Thế giới 1 - Chương 20: Vườn trường - Anh có biết theo đuổi tôi đồng nghĩa với việc gì không? (2)

"Anh biết thế là tốt."

Nhận ra sơ hở trong lời nói của cậu, Phó Trình An hỏi ngược lại: "Vậy ý em là, em đồng ý cho tôi cơ hội theo đuổi em rồi à?"

Dụ Từ ngẩn người.

Khoảng cách giữa hai người hơi xa, Phó Trình An bèn bước đến đứng đối diện Dụ Từ: "Thiếu gia Dụ, tôi có thể hiểu như vậy không?"

Chạm phải đôi mắt sâu thẳm hút hồn của Phó Trình An, trái tim Dụ Từ vô thức đập nhanh hơn nửa nhịp. Nhưng cậu chưa bao giờ là người chịu thua kém, không tránh không né nhìn thẳng vào Phó Trình An: "Chứ còn gì nữa?"

"Tôi đã nhận hoa anh tặng trước mặt bao nhiêu người, hôm nay còn cho anh vào nhà tôi." Dụ Từ nheo mắt, nói thẳng toẹt ra: "Nếu tôi không đồng ý thì ngay hôm anh bảo có ý đồ bất chính với tôi, anh đã ăn đấm của tôi rồi."

Phó Trình An khẽ cười một tiếng. Tiếng cười truyền vào tai Dụ Từ, khiến vành tai cậu nóng lên.

"Biết rồi." Phó Trình An lùi lại nửa bước về khoảng cách xã giao bình thường, cười ngắn một tiếng: "Yên tâm đi, tôi sẽ nỗ lực."

Nỗ lực cái gì thì không cần nói cũng biết. Dụ Từ cảm giác như Phó Trình An vừa cầm một chiếc lông vũ nhỏ xíu khẽ gãi vào tim cậu. Nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng cảm giác ngứa ngáy ấy lại lan từ l*иg ngực ra khắp toàn thân không kiểm soát được, khiến đầu ngón tay cậu tê dại.

Cũng chẳng biết là do đại học bá bẩm sinh đã giỏi khoản này hay do kinh nghiệm tình trường phong phú, nhưng trước khi gặp Phó Trình An, Dụ Từ chưa từng trải qua cảm giác cảm xúc của mình lúc nào cũng bị người khác dẫn dắt thế này. Ngoài sự mới mẻ và vui vẻ, cậu cũng thấy hơi ấm ức, vừa thầm mắng bản thân không có tiền đồ, vừa lầm bầm trong bụng: Sao tên này lại cao tay thế nhỉ?

Phó Trình An biết điểm dừng, nhìn đồng hồ hỏi: "Vẫn muốn ra ngoài ăn cơm à?" Dụ Từ vẫn đang mải suy nghĩ về kỹ năng tán tỉnh điêu luyện của hắn, khá bất mãn đáp: "Chứ sao nữa?"

Chợt nghĩ ra điều gì, tròng mắt cậu đảo một vòng: "Nếu ăn ở đây thì anh nấu cho tôi à?"

Phó Trình An đáp một tiếng "ừ" rất tự nhiên: "Lúc nãy em lấy nước tôi thấy trong tủ lạnh có rau cải, nếu em không muốn chạy ra ngoài nữa thì chúng ta có thể nấu mì ăn."

Phó Trình An nói thêm: "Tay nghề nấu nướng của tôi chắc cũng tạm được."

"Anh biết nấu cơm á, tôi..."

Thiếu gia Dụ chưa từng động tay vào việc nhà nghe vậy thì thấy lạ lẫm lắm. Nhưng nói được một nửa mới nhớ ra điều kiện nhà Phó Trình An chắc không tốt, biết nấu cơm là chuyện bình thường, nên cậu nuốt nửa câu sau vào trong: "Được thôi, đằng nào ra ngoài cũng phiền, ăn ở nhà cũng tốt."

Phó Trình An làm rất nhanh, nấu bát mì cũng chẳng cần Dụ Từ giúp gì. Thế là Dụ Từ chỉ biết chán nản dựa lưng vào bàn đảo bếp, nhìn Phó Trình An rửa rau, thái rau, đun nước với động tác cực kỳ thành thạo như đã làm vô số lần.

Nhìn mãi, cậu chợt cảm thấy chắc Phó Trình An ngoài cậu ra cũng chưa từng theo đuổi mấy người. Nếu không thì ai đời vừa tặng hoa xong lại đeo tạp dề nấu mì cho đối tượng theo đuổi chứ, chuyển từ chế độ rung động sang chế độ nội trợ nhanh quá, vừa vụng về vừa quê mùa.

Nhưng chẳng hiểu tại sao, rõ ràng không phải sơn hào hải vị gì. Nhìn bát mì bốc khói trắng nghi ngút trên bàn, mặt bàn ăn bằng đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu góc nghiêng của Phó Trình An, Dụ Từ bỗng cảm thấy như mình bị thứ gì đó chạm vào, một góc nhỏ trong tim khẽ lún xuống. Hơn nữa khung cảnh trước mắt khiến Dụ Từ có cảm giác quen thuộc khó tả, cứ như thể đã từ rất lâu rồi, cậu cũng từng ngồi ăn cơm với Phó Trình An như thế này rất nhiều lần.

Nhưng cảm giác này quá mơ hồ, thậm chí vừa nghĩ đến đã khiến tim cậu nhói lên một nỗi đau khó gọi tên.

Dụ Từ vô thức nhíu mày, đang định mở miệng nói chuyện thì điện thoại để bên tay rung lên mấy cái liền. Liếc mắt thấy tin nhắn WeChat của Đào Dã, Dụ Từ bấm vào xem rồi khựng lại.

Đào Dã: [Thiếu gia ơi là thiếu gia, cậu đúng là không biết hai chữ khiêm tốn viết thế nào nhỉ.]

Đào Dã: [Đại học bá nhà cậu cũng "máu" thật đấy.]

Đào Dã: [Hai người chỉ nhờ một bó hoa hồng mà trực tiếp đẩy độ hot của bài viết kia tăng gấp mấy lần. Khá lắm, giờ bình luận nhảy liên tục đọc không kịp, đến giống hoa hồng là gì cũng bị người ta soi ra rồi.]

Đào Dã: [Tôi chắc chắn rồi, có kẻ mượn gió bẻ măng muốn bôi nhọ cậu.]

Đào Dã: [Nhưng sinh viên bây giờ tư tưởng thoáng hơn hồi trước nhiều, chút chuyện cỏn con này muốn hắt nước bẩn lên người cậu thì e là không gây sóng gió gì lớn đâu.]

Đào Dã: [Haizz, chỉ tiếc cho danh tiếng của đại học bá bị vạ lây thôi!]

Đào Dã còn gửi kèm mấy tấm ảnh chụp màn hình bình luận mới nhất trên diễn đàn. Dụ Từ mở ra xem thì thấy đúng như lời Đào Dã nói. Quả thực có mấy nick ảo cố tình dẫn dắt dư luận, nhưng mấy lời đó với Dụ Từ chẳng nhằm nhò gì. Chỉ có điều đây là chuyện của hai người, muốn bôi nhọ Dụ Từ thì đương nhiên không tránh khỏi liên lụy đến Phó Trình An.

[Đường đường là sinh viên ưu tú đại học A mà lại dây dưa với đàn ông, không phải vì tiền đấy chứ?]

[Có khả năng lắm, tôi nghe bạn cùng phòng bảo dạo này anh Phó chẳng đi làm thêm nữa.]

[Chắc chắn rồi, có bạn trai như thế thì ai còn đi làm thêm nữa. Mấy người có biết nhà họ Dụ giàu cỡ nào không, mấy tòa nhà trong trường mình đều do nhà họ quyên góp đấy, là tôi thì tôi cũng chịu.]

Đọc từng chữ từng chữ những bình luận này, đáy lòng Dụ Từ không kìm được dâng lên một cơn giận dữ đầy kìm nén và bực bội. Môi cậu mím chặt thành một đường thẳng, mặt lạnh tanh.

Phó Trình An không biết tại sao cậu đột nhiên nổi giận, thấy hơi khó hiểu: "Sao thế?"

"..."

Dụ Từ úp ngược điện thoại xuống bàn, im lặng ăn vài miếng mì. Không khác tưởng tượng của cậu là mấy, mì Phó Trình An nấu rất ngon, rất hợp khẩu vị cậu. Cậu cúi đầu ăn mì, chọc hai cái lỗ trên quả trứng ốp trong bát, không ngẩng đầu lên nói: "Anh có biết theo đuổi tôi đồng nghĩa với việc gì không?"

Phó Trình An nghe không rõ: "Gì cơ?"

"Anh có biết theo đuổi tôi đồng nghĩa với việc gì không?"

Lần này Dụ Từ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Phó Trình An hỏi lại.

Phó Trình An không nói gì, đợi cậu nói tiếp.

Dụ Từ trần thuật bằng giọng điệu khách quan và công bằng: "Đồng nghĩa với rắc rối."