Thế giới 1 - Chương 26: Vườn trường - Có thể làm phiền em đưa tôi về được không? (2)

Lúc đó Phó Trình An ngập ngừng không biết nên trả lời thế nào, một lúc sau mới gõ chữ: [Ừ, chưa từng theo đuổi ai khác, làm những việc này chỉ mong em vui vẻ.]

Phó Trình An: [Chán quá sao?]

Sống lại một đời, Phó Trình An giống như một lữ khách độc hành trong băng tuyết bao la bỗng nhiên gặp được ánh mặt trời. Dù cơ thể cảm nhận được hơi ấm, nhưng tứ chi đã đông cứng quá lâu vẫn chưa thể nào linh hoạt trở lại ngay được.

Hắn luôn biết rõ, dù bề ngoài ngụy trang tốt đến đâu, hắn vẫn là kẻ đang mang trên mình xiềng xích và gông cùm.

Những lời nói dối và lừa gạt không dám để Dụ Từ biết giống như thanh gươm Damocles luôn treo lơ lửng trên đầu Phó Trình An, khiến từng khoảnh khắc sau khi trọng sinh hắn đều cảm thấy gấp gáp và nguy hiểm.

Vì vậy, dù trong lòng biết rõ Dụ Từ nhất định sẽ bước về phía mình giống như kiếp trước, hắn vẫn không dám lơi lỏng dù chỉ một chút. Thậm chí còn ẩn chứa nỗi sợ hãi sâu kín tận đáy lòng.

Nhưng nói ra thật mỉa mai.

Hắn từng được Dụ Từ yêu bằng cả trái tim, nhưng chưa bao giờ yêu Dụ Từ một cách đúng đắn, cũng chẳng có ai dạy hắn cách yêu. Cộng thêm dạo này quá nhiều việc, bận tối mắt tối mũi, dù Phó Trình An đã dành hết thời gian rảnh rỗi để theo đuổi Dụ Từ, nhưng hắn vẫn cảm thấy chưa đủ.

Và cũng cảm thấy mình thật vụng về.

Lúc đó Dụ Từ trả lời thế nào nhỉ?

Phó Trình An rũ mắt, dựa lưng vào ghế lái, bấm nghe từng tin nhắn thoại Dụ Từ gửi từ một ngày trước.

Dụ Từ: [Đúng là hơi chán thật.]

Dụ Từ: [Nhưng tôi cũng chưa được ai khác theo đuổi bao giờ, nên nhìn chung thì... cũng tàm tạm.]

Giọng Dụ Từ rất tùy ý, còn mang theo vẻ kiêu ngạo tự đắc vô cùng tự nhiên mà Phó Trình An quen thuộc đến tận xương tủy và cũng nhớ nhung đã lâu. Phó Trình An mang theo men say nghe giọng cậu, khóe miệng không kìm được mà cong lên.

Hắn tiếp tục bấm nghe tin nhắn tiếp theo.

Dụ Từ: [Nhưng mà.]

Dụ Từ: [Phó Trình An.]

Dụ Từ: [Mấy ngày nay anh không ngủ à, sao sắc mặt trông khó coi thế.]

Câu này nghe giọng có vẻ không vui lắm, chắc chắn là đang nhíu mày khi nói.

Phó Trình An nhìn chằm chằm điện thoại rồi lại bật cười. Do ngấm rượu cộng thêm gió thổi, nên thực ra lúc này đầu óc hắn không được tỉnh táo cho lắm, vì thế hiếm khi hắn buông thả cảm xúc của mình lộ ra ngoài như vậy.

Giọng Dụ Từ rất hay, trong trẻo sạch sẽ, ngữ điệu lúc nào cũng lười biếng.

Lúc gọi tên hắn lại càng hay hơn.

Dù mang theo chút giọng điệu chất vấn, nhưng vẫn khiến Phó Trình An cảm thấy như có một chiếc lông vũ đang nhẹ nhàng gãi vào tim mình.

[Phó Trình An]

[Phó Trình An]

[Phó Trình An]

Chỉ một đoạn tin nhắn thoại dài hai giây, Phó Trình An lại giống như đứa trẻ tìm được món đồ chơi yêu thích, cúi đầu ngồi trong khoang xe Volkswagen tĩnh lặng và chẳng mấy rộng rãi, liên tục bấm nút phát lại.

Hơi thở của Phó Trình An nồng nặc mùi rượu. Hắn nghe giọng Dụ Từ gọi tên mình trong tin nhắn thoại, hơi ngửa đầu ra sau, tay không biết từ lúc nào đã buông thả vươn xuống dưới. Hơi thở dần trở nên nặng nhọc, bộ não bị cồn thiêu đốt trở nên tỉnh táo lạ thường, dùng hành động để nhớ về Dụ Từ.

May mà trong hộp tỳ tay trung tâm có để khăn giấy.

Men say đã tan đi ít nhiều. Phó Trình An vo tròn nắm khăn giấy đã dùng lại, chỉnh ghế ngồi về vị trí cũ.

Du͙© vọиɠ bị kìm nén bấy lâu được giải tỏa, nhưng chẳng hiểu sao, Phó Trình An lại cảm thấy sự khao khát tồi tệ, đen tối và ẩm ướt trong lòng mình càng dâng trào mãnh liệt, khó lòng kìm chế.

Ánh mắt hắn tối sầm lại, đầu óc hỗn loạn nghĩ thầm: May mà Dụ Từ không biết thực ra trong xương tủy hắn là một kẻ biếи ŧɦái.

Tuy nhiên, ngay khi hắn vừa ngồi thẳng dậy chuẩn bị gọi lái xe thuê, cửa kính xe đột nhiên bị ai đó gõ vài cái từ bên ngoài.

Không biết Dụ Từ chui từ đâu ra, trên tay còn cầm chìa khóa xe Bentley, trên người vương chút hơi lạnh của đêm Hoài Giang. Ánh sáng lờ mờ xung quanh hắt lên người cậu, gió đêm thổi bay mái tóc đen ngắn, để lộ đôi mắt mày ngài tinh xảo và cao quý.

Nhưng dường như có chuyện gì đó khiến cậu không vui, cậu nhíu mày nhìn qua lớp kính xe nói: "Nếu tôi không gọi anh, anh định ngồi trong xe đến bao giờ?"

"Uống nhiều thế này."

"Còn tự về được không đấy?"

Có lẽ do cồn trong người làm phản ứng chậm đi, khoảnh khắc nhìn thấy Dụ Từ bất ngờ xuất hiện, Phó Trình An suýt chút nữa tưởng mình bị ảo giác, nên thực ra hắn nghe không rõ Dụ Từ nói gì.

Mãi đến khi Dụ Từ đợi đến mất kiên nhẫn, giật cửa xe vài cái từ bên ngoài, Phó Trình An mới chậm chạp phản ứng lại.

Là thật.

"Là tự em dâng đến cửa đấy nhé." Phó Trình An lẩm bẩm một mình.

Dụ Từ nghe không rõ, hỏi lại: "Cái gì?"

Phó Trình An dựa vào ghế, động tác chậm rãi mở khóa cửa từ bên trong. Hắn cụp mắt nhìn động tác mở cửa xe của Dụ Từ, bỗng nhiên bật cười một tiếng rất ngắn, giọng nói vẫn còn vương chút khàn khàn chưa tan: "Ừ."

"Uống nhiều quá, còn hơi buồn nôn."

Hắn không hỏi tại sao Dụ Từ lại xuất hiện ở đây. Cũng không hỏi làm sao Dụ Từ biết hắn uống say.

Hắn chỉ nhìn vào mắt Dụ Từ và hỏi: "Dụ Từ, có thể làm phiền em đưa tôi về được không?"