Thế giới 1 - Chương 22: Vườn trường - Hoa hồng Menta (2)

"Tuy tôi biết có thể em không để ý lắm, nhưng tôi cảm thấy vẫn nên giải thích một chút." Phó Trình An nói: "Đúng là tôi đã nghỉ hết các công việc làm thêm trước đây, nhưng chủ yếu là vì hiệu suất kiếm tiền hiện tại quá thấp. Tôi muốn tìm cách kiếm được nhiều tiền hơn, cho nên..."

Lời còn chưa dứt, Dụ Từ đã ngắt lời hắn: "Là vì tôi sao?"

"Đúng vậy." Phó Trình An cười: "Dù sao khoảng cách giữa hai chúng ta quá lớn, không thể đến việc theo đuổi em mà tôi cũng không có đủ tự tin được."

Dù cho vầng trăng trên cao kia có tự nguyện đi chăng nữa, dù cho tận sâu trong xương tủy Phó Trình An có đen tối đê hèn đến đâu, thì thâm tình vẫn là thứ vô dụng nhất (nếu không có năng lực bảo vệ).

Đã muốn chiếm đoạt vầng trăng làm của riêng, thì không thể trơ mắt nhìn ánh trăng ấy lu mờ. Dù trong thời gian ngắn hắn không thể so bì với sự tích lũy mấy đời của nhà họ Dụ, nhưng chỉ cần hắn dốc hết sức lực, toàn tâm toàn ý, nghiêm túc nỗ lực, thì ai dám bảo hắn không thể thoát khỏi vũng lầy đã giam cầm mình từ khi mới sinh ra?

Dụ Từ nhất thời không đáp lời. Cậu nghĩ thầm, có tiền hay không thì liên quan gì đến mấy chuyện này. Đừng nói là yêu đương, ngay cả kết bạn cậu cũng chẳng quan tâm đối phương có tiền hay không, dù sao cậu cũng có thừa tiền rồi.

Nếu thực sự ở bên nhau, nếu Phó Trình An muốn, nhà cửa, xe cộ, hay bất cứ thứ gì đắt đỏ cậu cũng có thể tặng cho hắn. Hoàn cảnh gia đình không tốt thì đã sao, chỉ cần có Dụ Từ ở đây, cả cái đất Hoài Giang này chẳng ai dám coi thường hắn.

Tất nhiên những lời này cậu chỉ nghĩ trong lòng chứ không nói ra. Nếu Phó Trình An thực sự đến vì tiền của cậu thì tốt biết mấy.

Điện thoại trong túi rung lên một cái, Dụ Từ mặc kệ. Cậu liếc nhìn khuôn mặt đẹp trai đến cực điểm của Phó Trình An, suy nghĩ một chút rồi vẫn không nhịn được nói: "Hôm đó ở quán bar, cho dù anh không kéo tôi lại, tôi cũng định đi tìm anh."

Động tác của Phó Trình An khựng lại.

Nói ra rồi Dụ Từ lại thấy nhẹ nhõm hẳn, không còn do dự nữa. Cậu nhìn thẳng vào Phó Trình An: "Tôi nhìn thấy anh ngay từ lúc ở cửa quán bar rồi. Tôi biết anh là sinh viên đại học A, cũng biết anh là Phó Trình An khoa Tài chính."

Dụ Từ: "Nếu anh không xuất hiện trước, có lẽ tôi sẽ đâm sầm vào mấy người kia, rồi với bộ dạng nồng nặc mùi bia rượu bước đến trước mặt anh, hỏi xem anh có muốn cho tôi phương thức liên lạc hay không."

Dụ Từ không biết lòng hiếu thắng của mình lúc này từ đâu mà ra, nhưng cậu bỗng nhiên ghét cái suy nghĩ "không xứng với cậu" trong lời nói của Phó Trình An vô cùng.

Dụ Từ quay đầu nhìn lọ hoa đặt trên bàn đảo bếp: "Cho nên, chẳng có gì phải tự ti cả."

"Không phải tôi cho anh cơ hội theo đuổi tôi, mà là tôi đã chấm anh từ rất lâu về trước rồi."

Câu nói của Dụ Từ có sức ảnh hưởng quá lớn. Đến mức mấy ngày nay trong đầu Phó Trình An thỉnh thoảng lại hiện lên vẻ mặt của Dụ Từ khi nói câu đó. Hắn nghĩ, được cậu để mắt tới trước là chuyện gì đáng tự hào lắm sao? Nếu thực sự là chuyện tốt, thì kiếp trước hắn đã chẳng hại Dụ Từ ra nông nỗi ấy.

Mãi đến khi tiếng loa báo trạm dừng xe buýt vang lên, Phó Trình An mới hoàn hồn, đứng dậy xuống xe từ cửa sau.

Nhìn địa chỉ trên bản đồ, hắn nhanh chóng đi bộ đến quán bar La Hạo nói trong điện thoại. Bên trong ánh đèn rực rỡ chớp nháy, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, nam nam nữ nữ đang điên cuồng uốn éo eo mông trên sàn nhảy.

Lúc Phó Trình An đi vào, còn có một người đàn ông đẹp trai sán lại bắt chuyện: "Chào trai đẹp, đi một mình à?"

"Làm một ly không?"

"Không cần." Bên trong quán bar rất rộng, Phó Trình An đi thẳng vào trong, tìm được phòng bao rồi đẩy cửa bước vào.

Những người khác trong phòng đã đi hết, chỉ còn lại La Hạo mặt đỏ tía tai đang ôm một cô gái ăn mặc mát mẻ hát hò. Thấy Phó Trình An bước vào, gã cầm micro vẫy tay chào: "Ái chà, đại học bá đến rồi."

"Lại đây lại đây, giới thiệu với em chút." La Hạo ợ một cái rõ to, kéo cô gái trong lòng đến trước mặt Phó Trình An cười cợt nhả: "Đây là sinh viên ưu tú của đại học A chúng ta, thủ khoa chuyên ngành, huy chương vàng Olympic, nam thần vườn trường chuẩn không cần chỉnh đấy."

Cô gái trang điểm đậm dựa vào lòng La Hạo chớp chớp mắt, giọng ngọt xớt: "Đẹp trai quá đi mất."

Phó Trình An không tiếp lời. La Hạo là kẻ sĩ diện, thấy hơi quê độ, trong mắt lóe lên vẻ không vui rõ rệt. Nhưng nghĩ đến thỏa thuận với Phó Trình An, gã mất kiên nhẫn đẩy cô gái trong lòng ra: "Được rồi được rồi, em ra ngoài trước đi, bọn anh có chuyện cần bàn."

"Mười vạn này tiêu đúng là đáng đồng tiền bát gạo." La Hạo ngồi phịch xuống bàn trà với vẻ bất cần đời, nhìn Phó Trình An vẫn có chút không dám tin, tặc lưỡi cảm thán: "Không ngờ cậu lại xử được thằng Dụ Từ đó thật."

"Tôi không biết ảnh trên diễn đàn là ai chụp, nhưng đều không phải thật đâu." Giọng Phó Trình An nhạt nhẽo: "Tôi chỉ nói với Dụ Từ là tôi muốn theo đuổi cậu ấy, cậu ấy không từ chối thẳng thừng thôi."

La Hạo ngớ người: "Chưa yêu nhau à?"

"Thôi được rồi, được rồi."

Sau khi phản ứng lại, La Hạo cũng chẳng so đo mấy, gã xua tay đầy đắc ý: "Dù là giả thì khiến Dụ Từ phải công khai come out trước bàn dân thiên hạ cũng đáng."

"Tôi tốn không ít công sức mới mua lại được mấy tấm ảnh đó, lại phải đi đường vòng mấy lượt mới tuồn chuyện này đến tai chủ tịch Dụ." La Hạo cười khẩy, ánh mắt độc địa: "Nó không phải trời không sợ đất không sợ sao, tôi chống mắt lên xem nó dọn dẹp tàn cuộc thế nào."

Trên mặt Phó Trình An vẫn không lộ ra cảm xúc gì, nghe vậy chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ châm biếm.

"Không nói chuyện phiếm nữa." Phó Trình An nhìn La Hạo: "Thiếu gia La, hôm nay cậu đặc biệt gọi tôi đến đây là có việc gì quan trọng không?"

La Hạo cười hề hề, trong mắt đột nhiên lộ ra vẻ da^ʍ tà: "Thì tại tôi sợ tiến độ của cậu chậm quá chứ sao?"

"Tôi kiếm được chút đồ tốt." La Hạo móc từ trong túi ra một hộp thuốc, hạ thấp giọng: "Nói cho cậu biết, tôi thử thuốc rồi, hiệu quả lắm. Cậu chỉ cần tìm cơ hội cho nó uống cái này."

La Hạo cười lạnh: "Đến lúc đó, cái thằng thiếu gia Dụ cao ngạo chẳng coi ai ra gì kia, chẳng phải sẽ thành con chó mặc người ta sai khiến hay sao."

Phó Trình An cụp mắt nhìn hộp thuốc trên tay La Hạo, hàng mi dài che khuất mọi cảm xúc nơi đáy mắt. Hắn ngẩng đầu nhìn La Hạo: "Thiếu gia La, tôi hứa với cậu là sẽ tiếp cận Dụ Từ, nhưng tôi chưa bao giờ nói sẽ làm chuyện phạm pháp."

"Ấy, cậu hiểu lầm rồi." La Hạo cười hề hề: "Sao tôi có thể bắt cậu làm chuyện phạm pháp được chứ?"

"Chẳng qua là do tôi không tìm được cơ hội tiếp cận Dụ Từ thôi. Chỉ cần cậu giúp tôi cho nó uống thuốc này, những việc còn lại cứ giao cho tôi."

La Hạo vỗ vỗ bộ ngực đầy mỡ của mình, ra vẻ rất hiểu Phó Trình An, thì thầm: "Phải cắn răng theo đuổi kẻ thù của mình chắc là tởm lợm lắm nhỉ?"

Không để ý đến ánh mắt đen kịt như vực sâu của Phó Trình An, La Hạo cười đắc ý. Gã uống một ngụm rượu định nói thêm gì đó, nhưng điện thoại trên bàn đột nhiên réo lên như đòi mạng. Thấy tên bố La hiện trên màn hình, gã chẳng màng nói kế hoạch với Phó Trình An nữa, nhét vội viên thuốc vào tay hắn: "Yên tâm, người tôi tìm làm việc rất sạch sẽ, tuyệt đối không liên lụy đến cậu đâu."

"Không nói nhiều nữa, cậu về trước đi, đừng để Dụ Từ phát hiện."

Phó Trình An nhìn La Hạo trốn vào nhà vệ sinh trong phòng bao để nghe điện thoại, tay hắn siết chặt hộp thuốc.

Ngay từ khoảnh khắc sống lại, hắn đã bắt đầu thu thập chứng cứ phạm tội của La Hạo và nhà họ La. Nhờ ký ức kiếp trước, việc này thuận lợi hơn rất nhiều. Hiện tại tuy chưa nắm chắc phần thắng trăm phần trăm, nhưng ngày tống cổ La Hạo vào tù mười năm, tám năm và khiến nhà họ La tổn thương nguyên khí đã không còn xa nữa.

Hắn sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào muốn làm hại Dụ Từ, bao gồm cả chính bản thân hắn.

Lúc này điện thoại Phó Trình An cũng rung lên, hắn vừa đi ra khỏi quán karaoke vừa mở máy, màn hình hiển thị tin nhắn của Dụ Từ: [Quên chưa hỏi anh, hôm nay anh tặng hoa gì thế?]

Phó Trình An cảm thấy những cảm xúc căng thẳng, dồn nén và bồn chồn trong lòng bỗng chốc lắng xuống.

Hắn trả lời: [Hoa hồng Menta.]

Ngôn ngữ của loài hoa này là: Nơi bắt đầu giấc mơ. Quay về điểm khởi đầu thuở ban sơ.