Hắn tháo dây an toàn xuống xe, vòng ra cốp sau lấy chai nước, bỗng nhiên không nhịn được cười quay sang nhìn Dụ Từ: "Cũng may hiệu suất con xe này của tôi bình thường."
"Chứ em mà lái nhanh hơn chút nữa, chắc tôi nôn ra xe thật đấy."
Uống một hơi hết quá nửa chai nước, Phó Trình An vặn nắp chai lại, cảm thấy cái đầu đang ong ong tỉnh táo hơn nhiều, nhưng vẫn hơi khó chịu, đau dạ dày.
"..." Dụ Từ hiếm khi thấy đuối lý. Cậu nghĩ thầm: Nếu không phải bầu không khí mập mờ trong xe lúc nãy làm cậu rối bời, thì cậu cũng chẳng đến mức lái cái xe Volkswagen rách nát này như đua xe F1 đâu.
Do dự một chút xem có nên đưa Phó Trình An lên nhà không, lời đến miệng lại nhớ ra hắn từng nói là ở ghép với người khác. Dụ Từ không nhịn được mà thầm oán trách một câu.
Biểu cảm của cậu không tốt lắm, hơi ấm ức liếc nhìn Phó Trình An một cái, nghĩ thầm nửa đêm nửa hôm mình chạy vạy một vòng, hóa ra đúng là đến làm tài xế cho người ta thật.
Cả cái đất Hoài Giang này, ai có được cái mặt mũi lớn thế chứ.
Nhưng khi nhìn thấy đôi lông mày hơi nhíu lại của Phó Trình An, Dụ Từ cảm thấy chút bực bội cỏn con kia lại tan biến đâu mất. Cậu lạnh lùng trả chìa khóa xe cho Phó Trình An: "Mấy giờ rồi, tôi buồn ngủ lắm rồi đây này, anh cũng mau về nghỉ ngơi đi."
Phó Trình An không nhận chìa khóa. Hắn đứng tại chỗ nhìn khuôn mặt Dụ Từ. Ngũ quan vốn đã cao quý, dưới ánh đèn đường càng thêm phần đẹp đẽ, cái dáng vẻ lạnh lùng lo lắng cho hắn lại càng đẹp hơn.
Thực ra ban đầu Phó Trình An không định hút thuốc, nhưng lúc này bỗng thấy cơn thèm thuốc trỗi dậy. Hắn móc bao thuốc từ trong túi ra, rút một điếu, nhưng không châm lửa mà chỉ cầm trên tay cho đỡ thèm.
Dụ Từ không hút thuốc. Kiếp trước cậu cũng chưa từng yêu cầu hắn cai thuốc.
Nhưng người Dụ Từ rất thơm, mùi thuốc lá lại chẳng dễ chịu gì, Phó Trình An không muốn để mùi này ám lên người cậu.
Tuy cơn nghiện thuốc nổi lên có hơi khó chịu, nhưng Phó Trình An cảm thấy mình nhịn được.
Hắn mân mê điếu thuốc trên tay, ánh mắt vô thức rơi xuống đôi môi Dụ Từ. Phó Trình An thầm nghĩ, đặc biệt là nếu tìm được thứ gì đó thay thế thuốc lá, mà lại gây nghiện hơn, thì chắc là sẽ dễ cai thuốc hơn đấy.
"Cầm lên lầu đi, tôi gọi xe về là được." Dụ Từ không nhìn rõ biểu cảm của hắn, càng không biết hắn đang nghĩ gì, bĩu môi nói: "Kẻo tôi lại làm hỏng cái xe Volkswagen quý hóa của anh."
"Nếu thấy khó chịu quá thì uống chút nước nóng."
Đại thiếu gia Dụ chưa từng chăm sóc ai bao giờ, nhưng vẫn không nhịn được dặn dò một câu: "Nhỡ sáng mai dậy đau đầu..."
"Không có nước nóng thì sao?" Phó Trình An hỏi nhỏ.
Lông mày Dụ Từ lập tức nhíu lại, bất mãn nói: "Không phải chứ... Anh ở cái chỗ quái quỷ gì mà đến nước nóng cũng không có?"
"Lúc nãy anh uống nhiều rượu như thế, giờ này không khó chịu mới lạ, tửu lượng tốt đến mấy cũng không chịu nổi kiểu uống đó."
Nói rồi, cơn bực dọc và tức giận khi nãy chứng kiến cảnh Phó Trình An bị ép rượu lại trào lên, nhưng cậu cũng biết mình không có tư cách nổi giận, khựng lại một chút rồi hỏi: "Bạn cùng phòng của anh có đáng tin không đấy? Hay để tôi tìm cửa hàng tiện lợi mua cho anh cốc sữa nóng, ít nhất cũng phải uống chút gì đó cho ấm bụng."
Vừa nói Dụ Từ vừa theo thói quen nhìn quanh, thấy cách đó không xa có cửa hàng tiện lợi, cậu dúi chìa khóa xe vào tay Phó Trình An rồi đi thẳng sang đó không nói hai lời.
Phó Trình An đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng cậu, không nhúc nhích.
Hôm nay hắn quả thực đã uống không ít, Phó Trình An ước lượng sơ sơ chắc mình hắn uống cũng ngót nghét gần một cân rưỡi rượu trắng (khoảng 750ml). Không biết có phải do hệ thống hỗ trợ khi trọng sinh hay không, mà cái bản lĩnh được tôi luyện qua bao lần chảy máu dạ dày trên bàn rượu kiếp trước lại thần kỳ quay trở lại kha khá.
Tửu lượng của hắn tốt hơn dự kiến rất nhiều. Tuy chưa đến mức sâu không thấy đáy hay ngàn chén không say, nhưng lúc nãy bảo muốn nôn thực ra là cố ý trêu Dụ Từ thôi. Lúc này ngoài cơn đau âm ỉ ở dạ dày, Phó Trình An biết rất rõ mình đang rất tỉnh táo.
Chỉ là đứng đây hóng gió đêm, nhìn dáng vẻ không yên tâm của Dụ Từ, hắn bỗng thấy hơi chếnh choáng.
Dụ Từ quay lại rất nhanh.
Đại thiếu gia Dụ tiêu tiền như nước, mua đồ chưa bao giờ nhìn giá, dù là ở cửa hàng xa xỉ trong trung tâm thương mại cao cấp hay cửa hàng tiện lợi ven đường.
Phó Trình An nhìn cậu như Doraemon lôi từ trong túi nilon trắng ra nào là sữa nóng, sữa chua, mật ong, bánh mì, sandwich, kẹo giải rượu, thuốc bổ gan... trên tay còn bưng một cốc Oden đầy ắp.
Cốc Oden chắc vừa mới múc ra, bốc lên từng làn khói trắng trong đêm lạnh giá.
Phó Trình An nhìn khuôn mặt Dụ Từ qua làn sương mờ ảo.
Dụ Từ muốn Phó Trình An uống sữa trước, nên đặt hết những thứ khác lên nắp cốp sau xe Volkswagen, cầm chai sữa đang định nói chuyện thì bỗng bị ai đó nắm lấy cánh tay.
Theo quán tính, Dụ Từ loạng choạng lao về phía trước, đâm sầm vào lòng Phó Trình An. Chưa kịp phản ứng, cậu đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn.
Dụ Từ: "Anh làm cái..."
Trên tay cậu vẫn cầm chai sữa vừa được hâm nóng.
Tay Phó Trình An đặt lên eo cậu, kéo cả người Dụ Từ dán chặt vào lòng mình, sau đó cúi đầu chặn hết những lời chưa nói hết của cậu lại. Hắn áp môi mình lên môi cậu, mang theo sự xâm chiếm nhuốm mùi cồn, cạy mở môi lưỡi cậu một cách mạnh mẽ và sâu sắc, chẳng theo quy luật nào, hơi thở nóng rực.
Phản ứng của Dụ Từ chậm mất một nhịp. Thế là cậu trợn tròn mắt nhìn Phó Trình An đang ở ngay trước mặt, hơi thở quấn quýt lấy nhau.
"Không biết hôn là phải nhắm mắt à?" Phó Trình An rũ mắt, dán sát vào môi Dụ Từ hỏi.
Môi Dụ Từ hơi hé mở, chưa kịp nói gì thì Phó Trình An đã dùng một tay giữ chặt gáy cậu, ép cậu không thể phản kháng, rồi lại cúi đầu hôn sâu hơn một cách trầm mặc mà đầy áp đảo.
Không biết là do bị hôn đến nghẹt thở hay do não thiếu oxy, lần này Dụ Từ nghe tiếng thở nặng nề của Phó Trình An, chỉ cảm thấy vùng da tiếp xúc với hắn nóng rực lên, lan ra toàn thân trong chốc lát, khiến cậu vô thức nín thở. Cậu làm theo lời Phó Trình An dạy, nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên trong tư thế mặc người xâu xé.
Môi Dụ Từ rất mềm, môi châu (phần mấu lồi ở giữa môi trên) đầy đặn. Phó Trình An, người đã trải qua cảm giác có được rồi lại mất đi ở kiếp trước, xuyên qua hai kiếp người, dùng tư thế chiếm hữu cực mạnh để đòi hỏi sâu tận trong môi răng Dụ Từ.
Không biết nụ hôn này kéo dài bao lâu. Cuối cùng Phó Trình An cũng buông bàn tay đang giữ gáy Dụ Từ ra, rồi dùng ngón cái lướt qua khóe môi đã đỏ ửng của cậu.
Hơi thở Dụ Từ có chút không ổn định, cậu ngước mắt nhìn Phó Trình An.
Vì khoảng cách quá gần, cậu có thể cảm nhận cực kỳ rõ ràng rằng giữa tư thế ám muội này của cậu và Phó Trình An, có một hình dáng cứng rắn và nóng hổi đang hiện diện đầy mạnh mẽ.
Phó Trình An cũng không có ý định kéo giãn khoảng cách. Hắn cụp mắt nhìn vào mắt Dụ Từ, giọng trầm thấp hỏi: "Bây giờ thì biết chưa?"
"Lúc trước ở trong xe tôi đang nghe tin nhắn thoại em gửi, uống rượu vào rồi nghe giọng em thì sẽ làm gì, có cần tôi lặp lại lần nữa cho em xem không?"