ràng, bây giờ không phải lúc thích hợp, địa điểm cũng không thích hợp. Phó Trình An thở hắt ra một hơi, nhìn Dụ Từ trầm giọng cảnh cáo: "Em đừng mà trêu tôi ở đây."

Nghe ra sự kìm nén trong giọng nói của hắn, Dụ Từ cuối cùng cũng cảm thấy mình gỡ lại được một bàn. Cậu hơi hất cằm, dương dương tự đắc: "Tôi trêu anh vài câu thì đã sao, anh còn hôn tôi rồi đấy thôi."

"Hơn nữa."

Chợt nghĩ đến điều gì, Dụ Từ bất thình lình ngước mắt lên: "Người muốn theo đuổi tôi thì nhiều, nhưng người dám hôn tôi thì chỉ có mình anh."

Cậu xòe ngón tay đếm rồi nhìn thẳng vào mắt Phó Trình An: "Lại còn hôn tận hai lần."

Mặc dù lần đầu tiên không thể tính là hôn thật.

Đôi mắt cậu sáng rực trong đêm, đường nét đôi mắt rất sâu, đuôi mắt hơi xếch lên. Khi nhìn chằm chằm vào ai đó, ánh mắt cậu mang theo vẻ sắc bén và soi xét, như thể có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.

Phó Trình An cười khẽ, gật đầu không nói gì.

"Tuy là anh chủ động trước, nhưng tôi cũng đáp lại rồi." Dụ Từ nói tiếp: "Cảm giác hôn anh cũng sướиɠ phết, mạnh hay nhẹ đều được."

Dù cảm nhận rõ tim mình đang đập như trống trận, Dụ Từ cũng không có ý định dời mắt đi. Cậu nhìn thẳng vào mắt Phó Trình An suốt, giọng điệu cố giữ bình tĩnh: "Ý của tôi là, không phải ai tôi cũng cho hôn đâu, tôi cũng chẳng phải người tùy tiện. Tôi muốn biết..."

"Tôi thích em."

Không đợi Dụ Từ nói hết câu, Phó Trình An đã ngắt lời.

Tim Dụ Từ đập nhanh thình thịch, yết hầu cậu chuyển động, nhìn Phó Trình An mà không nói nên lời.

Phó Trình An đổi sang tư thế đứng nghiêm túc hơn, đón lấy ánh mắt của Dụ Từ và nói khẽ: "Tôi thích em nên mới hôn em."

"Dụ Từ."

"Tôi không phải vì say rượu mới nói thế."

"Tôi muốn ôm em, muốn hôn em, thậm chí muốn làm những chuyện quá đáng hơn thế với em."

Gió thổi tóc mái lòa xòa trước trán Phó Trình An, che khuất đôi mắt đen thẳm của hắn: "Đương nhiên tôi biết em không phải người tùy tiện."

Kiếp trước họ chia tay 5 năm, đại thiếu gia Dụ được biết bao kẻ đón người đưa lẽ ra phải ném hắn - tên bạn trai cũ từng lừa gạt tình cảm của cậu ra sau đầu từ lâu, hoặc chí ít là không nên bố thí cho hắn dù chỉ một ánh nhìn.

Nhưng Dụ Từ chưa bao giờ chịu dứt khoát với hắn.

Thậm chí cái chết của cậu cũng là vì trả thù cho hắn.

Nực cười hơn là, kiếp trước vì chìm đắm trong cục diện, Phó Trình An lại ngu ngốc đến mức không nhìn ra sơ hở rõ ràng như thế, để rồi mãi đến khi sống lại mới bắt đầu nhận ra muộn màng: Dụ Từ rốt cuộc có thực sự hận hắn như cậu đã thể hiện hay không?

Nếu có, thì còn đỡ.

Nhưng nếu không... Phó Trình An nắm chặt tay, bỗng cảm thấy trái tim đau nhói, chua xót không kìm nén được.

Hắn khựng lại một giây, ánh mắt di chuyển từ đôi môi Dụ Từ lên sống mũi, rồi đến đôi mắt, như muốn dùng ánh mắt khắc ghi từng đường nét ngũ quan của cậu vào tim: "Vừa rồi hôn em, là vì lúc tôi tỉnh táo tôi cũng muốn làm như vậy."

Dụ Từ: "..." Trái tim cậu lúc này hoàn toàn không nghe theo sự kiểm soát của cậu nữa.

Cậu liếʍ môi hơi đau, nhìn Phó Trình An hỏi: "Đây được coi là lời tỏ tình chính thức chưa?"

"Đương nhiên."