Mấy ngày sau.
"Mất chút thời gian mới phá được tường lửa của diễn đàn đại học A." Đào Dã đưa tập tài liệu trên tay cho Dụ Từ: "Nhưng cuối cùng cũng tra ra rồi."
"Cậu xem đi."
Nhìn thấy cái tên La Hạo, nhất thời Dụ Từ chưa nhớ ra người này là ai. Mãi đến khi nhìn thấy tấm ảnh Đào Dã đẩy tới, cậu mới lờ mờ có chút ấn tượng: "Đây là tên phế vật nhà họ La học cùng trường với tôi à?"
"Hắn ta có thù với tôi sao?"
"..."
Nghe vậy, Đào Dã không nhịn được mà lườm cậu một cái: "Hay là thiếu gia chịu khó nhớ lại xem nào?"
"Cậu quên vụ anh hùng cứu mỹ nhân, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha ở quán bar rồi à? Trước mặt bao nhiêu người, cậu suýt chút nữa tống hắn ta vào bệnh viện đấy."
Đào Dã tặc lưỡi: "Mấy thằng công tử bột hạ đẳng như La Hạo coi trọng sĩ diện nhất. Chắc là hận cậu thấu xương nhưng lại sợ quyền thế nhà họ Dụ nên không dám đối đầu trực diện, nuốt không trôi cục tức này nên mới giở trò mèo sau lưng."
Được Đào Dã nhắc nhở, cuối cùng Dụ Từ cũng moi móc được chút ký ức vụn vặt về La Hạo từ trong góc khuất trí nhớ.
Tính cậu vốn nóng nảy, lại gặp phải loại công tử bột hạ lưu như La Hạo, cộng thêm hôm đó có chút hơi men trong người, đã đυ.ng phải thì đương nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn.
"Xem ra hôm đó tôi ra tay vẫn còn nhẹ." Dụ Từ mặt không cảm xúc: "Lẽ ra nên đánh gãy cả ba chân của hắn, để xem hắn còn gan dạ đối đầu với tôi sau lưng nữa không."
"Xã hội pháp trị đấy thiếu gia Dụ, cậu bớt ngông cuồng đi một tí." Đào Dã đau đầu: "Tuy không so được với cậu, nhưng nhà họ La ở Hoài Giang ít nhiều cũng có máu mặt."
Dụ Từ cười khẩy một tiếng, không nói gì.
Đào Dã nhíu mày nói tiếp: "Nhưng loại người như La Hạo giống hệt con rệp, dây vào thì phiền phức, không cắn chết người cũng làm người ta thấy ghê tởm."
Dụ Từ đang cúi đầu xem tài liệu Đào Dã thu thập được, liếc nhanh mười dòng một lúc, bất thình lình lên tiếng: "Tôi nghe nói chủ tịch La tính tình nóng nảy, phong cách quản lý hà khắc, chắc hẳn yêu cầu đối với con trai mình cũng rất cao."
Đào Dã như được khai sáng: "Ý cậu là..."
"La Hạo đã muốn gây sự với tôi."
Giọng Dụ Từ nhạt thếch: "Thì đương nhiên tôi cũng không thể để hắn sống yên ổn được."
"Trước tiên tổng hợp lại mấy chuyện tốt đẹp La Hạo làm bên ngoài rồi gửi cho chủ tịch La xem." Dụ Từ ném tập tài liệu lên bàn, hất cằm về phía Đào Dã.
"Rồi sao nữa?" Đào Dã tò mò.
Dụ Từ khẽ nhếch môi. Lần đầu tiên cậu cảm thấy thói quen thích kết giao các mối quan hệ và hóng hớt chuyện phiếm trong giới nhà giàu Hoài Giang của Đào Dã là một thói quen tốt. Giọng cậu đầy ẩn ý: "Sau đó cũng để La Hạo biết rằng, chủ tịch La còn đang sung sức lắm, hắn chưa bao giờ là người thừa kế duy nhất chắc như đinh đóng cột của nhà họ La đâu."
"Một mũi tên trúng hai đích." Đào Dã gật đầu hiểu ý, cười đầy ác ý: "La Hạo dạo này chắc sống không yên rồi."
"Đúng rồi."
Đào Dã chợt nhớ ra điều gì, nhìn Dụ Từ chuyển chủ đề: "Lúc điều tra La Hạo, tôi tiện thể tra luôn về vị đại học bá của cậu..."
"Đại học bá cái gì, anh ấy không có tên à?" Dụ Từ hơi khó chịu, nhíu mày nhìn Đào Dã: "Với lại tôi bảo anh đi điều tra anh ấy bao giờ?"
"Được được được." Đào Dã bất lực giơ tay đầu hàng: "Chẳng phải tôi lo cậu chưa yêu đương bao giờ, nhỡ đâu mê muội quá mất hết lý trí sao? Dù thế nào thì biết thêm chút cũng yên tâm hơn. Hơn nữa tôi cũng không tra sâu lắm đâu, tuyệt đối không để cậu ta phát hiện."
"Chưa yêu, chưa mê muội." Dụ Từ mặt lạnh tanh: "Bớt nói nhảm đi."
Đào Dã không tranh cãi với cậu, cũng không dài dòng nữa mà đi thẳng vào vấn đề: "Tôi tra được Phó Trình An mới đăng ký một công ty cách đây không lâu, ở khu phát triển ấy."
Tuy Đào Dã không có hứng thú kinh doanh, nhưng quan hệ rộng khắp Hoài Giang, hơn nữa chuyện của Phó Trình An cũng không khó tra. Anh nhún vai nói thẳng: "Với tình hình thị trường hiện nay, muốn tay trắng dựng nghiệp mà không có bệ đỡ thì khó như lên trời."
"Nhưng cậu biết đấy." Đào Dã ngừng một chút: "Tin tức lớn nhất ở Hoài Giang dạo này là người thừa kế bí ẩn trong truyền thuyết của nhà họ Triệu ở thành phố Hải sắp dẫn đoàn sang khảo sát. Nếu thuyết phục được vị đó đầu tư... Nhưng dù là ở thành phố Hải, người có đủ tư cách nói chuyện với vị đó cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thế nên tôi nghe nói dạo này Phó Trình An hay đi tiếp khách cùng Hà Thế Nghị, chắc là muốn mượn ông ta để bắt cầu với vị thiếu gia nhà họ Triệu."
Dụ Từ khẽ nhíu mày: "Hà Thế Nghị? Sao anh ấy lại quen ông ta?"
"Cái đó thì tôi chịu."
Đào Dã lắc đầu: "Nhưng vị học trưởng Phó của cậu cũng giỏi thật đấy. Tôi nghe nói lão Hà có ấn tượng khá tốt với cậu ta, mấy bữa tiệc rượu gần đây đều dẫn cậu ta theo. Chỉ là vị thiếu gia nhà họ Triệu kia thân phận không tầm thường, ông ta có chịu mở lời giúp hay không thì chưa biết được."
Dụ Từ không nói gì. Cậu biết chuyện Phó Trình An khởi nghiệp, nhưng không biết chi tiết đến mức như Đào Dã tra được.
Dụ Từ thầm nghĩ, thảo nào mấy hôm nay trông hắn bận rộn thế. Gầy đi nhanh chóng, người cũng hốc hác hơn nhiều.