Dụ Từ nghĩ, cậu đúng là một kẻ điên. Nếu đổi lại cậu là Phó Trình An, gặp phải một đối tượng theo đuổi đang yên đang lành tự dưng dội gáo nước lạnh vào mặt mình như vậy, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy mất hứng.
Nhưng lời cậu nói là sự thật.
Dù trong lòng bực bội khó chịu đến cùng cực, Dụ Từ vẫn bấm điện thoại vài cái, rồi dứt khoát xoay màn hình đẩy đến trước mặt Phó Trình An. Cậu cố gắng không để lộ biểu cảm gì quá đáng trên mặt: "Anh tự xem đi."
Nói xong, cậu nhìn chằm chằm vào mặt Phó Trình An, không muốn bỏ sót bất kỳ thay đổi nhỏ nào trong biểu cảm của hắn.
Trên màn hình điện thoại hiện rõ bài đăng trên diễn đàn trường hôm nay. Vì vụ Phó Trình An công khai tặng hoa buổi chiều, bài viết đã được ghim lên vị trí đầu trang của diễn đàn, đỏ rực và cực kỳ bắt mắt.
Phó Trình An đọc rất nhanh, lướt qua mười dòng một lúc. Hắn xem khoảng hơn mười giây rồi trả điện thoại lại cho Dụ Từ, giọng điệu tự nhiên: "Lúc trước tôi đã nói rồi mà, ảnh chụp đẹp đấy chứ."
"Rồi sao nữa, tại sao em lại nói vậy?"
Dụ Từ ngẩn người: "Anh không đọc mấy bình luận bên dưới à?"
"Thấy rồi." Phó Trình An đoán được Dụ Từ đang nghĩ gì, tóm tắt lại: "Người bàn tán về em khá nhiều, nhưng người nói về tôi cũng không ít, tóm lại là lời đồn không hay ho gì cho cam."
Môi Dụ Từ mấp máy.
"Nhưng tôi không hiểu sao em lại coi đây là rắc rối." Phó Trình An nhìn cậu một lát, khẽ cười một tiếng, cố ý trêu chọc: "Em không thấy bình luận trong diễn đàn nói gì à? Thiếu gia Dụ vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, chỉ cần em gật đầu, thiếu gì người nguyện chạy theo sau đuôi em."
Trong khoảnh khắc đó, Dụ Từ thậm chí cảm thấy hơi mờ mịt. Thực ra chính cậu cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa. Rõ ràng cậu có thể bảo Đào Dã nhanh chóng xóa bài viết đi, tuyệt đối không nhắc đến chuyện này trước mặt Phó Trình An. Thế nhưng cậu lại cố tình để Phó Trình An nhìn thấy những bình luận khó nghe, tiêu cực đó, thậm chí còn chăm chú quan sát từng biểu cảm nhỏ nhặt nhất trên khuôn mặt hắn.
Cậu không hiểu tại sao Phó Trình An lại không để tâm.
Nhưng phải thừa nhận rằng thái độ của Phó Trình An đã thỏa mãn phần nào tâm lý đen tối khó nói thành lời của Dụ Từ. Tuy sắc mặt cậu chưa hoàn toàn dịu lại, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên đã tố cáo tất cả: "Anh không sợ phiền phức là tốt rồi."
"Đương nhiên là không."
Phó Trình An vừa nói vừa dọn bát đũa hai người đã ăn xong mang vào bếp, xếp vào máy rửa bát.
"Hơn nữa khoảng cách giữa chúng ta là sự thật khách quan."
Phó Trình An tắt vòi nước, nghiêng đầu nhìn Dụ Từ. Mắt hắn rất đen, rất sâu, dường như ẩn chứa điều gì đó mà Dụ Từ không nhìn thấu được, nhưng giọng điệu lại vô cùng bình thản: "Tôi là sinh viên nghèo sống dựa vào tiền làm thêm và học bổng, toàn bộ gia tài của tôi thậm chí còn không bằng tiền tiêu vặt một ngày của em."
"Theo một ý nghĩa nào đó, ngay cả việc tôi nảy sinh ý định theo đuổi em cũng được coi là không biết tự lượng sức mình, là si tâm vọng tưởng. Bởi vì chúng ta vốn dĩ không cùng một tầng lớp."
Phó Trình An nói thật lòng, đó cũng là những lời tâm sự mà kiếp trước hắn xấu hổ không dám nói ra. Tám tỷ người trên trái đất mới xây nên một kim tự tháp phân chia giai cấp rõ rệt, hắn ở dưới đáy tháp, còn Dụ Từ lại ở trên đỉnh tháp cao chọc trời. Hắn đã từng nảy sinh vọng tưởng trong vô số đêm đen, rồi lại tự ép mình tỉnh táo trong vô số ban ngày.
Lý do rất đơn giản, bởi vì những người thực sự là con cưng của trời như Dụ Từ. Chỉ cần nhìn cậu từ xa một cái thôi cũng đủ biết khoảng cách giữa cậu và hắn xa vời đến nhường nào.
Muốn chạm vào cậu chỉ có một cách duy nhất: Phải là cậu cam tâm tình nguyện.
Phó Trình An của kiếp trước giống như một kẻ trắng tay bỗng dưng nhận được sự ưu ái của thần linh. Hắn vừa mừng rỡ điên cuồng vì sự may mắn của mình, lại vừa không kìm nén được những ý nghĩ đen tối cực đoan nảy sinh trong lòng.
Kiếp này cũng vậy. Phó Trình An cảm thấy mình có lẽ hết thuốc chữa rồi. Khi nhận ra Dụ Từ vẫn có cảm tình với mình hệt như kiếp trước, hắn gần như không kìm chế được những ý nghĩ đê tiện và ác độc trong lòng, muốn chiếm hữu cậu lần nữa, muốn làm vấy bẩn cậu, thậm chí muốn bắt nạt cậu.
Nhưng hắn vốn giỏi giả vờ, đương nhiên sẽ không để Dụ Từ nhìn thấy những suy nghĩ nhơ nhuốc, vặn vẹo trong lòng mình.
Phó Trình An chuyển chủ đề quá đột ngột khiến Dụ Từ cau mày. Cậu chưa bao giờ nghĩ đến những chuyện này, càng không hiểu tại sao lúc này Phó Trình An lại nói ra những lời đó.
"Thế nên bây giờ anh hối hận rồi?" Dụ Từ nhìn chằm chằm Phó Trình An, ánh mắt mang theo sự dò xét sắc bén: "Hối hận vì đã nói muốn theo đuổi tôi?"
Phó Trình An nhìn Dụ Từ, mặt không biểu cảm nghĩ thầm: Là do em tự nguyện đấy nhé. Hắn bỗng nhiên hơi muốn hút thuốc: "Đương nhiên là không."
Phó Trình An ngừng một chút, cụp mắt nhìn vào đôi mắt Dụ Từ và nói: "Thực ra, cho đến tận bây giờ, quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời tôi chính là tiếp cận em."
Dụ Từ: "..."
Cậu cảm thấy cảm xúc của mình trước mặt Phó Trình An cứ lên xuống thất thường như đi tàu lượn siêu tốc. Nhưng nghe thấy câu nói này, đầu ngón tay cậu khẽ co lại, cơn giận vô cớ trong lòng chẳng mấy chốc đã được dỗ dành êm xuôi. Biết Phó Trình An chắc chắn còn muốn nói gì đó, Dụ Từ điều chỉnh lại nhịp thở, chờ hắn nói tiếp.